Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 283

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Hiện tại, Lương Thần và cô đã kết thúc, trên thế giới này, cô thật sự chỉ còn lại có một mình.
Anh không sợ ૮ɦếƭ, anh sợ sau khi mình ૮ɦếƭ, Cảnh Hảo Hảo vẫn cô độc không chỗ nương tựa như bây giờ vậy.
Nếu Cảnh Hảo Hảo chịu bắt đầu một lần nữa với anh, anh nguyện ý đi tiếp nhận trị liệu, anh nguyện ý liều mạng sống sót vì cô.
Giọng nói Thẩm Lương Niên có chút khàn khàn nói: “Hảo Hảo, em ngẫm lại anh và em cùng một chỗ nhiều năm như vậy, hiện tại em, chỉ có một mình......”
“Thẩm Lương Niên.” Cảnh Hảo Hảo đột nhiên cắt đứt lời nói của Thẩm Lương Niên.
Thẩm Lương Niên dừng tiếng nói lại, ánh mắt nhìn Cảnh Hảo Hảo.
Lúc nhỏ, cũng không cảm thấy quá cô đơn, càng lớn, càng sợ loại tư vị cô đơn này.
Trong thời gian một năm cùng một chỗ với Lương Thần kia, tuy rằng không có tự do, nhưng bên người đã có thím Lâm và những người hầu kia, ngẫu nhiên sẽ bệnh tâm thần cãi nhau với Lương Thần, nháo đến anh ૮ɦếƭ tôi sống, có khi là buồn bực, khổ sở, lại chưa từng thấy quá cô đơn.
Thật đúng là sau khi một mình rời khỏi thành phố Giang Sơn, đi nước Pháp, cô mới triệt để hoàn toàn nếm thử được cảm giác cô đơn rót vào cốt tủy kia.
Cho nên, khi Thẩm Lương Niên nhắc tới cô chỉ còn lại một mình, hốc mắt của cô hơi hơi đỏ hồng.
Anh cũng biết bọn họ đi qua nhiều năm như vậy, chính là bởi vì cô dùng hết toàn lực trả giá cho những năm đó, cho nên đến cuối cùng, sau khi chấm dứt với anh, cô mới trở nên chỉ còn lại có một mình.
“Thẩm Lương Niên, không có khả năng.” Cánh môi Cảnh Hảo Hảo có chút run rẩy, ánh mắt nhìn chằm chằm Thẩm Lương Niên, khóe môi nhẹ nhàng cong cong, hít vào một hơi nói: “Cho dù hiện tại tôi chỉ có một mình, tôi cũng không nguyện ý cùng một chỗ với anh, giống như hiện tại, tôi tuyệt không muốn dính dáng gì với anh, cho dù là ngồi xe của anh, cũng làm cho tôi cảm thấy ghê tởm.”
Từng yêu bao nhiêu, nay liền quyết tuyệt bấy nhiêu.
Người tuyệt tình, thường từng có lúc rất thâm tình.
Cảnh Hảo Hảo nâng tay lên, dùng sức đẩy Thẩm Lương Niên một phen, muốn xuống xe.
Thẩm Lương Niên cố định tại chỗ, không hề động, nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, như là muốn tiếp tục mở miệng, Cảnh Hảo Hảo lại đột nhiên liền nâng chân lên, đạp về phía bụng của anh.
Cô đạp vô cùng chính xác, không sai không lệch ngay chính giữa dạ dày của anh, một đạo đau đớn tê tâm liệt phế nháy mắt thổi quét Thẩm Lương Niên, anh lập tức liền ôm bụng, ngồi xổm trên mặt đất, cả người hơi ho khan một tiếng, lại nâng tay lên, bưng kín cánh môi.
Cảnh Hảo Hảo nhìn chằm chằm bộ dáng này của Thẩm Lương Niên, nhẹ nhàng cười cười: “Thẩm Lương Niên, những trò xiếc cũ này, anh thật sự không cần chơi với tôi nữa, tôi đã không phải Cảnh Hảo Hảo trước kia, nhìn thấy anh giả đau liền khẩn trương không biết làm sao, hiện tại cho dù anh ૮ɦếƭ đi, tôi cũng không sẽ vì anh mà rơi một giọt nước mắt nào.”
Cảnh Hảo Hảo nhảy xuống từ trên xe, đi phía trước hai bước, nhìn thấy Thẩm Lương Niên còn ngồi xổm trên đất, biểu tình thoạt nhìn đặc biệt thống khổ, cô dừng một chút, liền xoay qua, dọc theo đường đi, bước nhanh đi về phía trước.
Đúng lúc có xe taxi đi ngang qua, Cảnh Hảo Hảo không có dừng lại mở cửa xe, tiến vào, rời đi.
Thẩm Lương Niên nhìn chằm chằm đèn sau xe taxi biến mất không thấy, lúc này anh mới chậm rãi buông lỏng tay của mình ra, nhìn thấy trong lòng bàn tay, đều là màu đỏ chói mắt.
......
Một lần đối mặt như vậy, tựa hồ cũng không có thay đổi gì.
Cảnh Hảo Hảo vẫn trôi qua cuộc sống đi làm năm ngày tối muộn, Lương Thần vẫn sặc sỡ loá mắt xuất hiện ở trên đầu đề tin tức thương mại.
Lúc mùa thu gần đến hồi cuối, tập đoàn Hải Hân tiếp nhận một công trình lớn.
Là một hạng mục hợp tác với Nhật Bản, hợp đồng là thư ký của tổng giám đốc Trần chuyển giao cho Cảnh Hảo Hảo, để cho Cảnh Hảo Hảo điền kim ngạch, sau đó đóng dấu.
Mười giờ sáng, tổng giám đốc Trần mang theo cao tầng công ty, ở phòng họp chính thức ký kết hợp đồng với khách hàng Nhật Bản.
Cách cửa sổ thủy tinh, Cảnh Hảo Hảo có thể thấy, mặt tổng giám đốc Trần đầy cảnh xuân, tươi cười dào dạt.
Giữa trưa, tổng giám đốc Trần mời khách hàng Nhật Bản đi khách sạn Tứ Quý ăn cơm, ba giờ rưỡi chiều mới trở về, có thể bởi vì ký kết một hợp đồng lớn như vậy, tâm tình cao hứng, uống có chút nhiều, đi đường đều có chút hơi lay động.
Kết thúc hạng mục này, Cảnh Hảo Hảo có vẻ có chút thanh nhàn, ngồi ở trên vị trí, bật máy tính lên, xem tin tức nổi lên trên trang web.
Bốn giờ, quản lí bộ phận tài vụ vội vàng mang đi tới đây, hỏi: “Tổng giám đốc Trần đâu?”
“Tổng giám đốc Trần ở bên trong.” Thư ký tổng giám đốc Trần đáp một câu, đứng lên, đi đến văn phòng, nhẹ nhàng gõ gõ cửa: “Tổng giám đốc Trần?”
Bên trong không có trả lời, thư ký của tổng giám đốc Trần đẩy cửa ra, nhìn thấy tổng giám đốc Trần dựa vào ghế làm việc nhắm mắt lại, như là đang ngủ.
Thư ký nhẹ nhàng khép cửa lại, xoay người, nói với quản lý bộ phận tài vụ: “Giữa trưa tổng giám đốc Trần uống có chút nhiều, hiện tại đã ngủ, có chuyện gì đợi lát nữa tổng giám đốc Trần tỉnh, tôi sẽ chuyển đạt giúp anh.”
“Còn chờ cái gì nữa, xảy ra chuyện lớn rồi!” Quản lí bộ phận tài vụ lo lắng ném ra một câu, bước tiến lên, đẩy cửa phòng làm việc của tổng giám đốc Trần ra, ngay cả cửa cũng không đóng, trực tiếp đi vào: “Tổng giám đốc Trần, hợp đồng ký kết với Nhật Bản sáng hôm nay xuất hiện vấn đề.”
Tổng giám đốc Trần ngủ mơ mơ màng màng, mở to mắt, nhìn quản lí bộ phận tài vụ sốt ruột thành một đoàn, biểu tình có chút nghi hoặc: “Chuyện gì, cứ gấp gáp như vậy, chậm rãi nói.”
Tổng giám đốc Trần vừa nói xong, liền đứng lên, rót một ly nước, chậm rãi uống một ngụm.
“Buổi sáng hôm nay, chúng ta và Nhật Bản ký kết hợp đồng, rõ ràng là tiền trả cho đối phương là 100 vạn, nhưng số tiền trên hợp đồng, viết lại là một trăm ngàn.”
Nhàn nhã của tổng giám đốc Trần, trong khoảnh khắc đó biến mất vô tung vô ảnh: “Anh xác định không có nhìn lầm?”
“Không có.” Quản lý bộ phận tài vụ đưa hợp đồng tới trước mặt tổng giám đốc Trần: “Tôi đếm qua rất nhiều lần, xác định nhiều hơn một số 0.”
“Choang” Tổng giám đốc Trần nâng tay lên, ném mạnh ly nước trong tay xuống đất, rượu cũng tan gần hết, xoay người, bước đi ra khỏi văn phòng, đổ ập phát hỏa với thư ký bên ngoài: “Hợp đồng ký kết với Nhật Bản vào sáng hôm nay, là ai phụ trách?”
Bởi vì cửa không có đóng, người bên ngoài đã sớm nghe được rành mạch đối thoại bên trong.
Thư ký tổng giám đốc Trần vừa nghe được lời nói của tổng giám đốc Trần, lập tức đứng lên, nhỏ giọng nói: “Là tôi phụ trách.”
“Cô làm việc như thế nào ạậy, một trăm vạn và một trăm ngàn mà cô cũng phân không rõ? Không học tốt toán tiểu học sao?” Tổng giám đốc Trần hổn hển cầm hợp đồng trong tay hung hăng nện ở trước bàn làm việc của thư ký, bởi vì tức giận, cả người vòng quanh hai vòng tại chỗ: “Rốt cuộc cô có đầu óc hay không, cô có biết thọc ra bao nhiêu cái sọt lớn trong công ty không!”
Thư ký tổng giám đốc Trần bị tổng giám đốc Trần mắng đến cổ co rụt co rụt lại , cô ta vội vàng cầm lấy hợp đồng nhìn một lần, xác định số tiền phía trên là một trăm ngàn, sau đó liền mở máy tính của mình ra, phát hiện trong mail tổng giám đốc Trần gửi cho mình, số tiền là 100 vạn.
Sắc mặt cô ta nháy mắt trở nên tái nhợt xuống, cau mày, nghĩ nghĩ cẩn thận, phát hiện, lúc ấy mình trực tiếp ɠเασ ɦợρ đồng này cho Cảnh Hảo Hảo đi làm, lúc Cảnh Hảo Hảo hỏi mình số tiền cụ thể bao nhiêu, chính mình tiện mắt nhìn mail tổng giám đốc Trần gửi đến, sau đó đếm con số một chút, đáp một tiếng là một trăm ngàn.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc