Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 285

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Phương Lộ và của cô xác thực quen thuộc, nhưng 900 vạn này cô có thể cả đời cũng không trả nổi, sao cô có thể mở miệng đi mượn được? Huống chi, chưa chắc cô mở miệng, Phương Lộ liền nhất định sẽ cho mượn.
Sau đó, cũng chỉ còn lại...... Lương Thần .
Nghĩ đến cái tên này, đầu óc Cảnh Hảo Hảo trong nháy mắt tắt máy, qua hồi lâu, mới chậm rãi chuyển động lại.
Người đàn ông kia, xác thực không thiếu tiền, 900 vạn đối với cô mà nói là con số thiên văn, nhưng đối với anh mà nói, có lẽ chỉ là tùy tùy tiện tiện giá của một món đồ.
Cảnh Hảo Hảo chậm rãi lật người ở trên giường, càng thêm không ngủ được.
......
Ngày hôm sau tỉnh lại, trời ngoài cửa sổ đã sáng choang, Cảnh Hảo Hảo là sáng sớm mới ngủ, cầm lấy di động nhìn nhìn thời gian, mười giờ sáng, ngủ chỉ mới hơn ba tiếng.
Cảnh Hảo Hảo bò lên giường, ở trong toilet rửa mặt đơn giản một chút, lúc đi ra, di động trên giường đúng lúc vang lên.
Cảnh Hảo Hảo cầm lấy di động, nhìn thoáng qua, là một dãy số xa lạ.

Cô dừng hai giây, tiếp nghe, bên trong truyền đến một đạo giọng nam nghiêm túc: “Cảnh Hảo Hảo sao?”
“Đúng.” Cảnh Hảo Hảo dừng một chút: “Xin hỏi, ngài là?”
“Tôi ở sở công an đường Nam Sơn thành phố Giang, hôm nay pháp vụ công ty Hải Hâm liên hệ chúng tôi, nói cô thất trách tạo thành tổn thất 900 vạn cho công ty, con số này đã có thể lập án, công ty Hải Hâm bảy tỏ nếu trong thời gian hai ngày cô có thể bồi thường tổn thất cho công ty, bọn họ có thể rút đơn kiện, nếu không được, có thể buổi sáng ngày mốt, sẽ có nhân viên liên quan bên chúng tôi liên hệ với cô.”
Nói là liên hệ, tròng lòng Cảnh Hảo Hảo hiểu được, thật ra chính là tới bắt.
Cô nắm di động, mấp máy môi, thuận miệng hỏi một câu: “900 vạn, theo luật sẽ bao nhiêu năm?”
“Ít nhất hơn bảy năm.”
Bảy năm...... Hiện tại 21 tuổi của cô đã qua hơn phân nửa, bảy năm sau, cô gần 29, lúc đó, thời gian đẹp nhất của phụ nữ hoàn toàn đi vào kết thúc, hơn nữa từng ngồi tù, chỉ sợ cả đời này, cứ như vậy hoàn toàn bị hủy đi......
Cảnh Hảo Hảo nắm di động, ngơ ngác ngồi ở bên giường một lúc, cầm lấy di động, tìm số điện thoại Phương Lộ, gửi qua cho cô ấy một tin nhắn.
Chưa đến năm phút đồng hồ, Cảnh Hảo Hảo nhận được hồi đáp của Phương Lộ: [ Hảo Hảo, con số này hơi lớn, chuyện này tớ không làm chủ được, tớ phải thương lượng với chồng tớ một chút.]
Cảnh Hảo Hảo biết, đây là một cự tuyệt uyển chuyển, cô rũ mi mắt lặng im trong chốc lát, trả lời một tin nhắn: [ Không sao, làm phiền cậu rồi.]
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Sau đó, không còn có hồi đáp, Cảnh Hảo Hảo thuận tay đặt một chuông báo, thời gian là mười giờ tối ngày hôm sau.
......
Hai ngày sau, Cảnh Hảo Hảo vẫn vùi ở nhà không có ra cửa, đầu óc vẫn luôn bị vây trong trạng thái chỗ trống.
Phương Lộ và chồng cô ấy thương lượng hai ngày, không có hồi đáp gì.
Lúc chuông báo thức tám giờ tối ngày thứ hai vang lên, cô mới phát hiện, trong bất tri bất giác, đã lặng yên không tiếng động trôi qua hai ngày.
Còn có một đêm, chính là kỳ hạn cuối cùng.
Đầu óc yên lặng hai ngày một đêm không suy nghĩ gì, lúc này mới hơi chuyển động lên.
Bảy năm, chẳng lẽ, cô thật sự phải ở bên trong lao ngục, vượt qua bảy năm sao?
Ngón tay Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng run rẩy, đi đến phía trước cửa sổ, nhìn ánh sáng ngọc của ngọn đèn cảnh đêm ngoài cửa sổ, gắt gao mấp máy môi, liền cầm di động lên.
Đầu ngón tay của cô, trượt trên điện thoại mỏng nhẹ hồi lâu, cuối cùng dừng ở trên điện thoại Lương Thần.

Cảnh Hảo Hảo mất khí lực hơn nửa ngày, vẫn luôn không có gọi đi.
Lúc trước nghĩa vô phản cố muốn rời đi là cô, vẽ lên dấu chấm hết lên tình trạng quan hệ của bọn họ cũng là cô, hiện tại xảy ra chuyện, cô muốn đi tìm anh hỗ trợ, cô xem anh thành cái gì?
Cảnh Hảo Hảo nghĩ đến đây, ngượng ngùng buông cánh tay xuống.
Nhưng cô thật sự không muốn ngồi tù.... Phương Lộ không được, Lương Thần không được, chẳng lẽ cuối cùng cô vẫn muốn tìm, Thẩm Lương Niên người cô không muốn tìm nhất để hỗ trợ sao?
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo, giãy dụa thành một mảnh.
Cô nắm di động, đi tới tới lui lui ở trên ban công, rối rắm hồi lâu, rốt cục cô nâng tay lên, đánh vào một chữ "Lương” ở trong cột tìm đó, sau đó nhìn thoáng qua Lương Niên và Lương Thần ở phía trên, nhắm mắt, trực tiếp nhấn tên “Lương Niên”, gọi ra ngoài.
Điện thoại vang vài tiếng, tiếp thông.
Đầu kia điện thoại truyền đến một đạo tiếng nói nhẹ nhàng dễ nghe: “Alo?”
Cảnh Hảo Hảo nắm di động nháy mắt đứng ở tại chỗ, cô cầm lấy di động, nhìn thoáng qua màn hình, phát hiện phía trên viết người liên lạc trò chuyện, lại có thể là “Lương Thần”.

Tại sao có thể như vậy, cô rõ ràng nhấn là Lương Niên mà.
“Alo, Hảo Hảo sao?” Đầu kia điện thoại, lại truyền đến một đạo âm thanh.
Trong lòng bàn tay nắm di động của Cảnh Hảo Hảo, phủ đầy mồ hôi, cô cách điện thoại, nghe được bên trong truyền đến âm thanh lộn xộn, bên trong có rất nhiều người đang nói chuyện, như là đang tham gia bữa ăn nào đó.
......
Lương Thần có một chiếc di động riêng tư, mở máy 24 giờ, chỉ có rất ít người quan trọng có thể đếm được biết đến dãy số này.
Cho nên, di động vừ vang, anh liền lấy điện thoại ra trước tiên, nhìn thấy phía trên là số điện thoại xa lạ của thành phố Giang Sơn.
Trong đầu anh nhanh chóng lướt qua một lần, cuối cùng có thể nghĩ đến, chỉ có Cảnh Hảo Hảo.Tay nắm di động của anh hung hăng run rẩy một chút, sau đó cả người hung hăng đứng lên từ ghế cơm, tiếp nghe điện thoại.
Bên trong không có âm thanh.
Anh tiếp tục lặp lại câu hỏi lần nữa, vẫn không có âm thanh như trước.

Phía sau là tiếng ly rượu va chạm trong bữa ăn.
Lương Thần nắm di động, rất nhanh đi ra phòng bao, đứng ở trong hành lang yên tĩnh, sững sờ trợn tròn mắt, anh nhìn trần nhà trước mặt, chỉ cảm thấy như mộng như ảo, giống như một trận ảo giác.
Cảnh Hảo Hảo lại có thể gọi điện thoại cho anh.
Lương Thần mất khí lực rất lớn, mới kiềm chế được kích động quay cuồng trong đáy lòng mình, sau đó trầm giọng mở miệng, lại hỏi: “Hảo Hảo, có việc sao?”
......
Cảnh Hảo Hảo càng thêm không biết chính mình cần phải mở miệng, rõ ràng cách một chiếc điện thoại, cô lại phát hiện chính mình khẩn trương hận không thể lập tức biến mất khỏi thế giới này.
Đầu ngón tay nắm di động của cô run run lợi hại.
Lương Thần đầu kia không có chút không kiên nhẫn, cũng không có lên tiếng thúc giục.
Sau một lúc lâu, Cảnh Hảo Hảo cách điện thoại, nghe được tiếng cửa phòng mở ra, sau đó lại là âm thanh lộn xộn, hẳn là Lương Thần lại trở về bữa ăn, bên trong truyền đến tiếng chào hỏi lộn xộn.
“Lương tổng đã trở lại, ngồi.”


“Lương tổng, tôi kính ngài một ly.”
Sau đó là tiếng ly rượu va chạm, sau đó Cảnh Hảo Hảo lại nghe được bên trong truyền đến âm điệu thản nhiên của Lương Thần: “Ngượng ngùng, tôi đột nhiên có việc, phải đi trước một bước, bữa cơm này cứ ghi lại cho tôi.”
Tiếp theo vẫn là tiếng tạm biệt lộn xộn, sau liền hoàn toàn im lặng xuống, sau đó Cảnh Hảo Hảo từ trong điện thoại, nghe được giọng nói Lương Thần, tựa như suối trong, lẳng lặng chảy xuôi tới: “Hảo Hảo, có chuyện gì gặp mặt rồi nói sau, anh lập tức đến chỗ em.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc