Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 280

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Qua hồi lâu, Cảnh Hảo Hảo mới dần dần cảm thấy tâm tình của mình bình tĩnh một chút, cô hít sâu hai hơi, chậm rãi xoay người, nhẹ nhàng câu môi cười cười với chính mình trong gương, nhìn thấy tươi cười tự nhiên như thường, lúc này này mới cầm lấy túi xách của mình, chuẩn bị về phòng bao.
Cảnh Hảo Hảo còn chưa có xoay người, chợt nghe ngoài cửa truyền đến một đạo tiếng bước chân, nghe có chút nặng nề, như là bước chân của một người đàn ông, Cảnh Hảo Hảo không chút để ý nâng đầu một chút, xuyên qua gương, thấy người vào, cả người nháy mắt liền sững sờ tại chỗ.
......
Hôm nay là sinh nhật tổng giám đốc hiện nay của công ty Thiên Vinh, đặt ở khách sạn Tứ Quý mấy bàn, mời đều là cao tầng trong công ty Thiên Vinh.
Công ty Thiên Vinh từng thuộc về Thẩm Lương Niên, sau đó mặc dù bán đi, nhưng vẫn có nghiệp vụ của anh trong đó như trước, cho nên tiệc rượu đêm nay, anh cũng đến bữa tiệc.
Từ sau khi bị bệnh viện kiểm tra ra bệnh ung thư, Thẩm Lương Niên rất ít đi ra tham gia những xã giao này, lúc trước, anh không uống thuốc, không có gì khác với người bình thường, nhưng gần đây, trong dạ dày thường xuyên đau đớn, anh đã bắt đầu mang thuốc theo bên người.
Trên bàn rượu không thể thiếu uống rượu, dạ dày Thẩm Lương Niên càng ngày càng không chịu nổi tính kích thích tính của rượu cồn, chỉ nhấp hai ngụm, liền cảm thấy dạ dày run rẩy đau lợi hại, cho nên tìm cái cớ, liền tránh đi toilet một chút.
Ai ngờ, vừa mới quẹo vào, liền thấy được một thân ảnh quen thuộc.
Bước chân Thẩm Lương Niên hơi dừng một chút, sau đó liền từ trong gương to trước mặt, thấy được dung nhan xinh đẹp của Cảnh Hảo Hảo.

Sau khi Cảnh Hảo Hảo rời khỏi, anh từng hỏi thăm tung tích của cô, cuối cùng vẫn là trong miệng Từ Dung, biết được Cảnh Hảo Hảo đi nước Pháp.
Cảnh Hảo Hảo chưa tốt nghiệp sơ trung liền thôi học, không biết nói tiếng Pháp, đến ngay cả tiếng Anh cũng từ trong miệng người ngoài thường xuyên biết được một vài từ đơn giản, cô lẻ loi một mình đi nước Pháp, làm sao sinh tồn chứ?
Anh đi nước Pháp tìm cô vài lần, mỗi lần đều vô công mà lui, Từ Dung cũng từng nói với anh, Lương Thần tìm khắp nơi đều không tìm được Cảnh Hảo Hảo, anh thì làm sao mà tìm được?
Hiện tại, Thẩm Lương Niên nhìn bóng dáng Cảnh Hảo Hảo đã lâu không gặp trước mặt, toàn bộ như là bị điểm huyệt đạo, đứng ở tại chỗ, cũng không nhúc nhích, đáy mắt anh, có kích động không che giấu được, như là không thể tin được, ánh mắt trở nên có chút hoảng hốt, thậm chí ngay cả quay cuồng đau đớn trong dạ dày, anh cũng không cảm giác được.
Thẩm Lương Niên nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, hơn nửa ngày, mới nhẹ nhàng trừng mắt nhìn, ngữ khí có một tia nghi ngờ: “Hảo Hảo?”
Cảnh Hảo Hảo không biết, đây có tính là ông trời trêu đùa cô không, cô trở lại thành phố Giang Sơn sắp hai tháng, những người trước kia, đều không gặp lại người nào, hiện tại, vừa mới chạm mặt Lương Thần, liền liên tiếp gặp được Thẩm Lương Niên.
So sánh với gặp Lương Thần, Cảnh Hảo Hảo phát hiện chính mình đối mặt với Thẩm Lương Niên muốn tự nhiên bình tĩnh hơn rất nhiều, cô chậm rãi nâng mí mắt một chút, nói: “Thật trùng hợp.”
Thẩm Lương Niên gật gật đầu, nhìn không chuyển mắt nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, qua một lát, nói: “Hảo Hảo, những ngày này, em trôi qua có tốt không?”
Cô trôi qua có tốt không?
Kết thúc một đoàn tình yêu móc tim móc phổi dài đến mười năm.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Kết thúc một trận dây dưa bắt đầu hoang đường, kết thúc hoang đường.
Một người là Thẩm Lương Niên, một người là Lương Thần.
Cảnh Hảo Hảo kéo môi, nói: “Có khỏe không.”
Hai người từng rất yêu nhau, cùng một chỗ có nói không hết lời, nay mặt đối mặt, lại phát hiện, lời có thể nói, cũng chỉ có thăm hỏi ân cần “Em trôi qua có tốt không?” “Có khỏe không” không thể bình thường hơn như vậy.
Thẩm Lương Niên nhìn Cảnh Hảo Hảo tích chữ như vàng, đứng trong chốc lát, lại hỏi: “Trở về lúc nào?”
“Trở về một thời gian rồi.” Cảnh Hảo Hảo đáp rất hàm hồ, hoàn toàn không giống như là trước kia, Thẩm Lương Niên hỏi cô ăn cái gì, cô đều có thể đáp tỉ mỉ chính mình ăn bao nhiêu cháo, ăn mấy cái bánh quẩy, mấy ngụm trứng chần nước sôi.
Có thể là thái độ Cảnh Hảo Hảo quá mức xa cách, Thẩm Lương Niên lập tức không biết nên tiếp tục như thế nào.
Trầm mặc quanh quẩn bên cạnh hai người.
Cảnh Hảo Hảo vẫn nhớ rõ, lúc vừa biết Thẩm Lương Niên phản bội mình hai năm, cô nhìn thấy Thẩm Lương Niên, lòng tràn đầy đều là hận ý nghiến răng nghiến lợi, hiện tại cô phát hiện, hận này, không biết đã biến mất vô tung vô ảnh từ khi nào, đến ngay cả tình yêu cô từng tự cho là địa lão thiên hoang cũng đã thay đổi, cũng không biết trở nên không tìm ra vết tích từ khi nào.
Cảnh Hảo Hảo nhìn chằm chằm Thẩm Lương Niên, thu liễm thần sắc trên mặt một chút, nói: “Nếu không có việc gì, tôi đi trước.”

Thẩm Lương Niên không nói gì, chỉ nhìn Cảnh Hảo Hảo, tư thế thoáng có chút cứng ngắc, qua hồi lâu, anh mới nhẹ nhàng dời thân thể của mình đi.
Cảnh Hảo Hảo hơi cúi thấp đầu, mở bước chân tiến về phía trước.
Thẩm Lương Niên nhìn đỉnh đầu Cảnh Hảo Hảo, vào lúc cô đi qua bên cạnh mình, lên tiếng nói: “Hảo Hảo, gặp sau.”
Cảnh Hảo Hảo không có hé răng, bước chân cũng không có tạm dừng, cứ đi qua như vậy.
......
Lương Thần nộ khí đằng đằng đi ra từ phòng bao, liền trực tiếp đi đến toilet cuối hành lang.
Trong hành lang khách sạn Tứ Quý, người cũng không nhiều, cách cửa, có thể nghe thấy trong phòng bao truyền đến tiếng uống rượu nói chuyện.
Phục vụ ngẫu nhiên đi qua bên người, sẽ cung kính khom người, nói một câu: “Chào tiên sinh.”
Cửa toilet khách sạn Tứ Quý đối diện hành lang, Lương Thần đến gần một chút, mới phát hiện, cửa toilet, đứng hai người.

Xuyên thấu qua gương toilet, anh có thể tinh tường nhìn thấy gương mặt người đứng đưa lưng về phía anh, là Thẩm Lương Niên.
Mà chỗ bờ vai của anh ta, lộ ra một chút làn váy, giống như cái váy anh từng thấy trên người Cảnh Hảo Hảo vào tối hôm nay.
Bước chân Lương Thần, lập tức liền dừng tại chỗ.
Một loại cảm xúc nói không rõ, từ đáy lòng của mình, quay cuồng lên, kinh hỉ gặp Cảnh Hảo Hảo lúc ban đầu, cũng tiêu tán hơn phân nửa.
Ở trong hơn 100 ngày Cảnh Hảo Hảo biến mất không thấy này, Lương Thần chỉ có thể không ngừng ảo tưởng hình ảnh mình và Cảnh Hảo Hảo gặp lại, mượn những thứ này đến an ủi tâm khổ sở áp lực của mình.
Anh ảo tưởng rất nhiều loại, có đêm nay đột nhiên gặp lại, cũng có chính mình đi ở trên đường cái đột nhiên liền gặp mặt Cảnh Hảo Hảo, đương nhiên, còn có chính mình và Cảnh Hảo Hảo vừa gặp lại, liền nhìn thấy là hình ảnh cô và Thẩm Lương Niên cùng một chỗ.
Cách một khoảng cách, Lương Thần nghe không rõ rốt cuộc hai người nói chuyện gì với nhau, thẳng đến anh nhìn thấy thân ảnh Thẩm Lương Niên nhẹ nhàng giật giật, bộ dáng như là muốn xoay người.
Lương Thần không biết hiện tại trên mặt mình rốt cuộc là thần thái gì, nhưng anh nghĩ, nhất định là rất khó coi.
Thậm chí, anh ở trong nháy mắt này, có chút sợ hãi các cô quay đầu, sẽ thấy vẻ chật vật của anh.
Cho nên, Lương Thần hơi nghiêng đầu sang bên, ngay lập tức lui về sau mấy bước, dọc theo cầu thang, trực tiếp đi xuống lầu.

......
Thẩm Lương Niên đứng ở tại chỗ, nhìn thân ảnh Cảnh Hảo Hảo dần dần xa xôi, cuối cùng quẹo đến trong một phòng bao, anh còn sững sờ đứng ở tại chỗ.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc