Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 279

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Không khí trong phòng bao, giống như vừa rồi, không có biến hóa gì.
Mọi người vẫn hưng trí bừng bừng tán gẫu như trước, thư ký nhỏ xinh đẹp những tổng tài kia mang đến, vẫn bày ra một bộ dáng nũng nịu.
Tầm mắt Lương Thần, vẫn nhìn Lâm đổng nói khí thế ngất trời với thư ký ông ta mang đến, không có dời đi, qua một lúc, mí mắt Lương Thần nhẹ nhàng giật giật, một tay nắm ly rượu, nhẹ nhàng lay động, nhìn chằm chằm Lâm đổng, ngữ khí tự nhiên mở miệng, nói: “Mấy năm nay sinh ý Lâm đổng ngược lại càng làm càng tốt.”
Lâm đổng nghe được Lương Thần nói với mình, lập tức ngừng nói chuyện với thư ký, ngẩng đầu, nhìn Lương Thần, ngữ khí nịnh hót nói: “Lương tổng thật sự là quá khen, chút sinh ý ấy của tôi, đối với Lương tổng mà nói, không đáng kể, tôi còn hy vọng sau này Lương tổng chiếu có nhiều hơn.”
Chiếu cố?
Đáy lòng Lương Thần cười lạnh một chút, trên mặt vẫn bất động thanh sắc như trước: “Lâm đổng khách khí.”
Dừng một chút, Lương Thần như là nhớ tới chuyện gì, liền nói:“Lâm đổng còn không biết phương thức liên lạc riêng của tôi đi, nếu không ngại, đưa di động cho tôi một chút, tôi lưu phương thức liên lạc riêng của tôi cho Lâm đổng.”
Người chung quanh, đều dừng tầm mắt ở trên người Lâm đổng, nghĩ đến ông ta may mắn lấy được hợp tác với Lương Thần.
Lâm đổng cũng nghĩ như vậy, lập tức tâm tình kích động lấy di động từ trong túi ra, đưa cho Lương Thần.

Lương Thần tiếp nhận, mở khóa, trực tiếp quét một vòng người trong danh bạ, lúc nhìn thấy chữ “vợ” này, liền trực tiếp nhấn vào, giả bộ giống như nhập số di động vào, rất nhanh soạn một tin nhắn, gửi qua: [ Lâm phu nhân sao? Tôi mang thai đứa nhỏ chồng của bà, chồng của bà nói sẽ cưới tôi, không biết khi nào thì bà sẽ nhường vị trí Lâm phu nhân lại.]
Lương Thần rất nhanh gởi tin nhắn ra ngoài, sau đó trực tiếp đưa điện thoại di động cho Lâm đổng, ngay tại lúc Lâm đổng muốn nhận lấy, tay Lương Thần nhẹ nhàng thả một chút, di động liền rơi vào trong một ly rượu.
Một chuỗi bọt khí ùng ục toát ra, màn hình di động sáng lên, như là có người gọi điện thoại tới, sau đó chính là vang lên một chút thanh âm, di động liền tối đen.
Lương Thần có chút thật có lỗi ngẩng đầu, nhìn Lâm đổng, dùng ngữ khí tuyệt không áy náy nói: “Lâm đổng, thật sự rất không có ý tứ, vừa rồi tay tôi không cầm chắc.”
Chỉ là một cái di động, Lâm đổng tự nhiên sẽ không xé rách mặt với Lương Thần, cho nên lập tức cười khoát tay, nói: “Không có việc gì, không có việc gì.”
Lương Thần câu môi cười cười nhợt nhạt, bưng ly rượu trên bàn lên, giơ về phía Lâm đổng: “Lâm đổng, thật sự rất có lỗi, tôi kính anh một ly.”
Lâm đổng vội vàng dùng hai tay bưng ly rượu lên, đứng lên, chạm ly với Lương Thần.
Ly thủy tinh nhẹ nhàng va chạm, phát ra âm thanh thanh thúy.
Trên mặt mọi người đều lộ vẻ tươi cười, nhưng cũng đã để lộ ra vài phần tiếc nuối, càng thêm chắc chắc, dự án hợp tác với tập đoàn Giang Sơn này, đã tụt khỏi tay
Nhưng mà, ngay trong nháy mắt này, chợt phát sinh biến cố, lúc ly rượu Lương Thần vốn đã chạm xong với Lâm đổng, đang chuẩn bị uống một hơi cạn sạch, cổ tay Lương Thần lại đột nhiên hung hăng hất về phía trước, rượu trong ly rượu cầm trong tay, đều hất lên trên mặt Lâm đổng.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Người chung quanh thấy một màn như vậy, đều sửng sốt.
Lương Thần âm lãnh nghiêm mặt nhìn chằm chằm tay Lâm đổng vừa mới nắm qua Cảnh Hảo Hảo, cảm thấy không đủ hết giận, liền vừa ngoan vừa độc nện ly rượu trong tay lên trên tay Lâm đổng.
Ly rượu bắn lên từ trên tay Lâm đổng, đụng vào đèn treo thủy tinh lớn rũ trên đỉnh đầu, khiến đèn treo lớn lay động theo, ly rượu đập nát hai cái bóng đèn, phát ra hai tiếng vang thanh thúy, mảnh thủy tinh rơi xuống.
Cả kinh người ngồi quanh bàn tản ra chung quanh, còn cùng với tiếng thét chói tai của phụ nữ.
Lương Thần vẫn không chút sứt mẻ đứng ở tại chỗ như vậy, chút mặc kệ mảnh vỡ thủy tinh rơi ở trên vai của mình, cả người vẫn tràn đầy khí thô bạo.
Không khí trong phòng bao, trở nên có chút ngưng trệ.
Tuy rằng Lương Thần xuất thân cao quý, tính tình lãnh ngạo, nhưng lại chưa bao giờ giận dữ ở trường hợp buôn bán.
Sắc mặt anh thoạt nhìn trầm thấp khủng bố, những người khác sợ tới mức không dám tùy tiện tiến lên khuyên giải, chỉ có thể ổn định hô hấp đứng ở một bên yên tĩnh theo dõi biến hóa.
Đèn treo lớn trên đỉnh đầu còn đang lắc lư, ánh sáng chiếu vào trên mặt Lương Thần không ngừng hoán đổi.

Ánh mắt Lương Thần lạnh như băng nhìn lướt qua Lâm đổng ôm tay, vẻ mặt rượu cồn, chật vật đến cực điểm, sau đó liền hung hăng xốc áo khoác phía sau lên, nhìn cũng không có liếc mắt nhìn người chung quanh một cái, không nói một lời từ biệt, liền thẳng tắp đi ra phòng bao.
......
Cảnh Hảo Hảo dọc theo hành lang thật dài, đi vào toilet cuối cùng.
Thật ra cô cũng không muốn đi WC, cho nên chỉ đứng ở trước bục rửa mặt, rửa tay một chút, rút tờ giấy, chậm rãi lau tay của mình.
Bữa ăn như vậy khiến cô hít thở không thông, cũng không phải bởi vì Lâm đổng, mà là bởi vì Lương Thần.
Cô vẫn cảm thấy chính mình và Lương Thần, từ biệt rồi, liền giống như trước, hoàn toàn biến thành hai người hai thế giới.
Cô là Cảnh Hảo Hảo bình thường, anh là “Thiếu niên thiên tử” cao quý của thành phố Giang Sơn, không bao giờ sẽ có cùng xuất hiện nữa.
Nhưng lúc này mới ngắn ngủn một tuần, cô lại có thể gặp anh ba lần.
Lúc trước cô là vì đứa nhỏ mới gả cho anh, sau đó cô không có mang thai, anh trai anh nói rõ ràng như vậy, nếu cô không đi, sẽ chỉ làm người nhà của anh, nghĩ rằng cô tiếp cận anh là có mục đích.
Huống chi, cô vốn chính là bị anh bức bách, đáy lòng vốn đã muốn rời đi, quan trọng là, cô còn có thể lấy được đĩa CD anh uy hiếp cô, đối với cô mà nói, thật là chuyện tốt nằm mơ cũng không chạm tới được

Cô tựa hồ hoàn toàn không cần làm lựa chọn, chỉ cần làm dựa theo hy vọng đáy lòng mình là được rồi.
Nhưng rõ ràng đều là cô hy vọng, cô đi làm, cô ở nước Anh trôi qua vừa khổ vừa mệt, cô cũng chưa từng có một câu oán hận, nhưng cứ đến đêm khuya vắng người, cô không biết vì sao đáy lòng của cô luôn nặng trịch, lộn xộn, giống như là một trói buộc rối loạn, tìm không thấy một chút đầu mối.
Lúc cô ở bên người Lương Thần, mỗi ngày luôn cảm thấy chính mình trôi qua không vui vẻ, nhưng rời khỏi anh, cô cũng không có cảm thấy chính mình trôi qua quá vui vẻ.
Cô hoàn toàn không biết mình đây là rốt cuộc làm sao, vì sao lại biến thành như vậy, rõ ràng lúc trước là anh phá hủy trong sạch của cô, là anh cướp đi tự do của cô, là anh dùng video của bọn họ khiến cô không còn đường có thể đi, chỉ có thể lại trở về bên người anh...... Anh rõ ràng chính là một người cướp đoạt, cô hẳn là hận ...... Nhưng cô phát hiện, cô đến cuối cùng, lúc cô thật sự rời đi, đáy lòng lại tìm không thấy chút hận ý.
Đặc biệt khi anh nói, Hảo Hảo, anh xin em, đừng đi, chờ anh......
Cảnh Hảo Hảo nghĩ đến đây, tốc độ tim đập thình thịch thình thịch lại nhanh lên, cô cố gắng lắc lắc đầu, ý đồ ném rơi những suy nghĩ quấn quanh cô hồi lâu



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc