Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 264

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Viễn nhìn bản đỏ rơi ở trước mặt mình, màu sắc đâm chói mắt, sắc mặt anh liền trở nên đặc biệt khó coi.
Anh là dựa theo phân phó của cha, đi điều tra người phụ nữ trước mặt này, ở tất cả nơi cô đăng ký chứng minh thân phận, anh điều tra ra, chỉ có mấy chuyện lớn kia, những chuyện khác của cô, đều là bình thường không đáng nói, bỏ qua mấy chuyện lớn kia, cô xem thật sự rất giống là một cô gái văn tĩnh mà lại sạch sẽ.
Lúc ấy anh đưa mấy tin tức này cho cha xem, còn thay cô mở miệng nói chuyện rất nhiều, nói: “Hết thảy, có thể có hiểu lầm gì không?”
Nhưng thân là con trai trưởng nhà họ Lương, đáy lòng anh hiểu được, thà rằng giết nhầm, cũng sẽ không bỏ qua.
Nhà họ Lương lăn lộn đến trình độ như vậy, sao có thể sẽ nháo ra chê cười để cho người khác xem, cho nên, cha quen phòng hoạn cho tương lai đã giao chuyện này cho anh xử lý.
Anh hướng đến xử lý sự tình sạch sẽ lưu loát, không nói tình cảm, hướng đến vô tình.
Anh nghĩ đến, một cô gái nhỏ như vậy, nhiều nhất là có chút thông minh, chịu không được hù dọa, khẳng định sẽ nghe lời của anh, rời khỏi Lương Thần.
Nhưng anh không nghĩ tới, đến lúc này, anh lại nghe được một bí mật lớn như vậy.
Một bí mật, bất luận kẻ nào trong nhà họ Lương, cũng không biết.
Lúc nhỏ, anh rất thích xem ngoại truyện của lịch sử cổ đại, cũng từng nhìn thấy rất nhiều nội dung vở kịch cẩu huyết vô lý, chuyện cưỡng đoạt dân nữ gì đó, lúc ấy anh còn trẻ, sau khi xem, trong lòng phẫn nộ, tức giận bất bình.

Nay, xã hội mới, chuyện như vậy, anh nghĩ, sớm đã không còn xảy ra, nhưng anh không nghĩ tới, ngay tại trong nhà anh, Lương Thần ngàn vạn sủng ái kiêu căng kia, lại có thể làm ra chuyện hỗn đản ghê tởm như vậy!
Đáy lòng Lương Viễn hiện lên một tầng hổ thẹn nói không nên lời, vì lời vừa rồi mình nói với Cảnh Hảo Hảo, càng nhiều hơn là phẫn nộ, anh nắm gắt gao quả đấm, nhìn chằm chằm hôn thú trước mặt, gật gật đầu, nói: “Cảnh tiểu thư, cô yên tâm, không đến nửa tiếng, tôi sẽ giải quyết hết thảy cho cô.”
Nói xong, Lương Viễn liền lấy điện thoại di động ra, gọi một cú điện thoại: “Anh lên lầu hai một chuyến.”
Qua chưa đến hai phút, tài xế Lương Viễn đi lên, Lương Viễn nhìn Cảnh Hảo Hảo nói: “Cảnh tiểu thư, bản hộ khẩu của cô đâu?”
Cảnh Hảo Hảo đưa tới, Lương Viễn cầm bản hộ khẩu Cảnh Hảo Hảo đưa cho tài xế của mình, nói: “Trên xe của tôi có bản hộ khẩu nhà họ Lương, anh cầm hai thứ này, liên hệ người cục dân chính, làm thủ tục ly hôn cho bọn họ.”
Dừng một chút, Lương Viễn còn nói: “Anh mang dụng cụ cạy khóa thường dùng trong quân đội chúng ta lên.”
Sau khi tài xế đáp ứng, xoay người rời đi.
Đợi một lát, đưa lên một đống thứ hình thù kỳ quái Cảnh Hảo Hảo xem không hiểu.
Lương Viễn mang theo những thứ kia, cầm trong tay lay động hai cái, nhìn Cảnh Hảo Hảo, hỏi: “Cảnh tiểu thư, cô có biết Lương Thần đặt CD đó ở đâu không?”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Trong một năm Cảnh Hảo Hảo ở đây, lục tìm qua vô số địa phương, đều không có tìm được CD đia, duy chỉ có tủ sắt trong phòng sách, cô chưa từng mở ra.
Cảnh Hảo Hảo nghĩ nghĩ, nói: “Nếu như không có ở trong tủ sắt phòng sách, thì tôi cũng không biết.”
Lương Viễn khí định thần nhàn “ừ” một tiếng, đứng lên: “Cảnh tiểu thư, chờ tôi một lát.”
Lương Viễn đi ra phòng ngủ, trong phòng rất yên tĩnh, Cảnh Hảo Hảo ngồi mềm nhũn ở trên sô pha, trong đầu tựa như tương hồ, không có chút ý tưởng.
Qua không biết chao lâu, Cảnh Hảo Hảo nghe được tiếng cửa phòng ngủ bị đẩy ra, cô ngẩng đầu, nhìn thấy Lương Viễn cầm vài cái hộp trong tay, đi đến.
“Cảnh tiểu thư, chính là những thứ này.”
Lương Viễn đưa mấy cái hộp CD tới trước mặt Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo nhìn những thứ bị Lương Thần nắm ở trong tay, những thứ từng ép mình suýt nữa cùng đường, đầu ngón tay run rẩy vô cùng lợi hại, sau một lúc lâu, cô mới vươn tay, nhận lấy.
“Cảnh tiểu thư, cô đi chuẩn bị đồ đạc đi, hiện tại tôi mang cô rời đi.”

Cảnh Hảo Hảo có thể có thu dọn gì đáng nói, cô trước cầm lấy vé máy chay và chi phiếu trên bàn, chậm rãi đi đến một bên cầm lấy túi xách của mình, đặt ở bên trong, sau đó là di động, ví tiền, giống như lần trước rời đi, chưa từng cầm bất cứ quần áo nào Lương Thần mua cho cô.
Khi cô đang kiểm tra đồ trong túi xách, nhìn thấy vài viên đá nhỏ đặt ở trong túi tối, ngón tay Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng run rẩy, đặt những viên đá nhỏ kia ở trên tủ đầu giường.
Lương Viễn dẫn đầu đi xuống lầu, trước khi Cảnh Hảo Hảo ra cửa, nghĩ nghĩ, vẫn là lấy tấm chi phiếu Lương Viễn cho mình cùng với chiếc di động Lương Thần mua cho mình ra, đặt ở phía dưới gối đầu, sau đó ngẩng đầu, nhìn thoáng qua phòng ngủ, bởi vì hôn sự đến gần, chung quanh được thím Lâm dán đầy chữ song hỷ, đến ngay cả trên vách tường phía sau giường, cũng treo một tấm ảnh thật lớn.
Là ảnh kết hôn của cô và Lương Thần.
Cảnh Hảo Hảo ngẩng đầu, sau khi nhìn chằm chằm ảnh kết hôn kia thật lâu, cô mới chậm rãi xoay người, đi ra phòng ngủ.
Thím Lâm nhìn thấy cô xuống lầu, lập tức tới đón: “Cảnh tiểu thư, hiện tại cô và Viễn thiếu gia cùng đi tìm Thần thiếu gia ăn cơm tối sao?”
Cảnh Hảo Hảo theo bản năng ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Lương Viễn, khí sắc người đàn ông bình tĩnh ung dung, Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng gật gật đầu với thím Lâm: “Vâng, buổi tối không cần chuẩn bị bữa tối .”
“Vậy, Cảnh tiểu thư và Viễn thiếu gia trên đường chậm một chút.”
......
Sau khi Lương Thần rời khỏi từ “Tám giờ rưỡi vĩnh viễn”, trở về công ty một chuyến, mở một cuộc họp loại nhỏ.

Lúc họp, anh cũng không có tâm tư gì, ngược lại trong đầu vẫn nghĩ đến đều là hôn thú của mình, có chút hối hận chính mình không có cầm vào trong phòng hội nghị.
Thật vất vả tiền vào tan họp, Lương Thần liền vội vàng chạy trở về văn phòng, nhìn bản đỏ nhỏ đặt yên tĩnh trên bàn, trong nháy mắt tâm tình đặc biệt sáng rỡ, anh vươn tay, cầm lên, ước lượng trong lòng bàn tay hai lần, sau đó liền vạn phần cẩn thận đặt bản đỏ nhỏ ở trong túi tây trang dán nơi trái tim của mình, cầm lấy chìa khóa xe, chuẩn bị tan tầm về nhà.
Lúc lấy xe ở bãi đồ xe ngầm, vừa vặn đụng phải quản lý bộ phận nghiệp vụ công ty, cười ha ha chào hỏi một tiếng với Lương Thần: “Lương tổng tan tầm sớm như vậy, là muốn về nhà gặp chị dâu sao?”
Chị dâu...... xưng hô hình dung này khiến cho Lương Thần anh trong nháy mắt cảm thấy thể xác và tinh thần sung sướng, vươn tay, vỗ vỗ bả vai quản lý bộ phận nghiệp vụ, nói: “Hôm nào có thời gian, tôi và chị dâu chú mời chú ăn cơm.”
Sau đó, liền rạng rỡ mở cửa xe, ngồi xuống.
Lúc tan tầm, con đường có chút tắc nghẽn, đợi cho Lương Thần ra khỏi thành, đã thấy gần năm giờ.
Ngày đầu tiên kết hôn, tâm tình Lương Thần không thể nào nói rõ, thậm chí là có chút khẩn cấp muốn về nhà, gặp người phụ nữ đã sắp trở thành vợ của mình kia.
Cho nên, tốc độ xe của Lương Thần, lái có chút mau.
Không đến 20 phút, xe Lương Thần liền đến cửa biệt thự, anh chậm rãi quẹo xe vào trong biệt thự, đi vòng qua phòng đổ xe, dừng xe xong, rút chìa khóa xe, bước chân thoải mái đi ra.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc