Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 272

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cô vốn định ở một nơi không có ai quen biết mình, không có người biết nơi mình đã sống, bắt đầu cuộc sống mới.
Nhưng chỉ tiếc, dị quốc tha hương, đập vào mắt nhìn thấy đều là tóc vàng mắt xanh, ngẫu nhiên gặp được một người da vàng, cô đều đã mạc danh kỳ diệu cảm thấy thực thân cận từ tận đáy lòng.
Cô không biết nói tiếng Anh, đến ngay cả trao đổi cũng là một loại khó khăn, cô ở nơi chưa quen cuộc sống, cố gắng làm việc, mong cố gắng sinh tồn, nhưng cô phát hiện, quốc gia rất nhiều người tranh nhau suy nghĩ muốn di dân, nói với bọn họ, chế độ tốt, phúc lợi tốt, tựa như thiên đường, nhưng đối với cô mà nói, giống như đứng ở nơi đó, kết quả cuối cùng, chính là chỉ còn có đường chết.
Cô ở nước Anh, giãy dụa sinh tồn hơn hai tháng, tiền trên người chỉ ra không vào, càng ngày càng ít, cô vẫn không có một công việc nào giống như tước, nếu tiếp tục như vậy nữa, kết quả cuối cùng, cô chỉ có thể bị trục xuất về nước.
Luân Đôn nước Anh, thời tiết hay thay đổi, mưa khá nhiều, đôi khi, một ngày đều là thời tiết mưa dầm kéo dài, rất ít có thể cho cô nhìn thấy ánh nắng rực rỡ như ở thành phố Giang Sơn vậy.
Kiến trúc phong cách kiểu Âu có dấu vết năm tháng, hai bên ngã tư đường đi người dị quốc, giơ ô vui vẻ nói chuyện với nhau đi qua.
Đây không biết là lần thứ mấy Cảnh Hảo Hảo cảm thấy chính mình không hợp với quốc gia này như vậy.
Làm cho Cảnh Hảo Hảo kiên định về nước, là được hạ quyết tâm khi một du học sinh Trung Quốc đưa thức ăn.
Du học sinh kia, từng là Trạng Nguyên thi tốt nghiệp trung học ở thành phố Bắc Kinh, ở dưới vạn người chú ý, vượt biển xuất ngoại du học, ở trong nước được người thân bạn bè hâm mộ đủ loại.

Cậu ta ở trong quốc gia xa lạ này, có bạn bè, có người yêu, lại luôn cảm thấy thiếu một loại cảm giác thuộc về.
Có thể bởi vì đều là người Trung Quốc, du học sinh kia thường xuyên chiếu cố cuộc sống của Cảnh Hảo Hảo kia, lúc du học sinh kia và Cảnh Hảo Hảo nói chuyện, dùng là tiếng Trung, mỗi khi đến lúc này, anh liền cảm thấy, chính mình có một loại cảm giác lá rụng về cội, cậu ta nói với Cảnh Hảo Hảo, tốt nghiệp đại học, cậu ta nhất định phải về nhà, trở lại cố hương có cha mẹ, có bạn bè, có thơ ấu tốt đẹp. Cậu ta còn nói, loại cảm giác du học bên ngoài này, làm cho cậu ta cảm thấy như là bị lưu đày.
Cảnh Hảo Hảo là từ trên người du học sinh này, tìm được đồng cảm, cô không có làm sai chuyện gì, lại ở dị quốc tha hương này liều chết giãy dụa. Cô mười bốn tuổi đến thành phố Giang Sơn, hết thảy tất cả tốt đẹp đều lưu ở trong thành phố kia, cô nghĩ muốn cắm rễ đến chết ở nơi đó.
Cô đã không phải Cảnh Hảo Hảo lực thích ứng cực kỳ mạnh mẽ ở thời kỳ trưởng thành, ở nơi nào cũng có thể lá rụng mọc rễ, mỗi ngày mỗi đêm cô hoài niệm cây ngô đồng lớn hai bên đường thành phố Giang Sơn, nhớ nhung hương chua cay ngon miệng ở trong phố ăn vặt của thành phố Giang Sơn, nhớ nhung bánh bao một tiệm phía đông thành phố.
Cô không thích cảm giác bị lưu đày như vậy, cô càng thích nâng mắt lên, nhìn thấy đều là người tóc đen mắt đen da vàng.
Cho nên, sau khi Cảnh Hảo Hảo nghe xong lời nói của du học sinh kia, về nhà, lập tức liền đặt một tấm vé máy bay về nước.
Lúc này, tiền trên người của cô, đã xài không còn dư lại bao nhiêu.
Ngày cô đến thành phố Giang Sơn, là một ngày nhiệt độ cao nhất trong năm của thành phố Giang Sơn , trong radio xe taxi, nói ngày hôm nay là cực nóng nhất của thành phố Giang Sơn từ trước tới nay.
Cảnh Hảo Hảo nhìn ánh nắng chói mắt ngoài cửa sổ, có một loại cảm giác hạnh phúc nói không nên lời.
Thành phố Giang Sơn quen thuộc như vậy, từng cọng cây ngọn cỏ trên đường phố làm cho Cảnh Hảo Hảo cảm thấy thân thiết vạn phần.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cảnh Hảo Hảo ở thành phố Giang Sơn chỉ liên lạc với một mình Tiên nhi, ở nhà cô ấy vài ngày, tìm một phần công việc trợ lý thư ký, sau đó thuê một căn phòng ở gần công ty.
Nói dễ nghe thì cô là trợ lý thư ký, nói đơn giản, chính là làm một ít công việc trợ lý thư ký cho cao tầng công ty.
Tuy rằng công ty Hải Hâm không xem như là một công ty đặc biệt lớn, nhưng tất cả việc vặt lớn nhỏ, lại vẫn có thể ép tới Cảnh Hảo Hảo không thở nổi.
Năm ngày đi làm đều hướng đến chín giờ tối muộn như vậy, xác thực có chút buồn tẻ và mệt mỏi, nhưng Cảnh Hảo Hảo đã có một loại cảm giác kiên định nói không nên lời.
Lúc ở nước ngoài, Cảnh Hảo Hảo không đi chú ý tin tức thương giới, cho nên cũng không biết tin tức Lương Thần, nhưng về tới thành phố Giang Sơn, mặc dù cô không đi chú ý, nhưng vẫn có thể từ trong miệng đồng nghiệp, nghe được một ít tin đồn về tập đoàn Giang Sơn.
Giống như những tin tức lúc trước cô nghe được về Lương Thần, cũng không phải tin tức đường viền hoa gì, đại đa số đều là tin tức Lương Thần lại mở ra bất động sản mới nào đó, lại đẩy ra sản mới nào đó, kim ngạch lợi nhuận mùa hè lại thăng vài tỉ lệ phần trăm buôn bán nào đó.
Cảnh Hảo Hảo ở trên mặt bìa tạp chí thương nghiệp, nhìn thấy Lương Thần một lần, tây trang màu đen áo sơ mi màu trắng đơn giản, tư thái tùy tiện dựa vào trên vách tường, chụp ra một âấm ảnh rất tùy tính, lại làm cho người ta có một loại ý vị xinh đẹp đến hít thở không thông.
Thoạt nhìn từ trên ảnh chụp và tin tức, anh tựa hồ trôi qua thật sự không tệ.
Giống như trước, phong sinh thủy khởi, làm người ta cực kỳ hâm mộ.

Ngày tết trung thu này, công ty nghỉ sớm, Cảnh Hảo Hảo và một đồng nghiệp đúng lúc tiện đường, cùng nhau kết bạn chờ xe buýt.
Xe buýt nằm ở trước cửa chính “Tám giờ rưỡi vĩnh viễn”, lúc Cảnh Hảo Hảo và đồng nghiệp cùng nhau chờ xe, nhìn thấy tường vây dựng thẳng lên cao cao và cửa lớn đóng chặt, nhịn không được lên tiếng hỏi đồng nghiệp: “Trong này là cái gì vậy?”
Đồng nghiệp xoay qua nhìn thoáng qua tường vây dựng thẳng cao cao phía sau, lắc lắc đầu: “Năm trước vào khoảng thời gian này, nơi này bị hủy đi, sau đó liền dựng tường cao lên, mọi người đều đoán có thể là khách sạn quán bar trung tâm thương mại linh tinh, kết quả đến hiện tại, vẫn là bộ dáng này, thật không biết là ai, mạnh tay như vậy, ở trên đoạn tấc đất tấc vàng này, xây một kiến trúc tầm thường bốn phía đều giống như kho hàng như vậy, hơn nữa cửa kia, mỗi ngày đều khóa, rất ít khi nhìn thấy có người đi vào và đi ra, chỉ là thật sự rất ngạc nhiên, trong này rốt cuộc là cái gì. Xe buýt đến rồi, chúng ta nhanh lên xe đi.”
Đồng nghiệp vừa nói, vừa kéo Cảnh Hảo Hảo chen vào xe buýt.
Cảnh Hảo Hảo bị lời nói vừa rồi của đồng nghiệp làm càng thêm hiếu kỳ với kiến trúc thần bí bề ngoài tầm thường đó, nhịn không được nhìn nhiều hai mắt, sau đó, xe buýt liền chậm rãi khởi động.
......
Khoảng năm giờ rưỡi, Lương Thần lại nhận được điện thoại nhà cũ bên kia gọi tới lần nữa.
Anh chặt đứt điện thoại, nhìn chằm chằm đỉnh thủy tinh trong chốc lát, liền ngồi dậy, sửa sang lại quần áo một chút, cầm chìa khóa xe đi ra.
Khóa kỹ cửa lớn tường vây, Lương Thần ấn chìa khóa xe mở khoa xe của mình, đi lên trước, ngồi vào xe.

Trên đường xe có chút nhiều, chạy thong thả, chờ lúc đèn xanh đèn đỏ, cùng đỗ ngang với xe Lương Thần, đúng lúc là một chiếc xe buýt
Lương Thần lười nhác ngồi ở bên trong xe, một tay chống cửa kính xe đỡ trán của mình, một tay tùy ý khoát lên trên tay lái, ánh mắt bình tĩnh nhìn phía trước.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc