Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 276

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Trong vòng năm ngày ngắn ngủi, Cảnh Hảo Hảo liên tục gặp được Lương Thần hai lần, thế cho nên tối hôm qua, cô bị vây trong trạng thái mất ngủ cả đêm, ngày hôm sau Cảnh Hảo Hảo mang một đôi vành mắt đen đi công ty.
Ban ngày mệt mỏi mười phần, trạng thái tinh thần cả người không phải đặc biệt tốt, lúc làm việc, thường xuyên thất thần, thật vất vả đến bốn giờ rưỡi chiều, Cảnh Hảo Hảo nghĩ qua thêm một tiếng, liền tan ịiệc, thứ bảy chủ nhật có thể nghỉ ngơi hai ngày.
Bốn giờ năm mươi, thư ký phái Cảnh Hảo Hảo đi đóng dấu một phần văn kiện.
Đóng dấu xong, đã là năm giờ hai mươi phút tối, Cảnh Hảo Hảo ngồi ở trên vị trí, vừa mới chuẩn bị thu thập đồ đạc, tan tầm.
Kết quả, đột nhiên thư ký lão tổng thấp giọng hét lên một tiếng, hô một tiếng: “Lucy.”
Cô ta ngẩng đầu, nhìn chung quanh, hỏi: “Lucy đâu?”
“Có thể đã tan việc rồi.”
“Không xong!” Thư ký vừa mới thấp giọng nói một câu, vội vàng cầm lấy điện thoại trên bàn, gọi cho Lucy, gọi hai lần, đều là trạng thái không tiếp thông, thư ký đang chuẩn bị gọi lần thứ ba, lão tổng liền đi ra từ trong văn phòng, thư ký vội vàng đứng lên, nói: “Trần tổng, ngày hôm qua tôi từng nói với ngài, đêm nay tôi phải đi bệnh viện chăm sóc mẹ tôi không thể đi tham gia bữa ăn cạnh tranh dự án kia, tôi vốn muốn an bài Lucy, kết quả cô ta đi rồi, hiện tại tôi gọi điện thoại cũng gọi không thông......”
Thư ký càng nói, sắc mặt tổng giám đốc Trần trở nên càng khó coi, giọng nói thư ký cũng nhỏ xuống theo, cô ta khẩn nhìn nhìn chung quanh, sau đó tầm mắt liền dừng ở trên người Cảnh Hảo Hảo, lập tức chỉ vào Cảnh Hảo Hảo, nói: “Trần tổng, ngài xem không bằng để cho Hảo Hảo đi đi.”
Tổng giám đốc Trần dừng tầm mắt ở trên người Cảnh Hảo Hảo.

Vẻ mặt Cảnh Hảo Hảo kinh ngạc nhìn nhìn thư ký và tổng giám đốc Trần, còn chưa có hiểu được rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, thư ký liền nói: “Tôi cam đoan tôi sẽ dùng thời gian ngắn nhất dạy cho Hảo Hảo tất cả quy tắc, Hảo Hảo rất thông minh, trong đoạn thời gian làm trợ lý này, vẫn biểu hiện rất tốt, cô ấy khẳng định sẽ không thành vấn đề.”
Lúc này sắc mặt tổng giám đốc Trần mới hơi trở nên đẹp mắt một chút, gật gật đầu, nói: “Sáu giờ rưỡi xuất phát, cô nhanh lên.”
Thư ký chờ tổng giám đốc Trần vào văn phòng, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, xoay người, nhìn Cảnh Hảo Hảo, vẻ mặt cầu xin nói: “Hảo Hảo, lần này thật sự phải phiền toái cô, cô liền giúp bận rộn một lần, cùng lão tổng đi tham gia cạnh tranh dự án lần này, tối thứ hai tôi mời cô ăn bữa tiệc lớn.”
Thư ký vừa nói, vừa kéo Cảnh Hảo Hảo vào phòng thay quần áo, một phen lấy quần áo của mình từ bên trong ra, đưa cho Cảnh Hảo Hảo, nói: “Hảo Hảo, cô trước mặc tạm quần áo của tôi, tôi nói cho cô biết, cạnh tranh dự án lần này, đến đều là công ty lớn của thành phố Giang Sơn, nhất định không thể xảy ra bất kỳ sai lầm gì, nếu cạnh tranh dự án lần này thành công, tôi sẽ đề nghị lão tổng trích phần trăm lần này cho cô.”
Cảnh Hảo Hảo chưa bao giờ làm thư ký, cũng chưa từng tham gia xã giao, có chút khẩn trương hỏi: “Tôi cần làm cái gì?”
“Cái gì cũng không cần làm, an vị ở bên người Trần tổng là được, người khác nói chuyện với cô, nhất định phải mỉm cười, kính rượu, nhẹ nhàng nhấp một ngụm là được.”
Thư ký nhanh nhẹn nói điểm mấu chốt một lần, thuần thục bối tóc cho Cảnh Hảo Hảo, sau đó cầm dụng cụ trang điểm của mình, trang điểm đơn giản lên khuôn mặt xinh đẹp của Cảnh Hảo Hảo một chút.
Thư ký sửa sang xong hết thảy, đánh giá cẩn thận Cảnh Hảo Hảo một chút, lúc xác nhận không có vấn đề gì, liền gật gật đầu, nói với Cảnh Hảo Hảo: “Hảo Hảo, buổi tối phải dựa vào cô!”
Cảnh Hảo Hảo đứng ở trước gương, nhìn chính mình bên trong mặc váy dài thấp ngực, bên ngoài khoác một kiện áo khoác tây trang màu đỏ, đáy lòng mơ hồ hiện lên một tầng dự cảm không tốt không nói nên lời.
......
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cảnh Hảo Hảo đi ra từ phòng thay quần áo, tổng giám đốc Trần đã được thư ký gọi ra ngoài, tổng giám đốc Trần nhìn Cảnh Hảo Hảo đã trang điểm, tầm mắt hơi sáng lên, trên mặt hiện lên một tầng thần thái vừa lòng, liền nói với Cảnh Hảo Hảo: “Đi thôi.”
Tài xế của tổng giám đốc Trần, đưa Cảnh Hảo Hảo và tổng giám đốc Trần đến cửa chính khách sạn Tứ Quý.
Tổng giám đốc Trần và Cảnh Hảo Hảo vào đại sảnh, lập tức có phục vụ đi lên trước, dẫn bọn họ một đường lên một phòng bao ở tầng hai, bên trong đã ngồi không ít người, nói vậy đều là thương nhân cạnh tranh dự án tối nay.
Người lăn lộn trong thương trường, người người đều biết cách làm người, hôm nay là đối thủ cạnh tranh, ngày mai khó tránh khỏi là bạn hợp tác, cho nên người ngồi bên trong, lập tức đứng lên, quen thuộc chào hỏi tổng giám đốc Trần.
Cảnh Hảo Hảo ghi nhớ lời thư ký tổng giám đốc Trần nói với mình, mặt mang mỉm cười đứng ở phía sau tổng giám đốc Trần, bảo trì trầm mặc.
Có lục tục không ít thương nhân tiến vào, mọi người cũng đều là nhiệt tình chào hỏi như vậy, Cảnh Hảo Hảo đi theo bên cạnh tổng giám đốc Trần, phát hiện thư ký những người này mang theo, một người nhìn đẹp mắt hơn một người.
Bàn ăn trong phòng bao rất lớn, có thể ngồi vây quanh hơn mười người, mắt thấy ghế trống dần dần giảm bớt, Cảnh Hảo Hảo cảm thấy người đến không sai biệt lắm, lại không thấy có bất kỳ người nào gọi phục vụ bưng đồ ăn lên.
Người chung quanh, còn đang khách sáo trò chuyện, cô đành phải thẳng lưng, vẫn duy trì mỉm cười.
Qua khoảng năm phút đồng hồ, cửa phòng bao đột nhiên bị đẩy ra, người vây quanh bàn nói chuyện phiếm, soạt lập tức đều đứng lên toàn bộ.

Cảnh Hảo Hảo không rõ cho nên cũng đứng lên theo, cả người cô còn chưa xoay lại, liền nhìn thấy một lão tổng bên người bước nhanh đi tới cửa, nhiệt tình chào hỏi một tiêng với người vào: “Lương tổng, đã lâu không gặp.”
Cùng với tiếng nói ông ta rơi xuống, những lão tổng khác cũng đều lục tục tiến lên, chào hỏi người đến.
Người che ở trước mặt Cảnh Hảo Hảo có chút nhiều, cô cũng không thấy rõ người vào, trong não lại bị từ hô “Lương tổng” người người luôn miệng hô chấn trụ.
Hẳn sẽ không phải là Lương Thần đi?
Nhưng thành phố Giang Sơn, tựa hồ ngoại trừ Lương tổng đó, không còn có ai khác nữa?
Sẽ không trùng hợp như vậy chứ?
Ngay trong nháy mắt trong đầu Cảnh Hảo Hảo bay ra rất nhiều suy nghĩ loạn thất bát đao, đột nhiên có một âm điệu nhẹ nhàng quen thuộc vang lên, giọng nói không nhẹ không nặng, lại mang theo mười phần quyết đoán: “Mọi người trước vào chỗ đi.”
Trong lời nói của anh, tựa như một đạo thánh chỉ, những người vốn vây quanh anh, đều tránh ra một con đường, Cảnh Hảo Hảo rõ ràng nhìn đến, Lương Thần ở bên trong sao quanh trăng sáng, đang đi tới.
So với tối hôm qua, nhìn thấy anh uống say như chết, hôm nay người đàn ông thoạt nhìn, tinh thần soái khí, trên mặt trắng nõn lộ vẻ nghiêm túc.
Vừa rồi khi nghe đến hai chữ “Lương tổng” này, cô đã nghĩ đến là anh, hiện tại khi thật sự nhìn thấy dung nhan của anh, trong nháy mắt Cảnh Hảo Hảo liền cứng ngắc tại chỗ.

Lương Thần vừa đi đến trước bàn ăn, vừa khẽ gật đầu với các tổng giảm đốc công ty lớn, coi như chào hỏi, ngay tại lúc anh chuẩn bị ngồi xuống, đột nhiên thân ảnh dừng lại.
Người chung quanh bị bước chợt ngồi xuống của Lương Thần khiến cho ngẩn ra, mọi người hai mặt nhìn nhau, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Lương Thần nhẹ nhàng nhíu mi tâm, mơ hồ cảm thấy hô hấp của mình có chút không ổn, sau một lúc lâu, anh mới chậm rãi xoay qua, sau đó tầm mắt liền dừng ở trên mặt Cảnh Hảo Hảo.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc