Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 260

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Nhưng ánh mắt như vậy, luôn làm cho Cảnh Hảo Hảo cảm thấy, bên trong chao hàm một vài thứ gì đó.
Nhưng hết lần này đến lần khác cô lại đọc không hiểu, rốt cuộc trong ánh mắt kia chao hàm cái gì.
Cảnh Hảo Hảo hơi có chút khẩn trương, trong lòng bàn tay chảy ra một tầng mồ hôi, cô đành phải cố gắng duy trì ý cười trên mặt.
Tầm mắt Lương Viễn dừng lại ở trên người Cảnh Hảo Hảo trong chốc lát, bất động thanh sắc dời đi, âm điệu mở miệng, nói chuyện, vẫn là loại gợn sóng không sợ hãi như vừa rồi: “Cảnh tiểu thư là diễn viên ký hợp đồng trong công ty của mẹ tôi và A Thần sao?”
Cảnh Hảo Hảo gật gật đầu.
Lương Viễn suy nghĩ trong chốc lát, còn nói: “Gả cho A Thần, Cảnh tiểu thư sẽ không cần ra cửa đóng phim, cho nên hôm nay tôi cố ý mang đến một phần giải trừ hợp đồng trong công ty giải trí TS, tuy rằng chúng ta sắp là người trong nhà, nhưng tôi vẫn là dựa theo giải trừ hợp đồng trong công ty giải trí TS thôi, tiền nên bồi thường, một khoản cũng sẽ không thiếu.”
Nói xong, Lương Viễn liền lấy một phần tư liệu và một cây bút từ trong túi công vụ mang theo bên mình ra, đẩy tới trước mặt Cảnh Hảo Hảo: “Cô xem một chút, nếu không có lời dị nghị gì, trực tiếp ký tên là được.”
Cảnh Hảo Hảo đã sớm nghĩ đến, chính mình gả cho Lương Thần, người nhà họ Lương khẳng định sẽ không cho phép mình đi ra ngoài quay phim, huống chi, hiện tại cô có thai, bỗng chốc cũng sẽ không đi ra ngoài quay phim, cho nên cũng không có nghĩ nhiều cầm lấy hợp đồng nhìn một lần, phát hiện không có tình huống đặc thù gì, ký tên mình ở ngay phía trên.
Lương Viễn chờ cô ký xong, vươn tay cầm phần hợp đồng kia đi, cầm trong tay lật xem khoảng vài tờ, sau đó để lại vào trong túi công văn của mình, quét một vòng người hầu bên trong nhà, lên tiếng nói: “Cảnh tiểu thư, không biết bây giờ cô có thời gian không?”

“Có chuyện gì sao?” Cảnh Hảo Hảo nhẹ giọng hỏi lại.
“Không có chuyện gì, chỉ là nghĩ nếu Cảnh tiểu thư có thời gian, đúng lúc cùng tôi đi ra ngoài đi dạo, tôi đi xem nơi các người kết hôn một chút.”
“Được.” Cảnh Hảo Hảo đứng lên: “Vậy tôi đi lên thay quần áo trước.”
“Cảnh tiểu thư, mời.” Lương Viễn nói xong, đứng lên, dẫn đầu đi ra khỏi nhà.
Cảnh Hảo Hảo xoay người lên lầu, thay đổi một thân quần áo nghiêm túc, ánh nắng bên ngoài, hơi có chút lớn, trước khi ra cửa, thím Lâm còn cố ý cho Cảnh Hảo Hảo một cây dù che nắng.
Cảnh Hảo Hảo đi ra biệt thự, lúc vừa định mở dù che nắng ra, Lương Viễn chờ ở bên ngoài vươn tay, tiếp nhận dù của cô, mở ra, thay cô che ở trên đầu, nói: “Cảnh tiểu thư đi thôi.”
Dọc theo đường đi Cảnh Hảo Hảo và Lương Viễn cũng không có nói chuyện với nhau, Lương Viễn tự mình che dù cho cô, làm cho Cảnh Hảo Hảo có một loại áp lực nói không nên lời, bước chân của cô có vẻ có chút cứng ngắc.
Khi sắp đến hiện trường dựng sân khấu hôn lễ, Cảnh Hảo Hảo âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói: “Lương tiên sinh, phía trước là được.”
Lương Viễn lại không có nhìn sân khấu kia, ngược lại đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo có chút nghi hoặc nhìn lại Lương Viễn.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Sau một lúc lâu, Lương Viễn mở miệng, hỏi: “Cảnh tiểu thư, cô và A Thần là quen biết như thế nào?”
Cảnh Hảo Hảo bị vấn đề này hỏi đến biểu tình hơi hơi cứng ngắc, cô và Lương Thần, là ở khách sạn Tứ Quý, bởi vì một lần sai sót ngẫu nhiên nên quen biết nhau, một đêm kia, chính là một đêm xoay chuyển cả đời của cô.
Nếu có thể, cả đời cô tuyệt đối không muốn nhớ lại và nhắc tới.
Cảnh Hảo Hảo mấp máy môi, thần thái không có biến hóa gì, chọn một đáp án qua loa, nói: “Quen biết bởi vì bạn bè.”
Cảnh Hảo Hảo mấp máy môi, thần thái không có biến hóa gì, chọn một đáp án qua loa, nói: “Quen biết bởi vì bạn bè.”
Lương Viễn vẫn duy trì thái độ nghiêm túc nghiêm cẩn như trước, nhìn ánh mắt Cảnh Hảo Hảo lộ ra ý cười giống như vừa rồi, chỉ là ý cười kia, lại làm cho đáy lòng Cảnh Hảo Hảo hiện lên bất an nồng đậm.
Lương Viễn nói: “Phải không?”
Chỉ hai chữ, ngữ khí giọng đuôi câu hỏi, không tính là nặng, ngược lại có chút nhẹ nhàng.
Cảnh Hảo Hảo nghe đến mi mắt hung hăng rung động hai cái, rũ xuống, không có lên tiếng.

Lương Viễn ngược lại mỉm cười, nâng tay lên, chỉ vào dãy núi trùng điệp nơi xa, cây xanh rậm rạp, phong cảnh biệt thự, nói: “Cảnh tiểu thư, cô phong cảnh nơi này thoạt nhìn thật đúng là không tệ, đúng không?”
Cảnh Hảo Hảo bị anh thình lình nói sang chuyện khác, biến thành có chút mạc danh kỳ diệu, vẫn luôn cảm thấy có nguy hiểm ẩn dấu, nhưng vẫn nhẹ nhàng cười cười, theo ngón tay Lương Viễn nhìn phong cảnh trước mặt,“ừ” một tiếng.
Lương Viễn vẫn là vẻ mặt vô hại như trước, cười tủm tỉm nhìn Cảnh Hảo Hảo, bên trong ngữ khí bình tĩnh, mang theo một chút tuổi trẻ và trầm ổn thành thạo đặc biệt: “Đất đoạn này, là phong thuỷ bảo địa thanh tịnh nhất thành phố Giang Sơn, lúc trước A Thần dùng số tiền lớn mua lại nơi này, xây cho mình một gia viên, sân gôn, bể bơi, vườn hoa, núi giả, lầu các, bãi cỏ, còn có tòa nhà to lớn tráng lệ, chắc là ngôi nhà phụ nữ toàn thế giới tha thiết ước mơ đi.”
Cảnh Hảo Hảo im lặng nghe, lúc này đây cũng không có gật đầu, ngược lại trực tiếp quay đầu, chống lại ánh mắt Lương Viễn.
Đáy mắt người đàn ông, mang theo ánh sáng sắc bén trời sinh, giống như có thể xuyên qua lòng người, làm cho cô vô hình muốn chạy trốn.
Cảnh Hảo Hảo cố gắng ổn định tâm thần của mình, vẫn là ngữ điệu mềm mại nhàn nhạt: “Lương tiên sinh, hôm nay anh tới tìm tôi, là có chuyện muốn nói với tôi đi.”
Lương Viễn nghe câu này, ngược lại liền trầm mặc xuống, một lát sau, anh câu môi nở nụ cười: “Cảnh tiểu thư, thật đúng là một phụ nữ thông minh.”
Câu này dùng không tính là ngữ khí khen ngợi, thậm chí dùng ngữ khí trào phúng nói ra lời khen, làm cho Cảnh Hảo Hảo liền kỳ tích bình tĩnh lại, cô không hề khẩn trương, cũng không sợ hãi nữa, chỉ chờ lời nói kế tiếp của Lương Viễn.
Lương Viễn vẫn là một bộ dáng bình tĩnh ổn trọng của anh trai, ánh mắt cười như không cười nhìn Cảnh Hảo Hảo, tiếp tục hỏi vấn đề vừa rồi lần nữa: “Cảnh tiểu thư, rốt cuộc cô và A Thần, là quen biết như thế nào?” bạn nào muốn đọc trước full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Lúc này Cảnh Hảo Hảo giật giật môi, không nói gì.

“Năm trước, ngày 23 tháng 5, khách sạn Tứ Quý, phòng 1314.” Lương Viễn có tiết tấu phun ra thời gian và địa điểm.
Ánh mắt anh tối đen, nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, bắt đầu thong thả có lực tự thuật sự kiện kia: “Mười giờ tối, nhìn ra được từ trong băng ghi hình camera, có người đưa cô vào căn phòng kia, vẫn không có đi ra, mười rưỡi đêm đó, A Thần cũng tiến vào căn phòng kia, mãi cho đến mười hai giờ năm mươi phút khuya, A Thần mới đi ra từ trong phòng, xin hỏi Cảnh tiểu thư, trong thời gian hơn hai tiếng kia, cô và A Thần, đã làm cái gì?”
Cùng với lời nói của Lương Viễn, một đêm có thể gọi là ác mộng trong lòng Cảnh Hảo Hảo, phát sinh từng cảnh tượng, thong thả lướt qua ở trước mặt của cô.
Sắc mặt của cô, trong nháy mắt trở nên tái nhợt như tờ giấy, tay lặng yên không một tiếng động nắm thành quyền đầu.
Cô há miệng, muốn nói chuyện, nhưng dùng lực như thế nào, cũng nói không ra một chữ.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc