Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 265

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Thần đi vào trong biệt thự, người hầu đều đang bận, trong đại sảnh tầng một không có một bóng người, Lương Thần hoài nghi quét hai mắt, liền trực tiếp lên lầu hai.
Cửa phòng ngủ không có khóa, đưa tay đẩy liền mở, cửa sổ mở ra , gió từ từ thổi bức màn nhẹ nhàng phiêu động.
Cảnh Hảo Hảo không có ở trong phòng ngủ.
Lương Thần vòng một vòng, xác định không có người, vừa cởi áo khoác tây trang, kéo kéo áo của mình, trực tiếp xoay người, đi ra phòng ngủ, đứng ở trước lan can, lớn tiếng hô xuống dưới lầu: “Thím Lâm, thím Lâm?”
Thím Lâm mặc tạp dề, vội vàng theo chạy ra từ phòng bếp, nhìn thấy Lương Thần, không đợi anh mở miệng nói chuyện, cô ngược lại nghi hoặc hỏi một câu: “Thần thiếu gia, sao ngài trở lại sớm như vậy? Không ăn cơm tối với Cảnh tiểu thư và Viễn thiếu gia à?”
Cảnh tiểu thư, Viễn thiếu gia, ăn cơm?
Đây là cái gì với cái gì?
Lương Thần cau mày, hỏi: “Tôi và Cảnh tiểu thư, còn có Viễn thiếu gia đi ra ngoài ăn cơm khi nào?”
“Đợi một chút, Viễn thiếu gia?”

“Buổi chiều anh cả của tôi đã tới?”
“Đúng vậy, chẳng lẽ Thần thiếu gia không biết nói sao? Viễn thiếu gia mang theo Cảnh tiểu thư ra cửa, nói là đi tìm ngài cùng nhau ăn cơm tối.”
Lương Thần lấy di động của mình ra, nhìn thoáng qua, phát hiện không có biểu hiện gọi tới, nói không nên lời vì cái gì, đáy lòng liền lộp bộp một chút, hỏi: “Buổi chiều, Viễn thiếu gia và Cảnh tiểu thư nói cái gì?”
“Cũng không nói cái gì, Viễn thiếu gia chỉ để cho Cảnh tiểu thư ký một phần giải trừ hợp đồng với công ty giải trí TS, còn bảo Cảnh tiểu thư mang theo ngài ấy đi sân sau nhìn nhìn sân bãi kết hôn, Viễn thiếu gia thoạt nhìn, đối với Cảnh tiểu thư tốt lắm.”
Thím Lâm càng nói, Lương Thần càng cảm thấy đáy lòng bất an.
Anh cả anh sẽ vô duyên vô cớ đối tốt với một người sao? Trong này rõ ràng có trá!
“Sau đó thì sao?”
Thím Lâm nghĩ nghĩ, sau đó bừng tỉnh đại ngộ nói: “Tôi thiếu chút nữa quên, lúc chiều bác sĩ Trương đã tới.”
Cha chữ bác sĩ Trương này, lập tức chấn động thân thể đứng thẳng của Lương Thần.
“Bác sĩ Trương nói thân thể Cảnh tiểu thư tốt lắm, thai nhi cũng bình thường.”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lương Thần soạt lập tức xoay người, đi vào phòng ngủ.
Bậy bạ, Cảnh Hảo Hảo hoàn toàn không có mang thai, làm sao có thai nhi, anh chỉ biết, có trá!
Anh cả anh là lừa dối, đến nhà anh quấy rối.
Lương Thần cầm lấy chìa khóa xe, nhanh chóng đi ra phòng ngủ, lúc đi đến cửa thang máy, Lương Thần như là nhớ tới cái gì, đi đến phòng sách của mình.
Anh đi vào, liền nhìn thấy cửa két sắt của mình mở ra.
Anh vội vàng tiến lên, lật tìm thứ bên trong, phát hiện mấy CD mình cất bên trong, toàn bộ đều không cánh mà chay.
Anh nhìn lướt qua két sắt của mình, mang theo dấu vết rõ ràng bị người cạy mở qua.
Nhất thời, có một đoàn lửa giận, soạt bắt đầu nhảy lên trong ngực Lương Thần, anh không nói hai lời xoay người, trực tiếp xuống lầu, đến phòng đổ xe lần nữa, khởi động xe, rất nhanh lái ra cửa biệt thự.
Lương Thần gấp gáp giẫm chân ga, lấy di động ra, gọi một cú điện thoại cho Cảnh Hảo Hảo, vang hơn nửa ngày, tiếp nghe lại có thể là thím Lâm.
Lương Thần nộ khí đằng đằng cắt đứt điện thoại, bắt đầu gọi điện thoại cho Lương Viễn, lúc này đây cũng là không có người tiếp nghe.

Lương Thần tìm số điện thoại của chị dâu cả gọi qua, giọng nói nghe có chút kéo căng, gọi thẳng tên hỏi: “Lương Viễn đâu?”
“Ở nhà đó......” Giọng nói chị dâu cả có chút buồn bực hỏi: “Làm sao vậy? A Thần, ngữ khí của chú nghe không tốt chút nào, anh cả chú chọc giận chú?”
Lương Thần trực tiếp nói cũng không nói, cạch liền cắt điện thoại, hung hăng ném điện thoại di động đến ghế phó lái một bên, nhanh chóng lái về phía nhà cũ.
Nhà cũ nhà họ Lương tọa lạc ở nơi phong thuỷ bảo địa nhất thành phố Giang Sơn, nơi nơi đều là biệt thự, ở lối vào, liền đặt quy định tốc độ hạn chế không cao hơn 30.
Lương Thần lại hoàn toàn như là không có nhìn thấy chữ thật lớn kia, ngay cả hàng rào cửa biệt thự còn chưa dâng lên, anh liền một cước giẫm chân ga, hung hăng xông qua, đụng vỡ hàng rào thành hai nửa
Lương Thần thuần thục khống chế được tay lái, quẹo phải, chạy thẳng, quẹo trái, vừa giẫm chân ga, liền trực tiếp vọt được trước cửa nhà cũ.
Bà giúp việc đang ở chơi cùng cháu gái thứ hai Lâm Lâm, nhìn thấy xe Lương Thần, lập tức ôm Lâm Lâm đi tới: “Tiểu tiểu thư, gọi chú đi.”
Giọng nói Lâm Lâm non nớt hô một tiếng “chú”, giương cánh tay muốn Lương Thần ôm.
Lương Thần vươn tay, ôm lấy Lâm Lâm, sau đó ngay lập tức đưa Lâm Lâm cho bà giúp việc, trực tiếp đẩy cửa nhà ra, đi vào.
Trong phòng khách không có người, chỉ có một mình chị dâu cả ngồi ở trên sô pha đang xem ti vi cắn hạt dưa, nhìn thấy Lương Thần tiến vào, cười tủm tỉm đứng lên: “A Thần, đến rồi sao?”

Lương Thần lạnh mặt, giọng nói cứng rắn hỏi: “Lương Viễn đâu?”
Chị dâu cả cười tủm tỉm đi đến trước mặt Lương Thần: “Chú đây nổi giận đùng đùng, là xảy ra chuyện gì? Anh cả chú làm gì vậy, nói cho chị dâu, chị làm chủ cho chú.”
“Lương Viễn đâu, tôi tìm Lương Viễn.” Lương Thần đáp lại một câu, liền đi lên lầu trên, vừa đi, vừa lớn giọng kêu: “Lương Viễn, Lương Viễn, anh con rùa khốn kiếp, anh lăn ra đây cho tôi!”
Lương Thần trước đẩy phòng ngủ Lương Viễn ra, không có nhìn thấy người ở bên trong, liền đi về phía phòng sách, người còn chưa đi đến phòng sách, cửa phòng sách đã bị người kéo ra, Lương Viễn mặc một thân trang phục hưu nhàn, khí sắc bình tĩnh đi ra từ bên trong, nhìn Lương Thần nổi giận đùng đùng, như là người chuyện gì cũng không có phát sinh, cười cười, nói: “A Thần, chú tìm anh có chuyện gì?”
Nói xong, Lương Viễn nói với vợ dưới lầu: “Chuẩn bị một bình trà bưng lên.”
Sau đó, xoay qua, nhìn Lương Thần, biết rõ còn cố hỏi: “A Thần, chuyện gì mà gấp gáp như vậy?”
Giọng nói Lương Viễn còn chưa rơi xuống, cả người Lương Thần liền nhào về phía anh ta, níu lấy cổ áo của anh ta, đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Cô ấy đâu? Anh mang cô ấy đi đâu rồi?”
Lương Viễn không có đánh trả, hai tay vẫn cắm ở chỗ cũ, bởi vì bị Lương Thần níu cổ áo, cổ anh ta phải hơn nâng cao, ánh mắt bình tĩnh nhìn Lương Thần: “A Thần, chú nói gì vậy, cô ta là một người lớn sờ sờ, anh có thể mang cô ta chạy đi đâu?”
Lương Thần nghe nói như thế, cả người giống như là sư tử bùng nổ, trực tiếp đẩy cả người Lương Viễn lên trên vách tường phía sau, gắt gao đặt anh ta ở phía trên, nộ khí đằng đằng nhìn chằm chằm Lương Viễn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lương Viễn, anh ít dùng bộ dáng đối phó trong quân đội đối phó tôi, tôi nói cho anh biết, anh đừng để tôi thật sự bức anh, hiện tại anh tốt nhất lập tức giao cô ấy cho tôi, nếu không đừng trách tôi trở mặt!”
“Ai muốn trở mặt?” Đột nhiên, cửa phòng cách vách mở ra, lộ ra gương mặt của cha Lương Thần và Lương Viễn, nghiêm túc nhìn chằm chằm hai người xoay thành một đoàn trên hành lang, cuối cùng, ánh mắt sắc bén dừng ở trên người Lương Thần, nói: “Lương Thần, con tới vừa lúc, tiến vào cho ta!”

Lương Thần đứng ở tại chỗ không nhúc nhích, cả người còn gắt gao đè nặng Lương Viễn, dùng sức ấn cả người anh ta lên trên vách tường, ánh mắt ngoan độc nhìn chằm chằm Lương Viễn, giống như muốn bầm thây vạn đoạn anh ta bất cứ lúc nào.
Lương Chu Thiên nhìn con trai nhỏ không để ý đến mình, đáy lòng nhất thời tức không có chỗ đánh vọt ra, nghĩ cũng không nghĩ liền bưng ly nước trong tay, hung hăng đập lên trên đầu Lương Thần.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc