Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 286

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo nghe câu này, mới sững sờ phản ứng kịp, Lương Thần lại có thể vì cô vừa gọi điện thoại qua, cũng không biết nguyên nhân, liền muốn tới đây tìm cô.
Một loại cảm xúc nói không rõ, chậm rãi lắp đầu ổ tim mềm mại của cô, hốc mắt trở nên có chút nóng, bịt kín một tầng sương mù.
Cô bởi vì chính mình từng xuất hiện suy nghĩ muốn tìm anh giúp đỡ, cảm thấy hơi hơi xấu hổ.
Lương Thần đầu kia điện thoại, đợi nửa ngày cũng không có đợi được Cảnh Hảo Hảo nói chuyện, lại hòa hoãn hỏi một câu: “Hảo Hảo, em còn ở đó không?”
Trước kia Lương Thần cũng dùng âm điệu như vậy nói chuyện rất nhiều với cô, nhưng cô cũng không có cảm giác quá lớn, nhưng hiện tại, cô lại vô duyên vô cớ liền rơi nước mắt xuống.
Cô nâng tay lên, hung hăng cắn ngón tay của mình, ngăn cản chính mình khóc thành tiếng.
Người đàn ông này, từng thật sự rất có lỗi với cô, nhưng rất có lỗi của anh, đã hoàn toàn kết thúc trong nháy mắt cô muốn rời đi rồi, cô không có tư cách gì, yêu cầu anh hỗ trợ vào bây giờ.
Cảnh Hảo Hảo nắm di động, cánh môi nhẹ nhàng run rẩy vài cái, điều chỉnh hô hấp, sau đó mới mở miệng, thấp giọng nói: “Tôi không sao, tôi muốn gọi điện thoại cho người khác, kết quả lúc tìm tên, không cẩn thận nhầm rồi.”
Cảnh Hảo Hảo cắn môi, từng giọt nước mắt rơi xuống dưới, cô âm thầm hít sâu một hơi, để cho ngữ điệu của mình nghe có chút thoải mái, chậm rãi nói: “Thực xin lỗi, quấy rầy đến anh, thật sự ngượng ngùng.”
Đầu kia điện thoại, sau một lúc lâu cũng không có âm thanh truyền tới.

Cảnh Hảo Hảo nắm di động đợi trong chốc lát, liền nói: “Tôi cúp, gặp sau.”
Nói xong, Cảnh Hảo Hảo dừng vài giây, liền âm thầm cắn chặt răng, cắt đứt điện thoại.
Đây là con đường chính cô lựa chọn, cho nên, hết thảy hậu quả, mặc kệ có bao nhiêu khó bao nhiêu khổ, đều phải do chính cô đến gánh vác.
Cô đã không còn là Cảnh Hảo Hảo từng bị Lương Thần nhốt ở trong biệt thự kia, đã không có tư cách gì, hưởng thụ quyền lực lúc mình có chuyện, anh sẽ đứng ra giúp cô xử lý.
Cô có thể làm phiền bất luận kẻ nào trên thế giới, duy chỉ không thể phiền toái anh.
......
“Tôi muốn gọi điện thoại cho người khác, kết quả lúc tìm kiếm tên, không cẩn thận nhầm rồi.”
Lương Thần nghe âm bận tút tút tút trong điện thoại, đứng ở trước xe mình, vẫn duy trì động tác mở cửa xe như trước, trong đầu, chuyển động đều là câu nói kia.
Lúc tìm kiếm tên, không cẩn thận nhầm rồi...... Lương Thần......Lương...... Lương Niên......
Hóa ra, cô là chuẩn bị gọi điện thoại cho Thẩm Lương Niên, chỉ là không cẩn thận gọi đến chỗ của anh.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lương Thần đứng ở trên đường cái, nhìn một di động khác của mình, đang chuẩn bị gửi tin nhắn cho trợ lý, đi thăm dò địa chỉ hiện tại của Cảnh Hảo Hảo, nhịn không được bật cười một chút.
Anh thật đúng là tự mình đa tình, vào giây đầu tiên nhận được điện thoại của cô, giống như là trúng xổ số hạng nhất, hưng phấn kích động hận không thể trả giá hết thảy vì cô.
Kết quả, toàn bộ đều là chính mình một bên tình nguyện, Cảnh Hảo Hảo cô hoàn toàn không phải cần anh.
Lương Thần đứng cứng ngắc hồi lâu, ngẩng đầu, nhìn bóng đêm thật sâu chung quanh, sau đó hốc mắt có chút ửng đỏ kéo cửa xe ra, ngồi xuống.
Anh nhìn chằm chằm tin nhắn trên màn hình di động, nhìn hồi lâu, sau đó xóa đi từng chữ tin nhắn mình chuẩn bị gửi cho trợ lý.
Cảnh Hảo Hảo, nếu anh có thể giống như bây giờ, xóa bỏ em khỏi đáy lòng của anh, thì thật là tốt biết bao.
Một hồi quạ đen, làm cho Lương Thần rời khỏi bữa ăn, lái xe, dạo chơi chung quanh, cũng không biết nên đi nơi nào, cuối cùng liền nhận được điện thoại của Từ Dung, hẹn anh đánh bài, nghĩ đến đêm dài đằng đẵng, về trong nhà, đầu óc đều là Cảnh Hảo Hảo, liền dứt khoát đồng ý lời hẹn.
Cùng nhau đánh bài có bốn người, trong đó một người là Hoàng tổng, là chồng bạn thân nhất của Cảnh Hảo Hảo.
Lương Thần biết người bạn kia của Cảnh Hảo Hảo, vẫn là vào lúc bọn họ điền thiệp mừng, nghe được từ trong miệng Cảnh Hảo Hảo, chỉ tiếc, thiệp cưới chưa có gửi đi, hôn sự của bọn họ liền thất bại.

Người bạn kia của Cảnh Hảo Hảo tên...... Phương Lộ.
Hóa ra, chính mình không chỉ trí nhớ khắc sâu về chuyện của cô, ngay cả bạn của cô, cũng nhớ rõ ràng như thế.
Đêm nay Lương Thần bởi vì Cảnh Hảo Hảo gọi điện, thoáng có chút không yên lòng, thường xuyên đánh sai bài, bốn người, một mình anh thua.
Chơi có chút lớn, tiền bạc như nước chảy, ào ạc theo tay anh ném ra ngoài.
Từ đầu đến cuối, mắt Lương Thần, nháy cũng không nháy một chút.
Trong đó, thắng được nhiều nhất chính là chồng của bạn Cảnh Hảo Hảo, có lẽ là cao hứng, nói cũng có chút nhiều, đông nam bắc kéo một ít bát quái, không biết chuyện gì xảy ra, liền kéo đến trên công ty Hải Hâm.
“Các người nghe nói không? Mấy ngày hôm trước công ty Hải Hâm và Nhật Bản ký một hợp đồng lớn.”
Công ty Hải Hâm...... Tên này hơi có chút quen thuộc, Lương Thần ngẩng đầu lên, cẩn thận nhớ tới, là công ty Cảnh Hảo Hảo đang làm, sau đó liền vừa đánh bài, vừa dựng thẳng lỗ tai nghe.
Từ Dung: “Hiện tại mỗi ngày sự nghiệp của tôi trong ngành đều đang ngâm nước, một tháng công ty còn kém tiền thua một ván mạt chược của các người rất nhiều, làm sao có tâm tình quan tâm chuyện tốt của các người?”
Hoàng tổng: “Lần này tôi nói, thật đúng là không phải chuyện tốt gì, là một chuyện xấu.”Một Trương tổng đánh bài khác hỏi: “Mấy năm nay công ty Hải Hâm phát triển rất tốt, có thể có chuyện xấu gì?”

Hoàng tổng nâng mí mắt lên: “Cái này anh không biết đâu, lúc công ty Hải Hâm và công ty Nhật Bản ký ước, số tiền hợp đồng điền sai lầm rồi, 100 vạn, viết thành một trăm ngàn.”
Từ Dung: “Có cần kéo như vậy không, loại sai lầm cấp thấp này, còn có người phạm?”
Hoàng tổng: “Thật đúng là kéo như vậy đó.”
Trương tổng: “Vậy lão Trần xử lý chuyện này như thế nào, trong trong ngoài ngoài bồi 900 vạn, số tiền này có chút lớn.”
Hoàng tổng: “Có thể xử lý như thế nào, để cho người sai lầm bồi tiền, phỏng chừng tiền đó cũng không lấy lại được, nếu thật lấy ra, thì ai sẽ làm được việc ấy? Nhiều nhất bị tù, giải hết giận, sau đó chính mình tự nhận xui xẻo.”
Trương tổng có chút đáng tiếc lắc lắc đầu: “Năm nay lão Trần kia, đều xem như làm không công rồi, chỉ là lão Trần kia sĩ diện như vậy, sao có thể sẽ nói chuyện này ra, không phải rõ ràng để cho đám đối thủ chế giễu à?”
Hoàng tổng: “Sao là lão Trần nói ra được, đúng lúc người chọc ra cái sọt lớn này, là một người bạn của vợ tôi, mở miệng mượn vợ tôi 900 vạn, tôi mới biết được chuyện này.”
Tay sờ bài của Lương Thần hơi dừng một chút, nhấc mí mắt lên, nhìn thoáng qua Hoàng tổng, như là thực cảm thấy hứng thú với bát quái tán gẫu của bọn họ, không chút để ý hỏi: “Tiền kia, cho mượn chưa?”
Hoàng tổng: “Không cho mượn, cũng không phải mở tổ chức từ thiện, con số lớn như vậy.”
Trương tổng: “May mắn không cho mượn, cho mượn sẽ không lấy về được.”

......
Từng câu từng chữ của mấy người ở chỗ này, Lương Thần lại không nghe lọt chữ nào nữa.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc