Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 266

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Chu Thiên nhìn con trai nhỏ không để ý đến mình, đáy lòng nhất thời tức không có chỗ đánh vọt ra, nghĩ cũng không nghĩ liền bưng ly nước trong tay, hung hăng đập lên trên đầu Lương Thần.
Lương Thần chuyển đầu, tránh thoát ly nước, ly nước nện ở trên vách tường bên cạnh đầu Lương Viễn, mảnh sứ vỡ vụn, tung tóe chung quanh, rơi xuống trên mặt đất, vỡ thành mảnh vụn, lúc này Lương Thần mới buông lỏng cánh tay đè nặng cổ Lương Viễn ra, chậm rãi lui ra sau hai bước.
Lương Chu Thiên hung hăng trừng mắt nhìn Lương Thần một cái, hừ lạnh một tiếng: “Lương Viễn, con cũng tiến vào cho tôi!”
Nói xong, liền xoay người dẫn đầu đi vào phòng sách của mình.
Lương Viễn sửa sang lại quần áo bị Lương Thần làm loạn của mình một chút, nâng chân lên đá đá mảnh sứ vỡ trên đất, phân phó với người dưới lầu một câu: “Tìm người đi lên, dọn sạch những thứ kia, cẩn thận đâm phải Lâm Lâm.” Sau đó, cũng đi vào phòng sách của Lương Chu Thiên.
......
Từng ấy năm tới nay, chỗ Lương Thần ghét nhất chính là phòng sách của cha.
Lúc nhỏ, ở trong trường học nghịch ngợm gây sự, bị cáo trạng không ít, mỗi lần bị tùy tùng của cha bắt về từ trong trường học, không thể thiếu bị nhốt trong phòng sách, răn dạy khiến trách dữ dội cộng thêm úp mặt vào tường suy nghĩ.
Thế cho nên sau khi lớn lên, Lương Thần có thể không tiến vào phòng sách của cha, sẽ tận lực không tiến vào, cho nên cũng tạo nên, dưới tình huống bình thường, chỉ cần anh tiến vào phòng sách của cha, chắc chắn sẽ không có chuyện gì tốt.
Lương Thần đứng ở ngoài phòng sách, tạm dừng hai giây, mới chậm rãi mở bước chân, đi vào.

Phòng sách của cha, mấy năm nay cũng không có biến hóa gì quá lớn, một mặt vách tường là giá sách gỗ thật màu đỏ tràn đầy mùi hương cổ xưa, bên trong đặt đầy đủ loại bộ sách, phía sau bàn đọc sách, treo một bộ chữ, phía trên, viết bốn chữ: Nghiêm luật khắc kỷ.
Cũng không biết Lương Chu Thiên và Lương Viễn thấp giọng nói chuyện gì với nhau, sắc mặt Lương Chu Thiên thoạt nhìn không khác gì bình thường, chỉ là lúc nghe được tiếng bước chân, ngẩng đầu, nhìn thấy thân ảnh Lương Thần, sắc mặt trong nháy mắt liền lạnh xuống, nâng tay lên, chỉ chỉ cửa, cắt đứt lời nói của Lương Viễn, nói: “Đi đóng cửa lại.”
Lương Viễn không nói gì, chỉ bước nhanh đi đến trước cửa, đóng cửa lại.
Lương Chu Thiên không nói gì, chỉ là đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Lương Thần, quan sát từ trên xuống dưới Lương Thần một lần, ông mới mở miệng, giọng nói vô cùng nghiêm khắc: “Lương Thần, hiện tại chính con nói rõ cho ta biết, con đã làm chuyện tốt gì?”
Đáy lòng Lương Thần không xác định rốt ruộc cha mình đã biết chao nhiêu chuyện giữa mình và Cảnh Hảo Hảo, anh cũng không xác định rốt cuộc sao bọn họ lại biết CD trong két sắt của mình, cho nên liền trực tiếp nhảy vọt qua vấn đề của cha, trực tiếp nhìn lại cha của mình, nói: “Cha, ngày một con sẽ kết hôn, vị hôn thê của con bị Lương Viễn mang đi rồi, thiệp mời con dã phát ra, ngày đó con không có cô dâu, chẳng lẽ để con kết hôn một mình? Không phải rõ ràng làm cho con khó coi ư?”
“Vô liêm sỉ! Mày còn có mặt mũi nói kết hôn với tôi!” Lương Chu Thiên đột nhiên liền nâng tay lên, một phen quét đồ trên bàn xuống dưới đất hết, trừng mắt nhìn Lương Thần, xì khinh miệt một tiếng, nghĩ Lương Viễn trở về, nói cho mình chân tướng sự tình Cảnh Hảo Hảo đã nói với nó, chỉ cảm thấy một đoàn lửa nhắm thẳng vọt lên trên ót của mình, anh nâng tay lên, chỉ vào cái mũi Lương Thần, hung tợn mở miệng, nói: “Lương Thần, lá gan mày đủ lớn, mày là sống không kiên nhẫn, hay là đầu bị cửa kẹp, mặt già này của tao quả thực đã bị mày làm mất hết, tốt không học, nhưng lại học một đống loạn thất bát tao, hả? Con tao thật sự là rất có bản lãnh, lại cưỡng đoạt dân nữ, mày thật sự là bản lãnh lớn, quả thực là không biết liêm sỉ!”
Lời nói của Lương Chu Thiên, quả thực giống như là một địa lôi, ầm nổ tung trong đầu của anh, khiến đầu óc anh, nổ tung ngây ngốc một trận.
Trong lỗ tai, vẫn liên tục phiêu đãng bốn chữ “Cường đoạt dân nữ” này, như là vô số ong mật chích, ở bên tai anh, ong ong ong quấn quanh.
Sao cha anh lại biết chuyện này? Chẳng lẽ là Cảnh Hảo Hảo nói cho ông?
Không, không có khả năng......
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Không đợi Lương Thần phản ứng kịp đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, Lương Chu Thiên đứng ở sau bàn học, nghiến răng nghiến lợi chỉ vào anh, lại mở miệng một lần nữa, giọng căm hận tức giận mắng: “Lương Thần, tao thật sự là coi thường mày, mày lại làm ra chuyện như vậy với một cô gái nhỏ tay không lực trói buộc, bây giờ còn la hét muốn kết hôn, mày còn không biết xấu hổ sao! Hôm nay, nếu tao không giáo huấn mày thật tốt, mày sẽ không biết trời cao chao nhiêu đất rộng chao nhiêu rồi!”
Nói xong, Lương Chu Thiên cầm thước dạy học chuẩn bị từ khi anh còn bé ở trong phòng sách lên, mở bước chân hung thần ác sát đi lại đây, giơ lên cao cao, không có dừng lại hung hăng quăng lên sau lưng Lương Thần.
Quần áo mùa hè, vốn là đơn bạc, cha anh dùng mười phần khí lực, thước dạy học đánh vào phía sau lưng, trong nháy mắt còn có đau toàn tâm truyền khắp toàn thân.
Lương Thần kêu rên một tiếng, liền hung hăng mím môi, biểu tình không có một chút phản ứng
Lương Chu Thiên vẫn luôn giáo dục đứa nhỏ trong nhà, nhất định phải kỷ luật nghiêm khắc, tuân thủ pháp luật, nhưng ông không nghĩ tới, con mình, lại phạm vào sai lầm lớn vạn ác không thể tha như vậy, ông khó hiểu tức giận lại giơ tay lên lần nữa, hung hăng quất hai cái trên lưng Lương Thần, trong nháy mắt áo sơ mi tuyết trắng của Lương Thần đã bị nhiễm một màu đỏ tươi.
Lương Viễn đứng ở một bên, vội vàng vươn tay, muốn ngăn trở.
“Con đứng một bên cho ta đi, hôm nay ta thế nào cũng phải giáo huấn thằng nhóc này một chút!” Lương Chu Thiên giận dữ mắng mỏ một tiếng, Lương Viễn sợ tới mức lui ra sau một bước, Lương Chu Thiên hung hăng quất lên lưng Lương Thần: “Mày có biết sai hay không!”
Lương Thần cứng cổ, cường ngạnh đứng tại chỗ, hai tay gắt gao nắm thành quyền đầu, yên lặng chịu đựng đau đớn phía sau lưng, không có chút bộ dáng muốn cúi đầu nhận sai.
Lương Chu Thiên nhìn thấy mình ra tay ngoan độc như vậy, Lương Thần vẫn không có chút ý tứ hối cải như trước, tức giận thở hổn hển từng ngụm, giơ thước dạy học, nhìn vết máu phía sau Lương Thần, có chút không hạ thủ được, liền giả vờ làm ra vẻ dùng hết toàn lực, tiếp tục chất vấn: “Hỏi mày đấy, có biết mày sai lầm chưa!”
“Con không sai!” Lương Thần trả lời từng chữ rõ ràng: “Con muốn cưới cô ấy, cô ấy phải gả cho con, con làm gì sai, đừng cho là con không biết, cha bảo anh cả đi điều tra bí mật của cô ấy, cho tới nay, đều là con quá đề cao các người, con nghĩ đến các người thật là không coi trọng dòng dõi, con thích, các người sẽ để con cưới, kết quả, các người bề ngoài một bộ dáng, sau lưng một bộ dáng!”

Lương Chu Thiên nghe lời nói như thế, quả thực tức đến đỉnh đầu bốc khói, tâm tư không hạ thủ vừa rồi của ông, trong nháy mắt tiêu tán không còn một mảnh, xuống tay không lưu tình chút nào hung hăng đánh lên trên lưng Lương Thần, ngữ khí nổi giận hô: “Vô liêm sỉ, mày nói cái gì? Mày lặp lại lần nữa!”
“Con nói, con không sai, các người cũng không cần giả bộ nghĩa khí lẫm liệt, con biết, các người chính là có thành kiến dòng dõi, ghét bỏ Hảo Hảo xuất thân không tốt, cho nên cố ý ở nơi này thực hiện tìm lấy cớ cho mình.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc