Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 287

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Bạn Phương Lộ, công ty Hải Hâm, đúng dịp như vậy, hẳn không phải là Cảnh Hảo Hảo chứ?
Đánh xong một vòng bài, Lương Thần tìm cớ, đi toilet, cầm di động, gọi cho trợ lý mình một cú điện thoại.
Sau khi gọi xong, Lương Thần cảm thấy mình giống như làm điều thừa, hiện tại Cảnh Hảo Hảo có Thẩm Lương Niên, cho dù thật là cô gây ra phiền toái này, cũng không tới phiên anh ra mặt giúp cô dàn xếp.
Lương Thần đứng ở trong toilet, hút một điếu thuốc, lúc đang chuẩn bị đi ra ngoài, di động trong túi vang lên.
Nhìn thoáng qua màn hình, là trợ lý gọi tới, tiếp nghe.
“Lương tổng, chuyện công ty Hải Hâm, thật là Cảnh tiểu thư xuất hiện sai lầm.”
“Chuyện đó, giải quyết thế nào?” Sau khi Lương Thần hỏi xong, nhất thời thầm mắng chính mình hỏi nhiều lời, 900 vạn, đối với Cảnh Hảo Hảo mà nói có thể không lấy ra được, nhưng đối với Thẩm Lương Niên, thật sự không phải là vấn đề gì lớn.
“Tựa hồ còn chưa có giải quyết, công ty Hải Hâm đã muốn lập án, ngày mai có thể sẽ hạ lệnh bắt người.”
Sự tình đã xảy ra vài ngày, lại có thể còn chưa có giải quyết? Chẳng lẽ, Thẩm Lương Niên không đủ tiền?
Lương Thần nhẹ nhàng nhíu mi tâm lại, sau đó anh phát hiện, đáy lòng mình còn chưa hiểu rõ sự tình, ngoài miệng đã thốt ra lời, bắt đầu xử lý phiền toái cho Cảnh Hảo Hảo: “Giúp tôi liên hệ tổng giám đốc Trần công ty Hải Hâm, tôi muốn gặp anh ta ngay bây giờ.”

Dừng một chút, Lương Thần nghĩ đến, Cảnh Hảo Hảo khẳng định không thích thiếu tiền anh, 900 vạn không phải là một con số nhỏ, nếu thật sự tài chính chỗ Thẩm Lương Niên xuất hiện vấn đề, số tiền này của anh, liền đại biểu chính mình là chủ nợ của Cảnh Hảo Hảo, quan hệ giữa hai người, liền trở nên không thuần khiết.
Cảnh Hảo Hảo và anh cùng một chỗ, khẳng định sẽ không được tự nhiên......
Hiện tại anh, không muốn dùng tiền, dùng bức bách để vây cô.Anh muốn cho cô ở lại bên người của mình, nhưng là cam tâm tình nguyện.
Lương Thần trầm tư vài giây, lên tiếng nói: “Quên đi, trực tiếp giúp tôi đặt vé máy bay đi Nhật Bản, thuận tiện tra một chút công ty Nhật Bản hợp tác với công ty Hải Hâm là công ty nào, tôi muốn gặp tổng giám đốc của bọn họ.”
......
Cảnh Hảo Hảo đúng là vẫn còn chưa có gọi điện thoại cho Thẩm Lương Niên.
Nhưng cô cũng không muốn ngồi tù, phiền toái như vậy vây quanh lấy cô, hơn nữa không phải cô xuất hiện sai lầm, cô cũng không muốn cứ như vậy làm sơn dương chịu tội thay.
Cảnh Hảo Hảo yên lặng ỉu xìu hai ngày hai đêm, trong nháy mắt này, đột nhiên trở nên tràn ngập tinh thần.
Cô trước cầm lấy di động, gọi cho sân bay thành phố Giang Sơn một cú điện thoại, đặt một vé máy bay đi Nhật Bản. Sau đó gọi cho tổng giám đốc Trần một cú điện thoại, để ông ta cho mình một cơ hội, để chính mình đi Nhật Bản, thử thuyết phục khách hàng kia một chút, để bọn họ sắp xếp hợp đồng với công ty Hải Hâm một lần nữa.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Khách hàng Nhật Bản kia, là tổng giám đốc Trần hao hết tâm tư mới kéo được, hoàn toàn không dám đắc tội, sợ nhắc tới ký kết hợp đồng một lần nữa, hợp tác giữa hai bên sẽ thất bại, cho nên khi nghe được Cảnh Hảo Hảo nói như vậy, phản ứng đầu tiên của ông ta chính là cảnh cáo Cảnh Hảo Hảo nếu phá hư hợp tác, ông ta tuyệt đối sẽ khiến cô chịu không nổi.
Cảnh Hảo Hảo cúp điện thoại, tuy rằng cô không biết thành công hay không, nhưng đây là một cơ hội cuối cùng của cô, mặc kệ như thế nào, cô đều phải đi thử.
Cảnh Hảo Hảo trước làm một chút thức ăn cho mình, lấp no bụng rồi, sau đó thu thập đơn giản một vài đồ đạc, liền đi xuống lâu, đón một chiếc xe taxi, đi sân bay thành phố Giang Sơn.
......
Chuyến bay mười một giờ rưỡi của Cảnh Hảo Hảo chính thức cất cánh.
Chuyến bay Lương Thần, cách nhau hai tiếng, cũng cất cánh theo.
Xuống máy bay, Cảnh Hảo Hảo mới hơi có chút hối hận.
Thật không ngờ, nhiệt độ Nhật Bản thấp hơn thành phố Giang Sơn rất nhiều, cô mặc quần dài áo khoác dài, nhưng vẫn cảm thấy lạnh phát run như trước.
Đón một chiếc xe taxi, trực tiếp vào Tokyo, trước tìm một chỗ khách sạn ngủ lại, sau đó Cảnh Hảo Hảo dùng điện thoại của khách sạn, gọi một cú điện thoại cho người phụ trách hợp đồng của công ty Nhật Bản kia.

Điện thoại vang lên mấy tiếng, mới được người tiếp nghe, bên trong thực im lặng, có chút tiếng Nhật du dương truyền ra.
Cảnh Hảo Hảo không biết nói tiếng Nhật, đành phải dùng tiếng Trung nói: “Xin chào, tôi tìm Linh Mộc tiên sinh.”
“Xin hỏi, cô là?” Người nhận điện thoại, là biết nói tiếng Trung, tuy rằng ngữ điệu nghe có chút không đúng.
“Tôi là bên tập đoàn Hải Hâm của thành phố Giang Sơn phái tới, tôi muốn gặp Linh Mộc tiên sinh.”
“Xin chờ một chút.” Đầu kia điện thoại im lặng một lúc rất lâu, mới có âm thanh truyền tới: “Xin hỏi hiện tại cô ở đâu, Linh Mộc tiên sinh nói phái người đi đón cô.”
Cảnh Hảo Hảo báo tên khách sạn.
......
Cắt đứt điện thoại, qua khoảng hơn nửa tiếng, điện thoại khách sạn vang lên, là Linh Mộc tiên sinh phái người tới.
Cảnh Hảo Hảo đơn giản soi gương một chút, xác định quần áo mình chỉnh tề không có bại lộ gì, lúc này mới mang theo túi xách, đi xuống lầu.
Đón Cảnh Hảo Hảo là một người Nhật Bản trung niên nghiêm túc, nói ít, tươi cười cũng rất ít, nói tiếng Trung Quốc cũng rất tiêu chuẩn.

......
Xe lái hồi lâu, cuối cùng dừng ở trước một tiệm thoạt nhìn đặc biệt có ý vị.
Tài xế dừng xe xong, mở cửa xe: “Cảnh tiểu thư, đến.”
“Cám ơn.” Cảnh Hảo Hảo xuống xe, đánh giá hoàn cảnh chung quanh một chút, tao nhã thanh lịch.
“Mời vào trong.”
Tài xế mang theo Cảnh Hảo Hảo đi vào trong, đường hơi có chút khúc chiết, quẹo trái quẹo phải còn hành lang dài, tài xế mới đẩy một cánh cửa ra.
Phòng rất lớn, ở giữa đặt một chiếc bạc rất lớn, chung quanh vây đầy người, trên sân khấu phía trước, có mấy người phụ nữ xinh đẹp mặc kimônô, gảy ra nhạc khúc thần bí tao nhã.
Mọi người cũng không có bởi vì Cảnh Hảo Hảo tiến vào mà phân tâm, vẫn đang đánh bạc như trước.
Tài xế ý bảo Cảnh Hảo Hảo đứng ở một bên, chờ một lát, sau đó người liền giẫm chận đi tới trước chiếu bạc, thấp giọng hai câu bên tai một người đàn ông đang ngồi chính giữa, người đàn ông kia ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Cảnh Hảo Hảo, ánh mắt có chút sắc bén, chỉ là rất nhanh liền dời đi, tiếp tục đánh bài.
Mà tài xế, đi trở về lần nữa, thấp giọng nói với Cảnh Hảo Hảo: “Cảnh tiểu thư, xin chờ một chút.”

Cảnh Hảo Hảo hơi gật gật đầu, tài xế liền đứng ở một bên.
Qua khoảng nửa tiếng, Linh Mộc tiên sinh đứng dậy từ trước chiếu bạc, người còn lại, vẫn vây quanh chiếu bạc chơi khí thế ngất trời như trước.
Bộ dạng Linh Mộc tiên sinh rất gầy, thoạt nhìn tuổi hẳn là năm mươi, mặc một thân tây trang màu xám nhạt, làm cho người ta có một loại cảm giác âm trầm.
Linh Mộc tiên sinh trực tiếp lướt qua Cảnh Hảo Hảo, đi đến sô pha một bên ngồi xuống, đánh giá Cảnh Hảo Hảo từ trên xuống dưới.
Ánh mắt ông ta như là dã thú, mang theo thị huyết bén nhọn, làm cho Cảnh Hảo Hảo không tự chủ được run rẩy.
Cảnh Hảo Hảo kìm lòng không đậu lui ra sau một bước, tựa hồ như vậy, có thể làm cho chính mình hơi an toàn một chút.
Linh Mộc tiên sinh nhìn hành động của Cảnh Hảo Hảo, mỉm cười, mở miệng: “Cảnh tiểu thư, hoan nghênh đến Nhật Bản.”
“Chào ngài, Linh Mộc tiên sinh.” Cảnh Hảo Hảo mỉm cười đáp lại, thật cẩn thận nói ra: “Tôi là đại diện công ty Hải Hâm, tới là muốn nói chuyện hợp đồng với Linh Mộc tiên sinh.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc