Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 274

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Tay cài dây an toàn của Lương Thần hơi dừng một chút, không có hé răng, chỉ răng rắc lắp dây an toàn vào, liền phát động xe.
Mẹ Lương Thần đứng ở ngoài xe, nhìn chằm chằm khuôn mặt kéo căng của con trai nhỏ trong cửa sổ xe, thở dài một hơi, còn nói: “A Thần, có chút thời điểm, người và người là chú ý duyên phận, có lẽ con và cô ấy không có duyên phận này, hiện tại con đã 26, tiếp qua hai tháng liền 27, tuổi thật sự không nhỏ, con xem em họ con cũng đã kết hôn, con thật sự nên lo lắng suy tính tìm một người đi.”
Lương Thần vẫn không có hé răng như cũ, nhẹ nhàng đánh cái tay lái, vòng xe ở chỗ ngoặt, nói với mẹ ngoài cửa sổ: “Mẹ, con đi trước.”
Mẹ Lương Thần hơi đứng sang bên cạnh một chút, nhìn chằm chằm Lương Thần bên trong xe, chưa từ bỏ ý định tiếp tục nói: “A Thần, trên thế giới này cũng không phải chỉ có một cô gái đó, vẫn còn nhiều người tốt hơn nhiều, con cần gì cứ muốn cô ta?”
Chân Lương Thần giẫm chân ga hơi dừng một chút, đạp thắng xe bên cạnh, hung hăng dừng xe lại tại chỗ, sau đó nghiêng đầu, nhìn chằm chằm mẹ ngoài cửa sổ, cách một lát, mở miệng, nói: “Hảo Hảo chính là Hảo Hảo, thế giới bao la, Giang Sơn vạn dặm, cũng chỉ có một Hảo Hảo, trừ bỏ cô ấy, là ai thì con cũng không cần.”
Nói xong, Lương Thần liền một cước giẫm chân ga, lái xe rời đi.
Bởi vì tối hôm qua đánh bài cả đêm, hiện tại mắt anh thoạt nhìn nhiễm một tầng đỏ ửng, mùa thu lại tới, càng ngày càng có hương vị mùa thu, sáng sớm cuối tuần, đường phố thành phố Giang Sơn đặc biệt yên tĩnh, Lương Thần chậm rãi lái xe, chạy dọc theo đường.
Dọc đường đi trở về biệt thự giữa sườn núi, phong cảnh đều đặc biệt xinh đẹp, khi đi ngang qua cầu lớn sông Hoàn Thành, nước sông lẳng lặng chảy xuôi , ánh sáng mặt trời chiếu ở phía trên, vẩy ra từng mảnh từng mảnh vòng sáng.
Anh xuyên qua cửa kính xe, nhìn thấy trên con đường phía trước, phủ kín lá rụng, ánh mặt trời phía đông, chiếu một ít lên trên mặt đất, hình ảnh thoạt nhìn, đặc biệt tĩnh hảo.

Thành phố Giang Sơn mùa thu, vẫn xinh đẹp như vậy.
Thời tiết ôn hoà, trời cao mây trắng, là một mùa tốt nhất trong bốn mùa một năm.
Nhưng phong cảnh tốt đẹp như vậy, Lương Thần lại nhìn đến đáy lòng hơi có chút khổ sở.
Mùa thu sẽ tốt lắm, nếu em còn ở đây.
Nay, en không ở bên người anh, phong cảnh tốt đẹp như vậy, anh cũng không có tâm thưởng thức.
Hóa ra, đến bây giờ, anh mới hiểu được, khiến cho một người tâm tình vui sường, không phải phong cảnh, mà là cùng em ngắm phong cảnh.
Tay nắm tay lái của Lương Thần hơi dừng một chút.
Nhớ nhưng luôn tận dụng mọi thứ như thế, mỗi lần đều là như vậy, lơ đãng một cái, lại đột nhiên nhớ tới cô, sau đó toàn bộ tâm đều trở nên trống rỗng.
Đã 135 ngày không có nhìn thấy cô, ở trong 135 ngày này, cô vẫn đều ở đáy lòng anh, cùng anh hô hấp.
Mở cửa sổ ra, có gió thu buổi sáng thổi vào, mang theo một tầng cảm giác mát mẻ, thẳng tắp chui vào trong ngực anh, nhiễm ra một tầng lạnh lẽo nói không nên lời, làm cho đáy lòng anh cảm thấy băng hàn thành một mảnh.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


......
Cảnh Hảo Hảo chưa từng nghĩ tới, sau lần đầu tiên gặp Lương Thần, còn có thể có lần gặp thứ hai.
Đây là một thứ năm sau trung thu, buổi tối hôm đó, lão tổng mang theo thư ký tiếp đãi một khách hàng, kết quả thư ký không cẩn thận làm rơi văn kiện quan trọng, liền gọi cho Cảnh Hảo Hảo một cú điện thoại, bảo cô nhanh chóng đưa tới.
Lúc ấy Cảnh Hảo Hảo đang chuẩn bị tắm rửa ngủ, nhận được điện thoại, liền vội vàng mặc áo khoác, vội vàng chạy xuống lầu, đón một chiếc xe taxi đi công ty cầm văn kiện, sau đó tiến đến địa chỉ thư ký nói với mình.
Tới địa điểm, Cảnh Hảo Hảo vội vàng thanh toán tiền, liền lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại tới cho thư ký.
Nơi lão tổng và thư ký tiếp đãi khách hàng, là nhà hàng Nam Kinh bên cạnh sông Hoàn Thành, trước kia Lương Thần đã mang theo Cảnh Hảo Hảo tới một lần.
Nhà hàng vẫn là bộ dáng cũ, ngoài cửa treo một loạt đèn lồng hình dài màu đỏ, bãi đỗ xe một bên, dừng đầy xe quý đủ loại kiểu dáng.
Bởi vì tới gần bờ sông, gió đêm mùa thu mang theo đến lạnh lão thấu xương, thổi trúng thân thể Cảnh Hảo Hảo run rẩy, dậm chân ôm văn kiện đợi một lúc, mới thấy đến thư ký vội vàng chạy ra từ bên trong.
Cảnh Hảo Hảo vội vàng đi lên trước, đưa văn kiện, thư ký chỉ nói một câu “Cám ơn”, liền vội vàng xoay người lại chạy vào nhà hàng Nam Kinh.

Cảnh Hảo Hảo đứng ở cửa nhà hàng một lát, bước đi về phía ven đường.
Chung quanh sông Hoàn Thành đều là khu tiêu phí sa hoa, rất ít có xe taxi tiến vào, Cảnh Hảo Hảo đợi một lúc, đón không được xe, đành phải đi tới trạm xe buýt ở phía trước 500 mét.
......
Đêm nay Lương Thần không ở nhà hàng Nam Kinh, lại ở trong một nhà hàng Italy bên cạnh.
Cơm tối, vừa lúc có một bữa ăn, một bàn tụ tập đều là người có uy tín danh dự ở thành phố Giang Sơn, Lương Thần lại không có tâm tình ứng đối.
Hôm trước anh vừa mới bay nước Pháp một chuyến, giữa trưa sáng nay mới đến thành phố Giang Sơn, giống như mỗi lần đi nước Pháp lúc trước, đổi lấy đều là kết quả không công mà lui.
Đã đếm không nổi đây là lần thứ bao nhiêu đi tới nơi đó tìm kiếm Cảnh Hảo Hảo, mỗi lần đều là thất vọng trở về, sau khi trở về, tâm tình rơi xuống đáy cốc thấp nhất, anh từng xã giao rất nhiều, ngoại trừ lúc vạn bất đắc dĩ sẽ uống hai ly, những lúc khác rất ít mê rượu, một lần lại một lần thất bại không tìm kiếm được Cảnh Hảo Hảo như vậy, khiến cho anh không có gì ngoài việc dựa vào rượu cồn để có thể tê dại tưởng niệm và khổ sở không phát ra được ở trong cơ thể anh, cho nên anh phát hiện, mình cũng không tìm được biện pháp khác nữa.
Chỉ tiếc, uống rượu càng nhiều, Lương Thần lại càng cảm thấy tưởng niệm ở đáy lòng mình càng nóng bỏng, đến cuối cùng, lại uống đến đầu óc phát mộng.
Lúc tan cộc, anh đã say đến rối tinh rối mù, bước chân đi đường, đều lung la lung lay, có người đề nghị nói đưa anh trở về, lại bị anh xua tay cự tuyệt, trước mắt hiện lên đủ loại hình ảnh mơ hồ, lảo đảo đi ra nhà hàng Italia, sau đó đứng ở cửa, nhìn xung quanh nửa ngày, phân không rõ phương hướng, liền tìm lung tung một phương hướng đi về phía trước.

Khắp bờ sông đỗ đều là xe, ở trong mắt anh, những chiếc xe đó đều là một dạng, hoàn toàn phân không rõ chiếc xe nào là của mình, cuối cùng liều mạng ấn chìa khóa xe của mình, lần lượt kéo cửa xe, cả kinh còi báo động xe chung quanh vang thành một đoàn, dẫn tới bảo an trông xe.
“Tiên sinh, ngượng ngùng, những xe này đều không phải là của ngài, xin hỏi ngài nhớ rõ biển số xe của ngài không?”
Lương Thần mơ hồ cảm giác được có người nói liên miên cằn nhằn ở bên cạnh mình, anh dựng thẳng lỗ tai của mình nghe xong, lại chỉ nghe được âm thanh hỗn loạn ong ong, cuối cùng liền tiếp tục mở bước chân đi thất thiểu về phía trước, không cẩn thận, liền suýt nữa té ngã trên đất.
May mắn bảo an đúng lúc vươn tay, đỡ Lương Thần: “Tiên sinh, hiện tại tôi đỡ ngài về trong khách sạn nghỉ ngơi trong chốc lát, chờ tỉnh rượu, ngài lại đi được không?”
......
Lúc Cảnh Hảo Hảo sắp đi đến trạm xe buýt, nhìn thấy ven đường có hai người, đi đường lung la lung lay .
Cô liền nhiều chuyện lén liếc mắt một cái.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc