Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 25

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Từ Dung không có nói cái gì, bởi vì anh ta biết, Lương Thần vui đùa đến mức nào, điểm mấu chốt của anh, nhưng mà đáy lòng của anh ta lại vẫn ha ha nghĩ: Còn nói chính mình không động tâm, đây rõ ràng đã là động tâm, nhưng bộ dáng chính mình lại không thừa nhận
......
Buổi sáng ngày hôm sau, sáng sớm Lương Thần liền lái xe từ “Golden Age” trở về biệt thự.
Người hầu trong biệt thự, đã muốn bắt đầu bận rộn, nhìn thấy anh trở về, lập tức dừng bước chân, hô một tiếng:“Thần thiếu gia.”
Lương Thần không có trả lời, chỉ cầm chìa khóa xe, đi vào trong cửa biệt thự, lúc đổi giày, một người hầu nói với anh:“Thần thiếu gia, Cảnh tiểu thư còn ở trên lầu, hai người muốn ăn bữa sáng cùng nhau không?”
“Hảo Hảo còn chưa rời đi?” Lương Thần có chút ngoài ý muốn ngẩng đầu, hỏi lại một câu.
Lúc anh nhìn thấy người hầu gật đầu, trên mặt cũng không có phản ứng gì liền trực tiếp đi về phía thang máy, lên lầu.
Nhập mật mã vào cửa phòng ngủ, đẩy cửa ra, liền nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo vừa rời giường.
Cảnh Hảo Hảo nhìn thấy anh, thân thể cả người nhẹ nhàng run lên một chút, sau đó lên tiếng, hô một câu: “Lương tổng.”
Lương Thần nhíu nhíu mày, liền nâng nâng cằm về phía toilet, nói: “Tự mình đi rửa mặt, đánh răng sạch sẽ, rửa mặt xong rồi, xuống lầu ăn sáng.”

Nói xong, Lương Thần liền trực tiếp đi vào phòng thay quần áo trong phòng ngủ.
......
Lúc Cảnh Hảo Hảo đi ra từ trong toilet, Lương Thần đã không còn ở phòng ngủ, cô đi thang máy xuống lầu, lập tức có người hầu mang cô đi đến phòng ăn.
Phòng ăn chiếm diện tích cũng rất lớn, trên bàn cơm dài dành cho mười mấy người đặt đầy đủ loại hoa tươi.
Lương Thần ngồi ở ghế chủ của bàn ăn, ngẩng đầu xem kênh tài chính và kinh tế trên ti vi, trước mặt anh đặt một ly sữa tươi, một dĩa hoa quả, còn có một chén cháo.
Phòng ăn có một mặt tường, là một mảnh cửa sổ, vừa vặn đối diện phía đông, ánh mặt trời sáng sớm, mang theo một chút ánh đỏ, chiếu vào từ ngoài cửa sổ, nổi bật toàn bộ hình ảnh Lương Thần, như là một bức tác phẩm nghệ thuật.
Người hầu nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo đi vào, liền kéo ghế ăn bên tay trái Lương Thần ra
Lúc này Lương Thần mới xoay đầu, nhìn thoáng qua Cảnh Hảo Hảo, cũng không nói gì liền tiếp tục quay đầu, xem ti vi.
Sau khi Cảnh Hảo Hảo ngồi xuống, liền đẩy một cái thực đơn lên, hỏi:“Cảnh tiểu thư, cô muốn ăn cái gì.”
Cảnh Hảo Hảo nhìn đến thức ăn đầy bàn, có tây phương, cũng có kiểu Trung, nhưng cô lại không có khẩu vị gì, liền mở miệng, nói:“Tùy tiện đi.”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


“Vậy cô chọn một chút, muốn kiểu Trung, hay là kiểu Tây phương?” Người hầu khách khí tiếp tục hỏi.
Lần này, Cảnh Hảo Hảo còn chưa lên tiếng, Lương Thần ngồi ở bên cạnh ngược lại ánh mắt cũng không rời khỏi ti vi liền mở miệng ra, nói:“Giống như tôi, cho cô ấy thêm một quả trứng gà.”
Người hầu nghe nói như thế, hỏi cũng không có hỏi ý kiến của Cảnh Hảo Hảo, liền lập tức lui ra ngoài, trong chốc lát, liền đẩy một chiếc xe thức ăn ra, phía trên đặt thức ăn giống Lương Thần như đúc.
Tư thái Lương Thần ăn cơm rất tao nhã, nhưng tốc độ rất nhanh, lúc anh ăn xong, Cảnh Hảo Hảo mới húp cháo một nửa, anh đã đứng lên, lấy áo khoác tây trang phía sau ghế của mình lên, nói: “Tôi đi công ty trước, nếu em trở về thành phố, liền kêu tài xế trong nhà đưa em đi.”
Nói xong, Lương Thần liền đi đến cửa phòng ăn.
Cảnh Hảo Hảo buông thìa trong tay xuống, lên tiếng hô một câu:“Lương tổng......”
Lương Thần dừng chân, quay đầu nhìn về phía Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo nhìn Lương Thần, đứng lên từ ghế ăn, nói: “Tôi có chuyện muốn nói với anh......”
Vừa nói, Cảnh Hảo Hảo vừa cố ý để ngón tay của mình dùng sức nắm chung một chỗ.
Lương Thần quét qua ngón tay mềm mại của cô, bởi vì cô dùng sức, nổi lên một tầng hồng, liền xoay người, lại đi trở về lần nữa, lần nữa để áo khoác tới trên lưng ghế dựa, sau đó ngồi xuống, nói: “Chuyện gì, ngồi xuống vừa ăn, vừa chậm rãi nói.”

Cảnh Hảo Hảo nghe lời ngồi xuống, nhưng không có ăn cơm, ánh mắt chỉ nhìn Lương Thần, nói: “Hai ngày nữa tôi muốn đi Vân Nam một chuyến......”
“Bao lâu?”
“Nửa năm......” Cảnh Hảo Hảo chỉ nói hai chữ, trong nháy mắt sắc mặt Lương Thần liền lạnh xuống, tâm Cảnh Hảo Hảo liền hung hăng co rụt lại theo, nâng dũng khí, tiếp tục nói: “Là diễn cho đạo diễn Phương Lộ, tôi đã đáp ứng vào hai tháng trước, qua vài ngày nữa bọn họ muốn chính thức quay phim, tôi phải đi theo tổ phim.”
Cảnh Hảo Hảo nói xong, giọng nói liền cố ý chậm lại, thậm chí cô còn cúi đầu xuống dưới.
Cả người thoạt nhìn, giống như là cực kỳ sợ Lương Thần tức giận.
“Lúc đó, tôi còn chưa biết anh, hơn nữa Phương Đạo từng giúp tôi làm việc rất nhiều lần, nhân tình của cô ấy, tôi không thể không trả, cho nên...... Lần này diễn, tôi phải đi......”
“Hảo Hảo, em hẳnn sẽ không vì trốn tôi, cố ý kiếm bậy lý do chứ?”
Cảnh Hảo Hảo vội vàng lắc lắc đầu, có chút chột dạ ngẩng đầu, nhìn Lương Thần, nói: “Không có, tuyệt đối không có...... Không tin anh cứ gọi điện thoại hỏi Phương Đạo.”
Cảnh Hảo Hảo nói xong, liền cúi đầu xuống, cô nhìn chằm chằm trong bát cơm, trầm mặc trong chốc lát, giống như lấy lui làm tiến dùng giọng nói rất ủy khuất cầu toàn nói: “Nếu mà, anh không muốn để cho tôi đi, tôi có thể nói với Phương Đạo, tôi không đi......”
Lương Thần nhìn chằm chằm đỉnh đầu của Cảnh Hảo Hảo, nhìn bộ dáng co quắp bất an của cô, cũng không biết có phải tối hôm qua cô không có rời đi đã lấy lòng anh, hay là bộ dáng sợ hãi thấp thỏm bây giờ của cô làm cho anh cảm thấy không đành lòng, nói tóm lại, lần đầu tiên cảm giác mình cũng không có không tốt tính như vậy, liền mở miệng nói: “Hảo Hảo, em nói bừa cái gì vậy, sao tôi có thể không cho em quay phim?”

Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi, lại ngẩng đầu, đáy mắt nhìn Lương Thần, cố ý chất đầy kinh hỉ sáng rọi: “Có thật không?”
Lương Thần gật gật đầu, liền nâng cổ tay mình lên nhìn nhìn thời gian, nói: “Thời gian không còn sớm, tôi phải đi công ty, em đi đến Vân Nam liền gọi điện thoại cho tôi......” Vừa nói, Lương Thần như là nhớ tới cái gì, tiếp tục bổ sung: “Tôi sẽ gọi điện thoại cho nhà sản xuất tổ phim của em, nói cho anh ta mỗi cuối tháng cố định cho em hai ngày nghỉ, đến lúc đó tôi sẽ nói người ta đặt vé máy bay tốt trước cho em, em trực tiếp trở về thành phố Giang Sơn là tốt rồi.”
Nói xong, Lương Thần liền đi ra khỏi phòng ăn.
Cảnh Hảo Hảo vẫn nghe được tiếng động cơ vang lên ở bên ngoài nhà, không nhìn thấy, lúc này cô mới thở phào một hơi, cả người lập tức vô lực xụi lơ ở trên ghế ăn, mở tay ra, phát hiện trong lòng bàn tay đều ướt sũng mồ hôi.
Tuy rằng cuối cùng có chút khác với kết quả dự đoán của cô, mỗi tháng cô đều phải trở về thành phố Giang Sơn một lần, nhưng chỉ có hai ngày, cô chỉ cần nhờ progesterone liền có thể tránh được Lương Thần.
Nửa năm, thời gian nửa năm, cô nghĩ, Lương Thần khẳng định sẽ mất đi hứng thú với cô.
......
Bốn ngày sau, Cảnh Hảo Hảo như nguyện bước lên máy bay đi đến Vân Nam.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc