Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 248

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Thần gật đầu: “Được.”
Cảnh Hảo Hảo xoay người, ghé vào trên lan can, nói thím Lâm đi chuẩn bị cơm, khi quay đầu, đúng lúc nhìn thấy Lương Thần liếc mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn chính mình, cô bất động thanh sắc cúi đầu, nói: “Xuống lầu đi.”
......
Cho dù Cảnh Hảo Hảo đã ăn cơm tối, nhưng vẫn là cùng nhau đi xuống lầu với Lương Thần.
Trên bàn cơm, thím Lâm và người hầu đã nhanh nhẹn bố trí cơm tối xong.
Trong đầu óc Lương Thần đều nghĩ đến Cảnh Hảo Hảo muốn nói chuyện gì với mình, cho nên sau khi ngồi xuống, trực tiếp cho thím Lâm và người hầu lui ra.
Thím Lâm cuối cùng rời đi, còn thức thời đóng cửa phòng ăn lại.
Trong phòng ăn lớn gần 50 mét vuông, nháy mắt liền lâm vào bên trong tĩnh lặng.
Lương Thần nhìn thoáng qua món ăn trên bàn, đều là món anh thích ăn, nhưng lại không có khẩu vị gì, trực tiếp ngẩng đầu, nhìn Cảnh Hảo Hảo nói: “Em muốn nói cái gì?”
Cảnh Hảo Hảo lắc lắc đầu: “Không vội, ăn cơm trước đi.”

Lương Thần “ừ” một tiếng, cầm lấy chiếc đũa, nhưng không có đi gắp đồ ăn trước mặt.
Cảnh Hảo Hảo im lặng ngồi ở một bên, bưng sữa thím Lâm nấu cho mình, thỉnh thoảng chậm rãi uống một ngụm.
Đợi cho Cảnh Hảo Hảo uống hết sữa trong ly, xoay qua, nhìn về phía Lương Thần, cái chén trước mặt người đàn ông cực kỳ sạch sẽ, chỉ có một hai giọt dầu.
“Sao anh chỉ ăn một chút như vậy?” Cảnh Hảo Hảo hỏi.
Lương Thần dứt khoát trực tiếp buông đũa xuống, nhìn Cảnh Hảo Hảo, nói: “Em cảm thấy ở dưới tình huống này, anh còn có thể nuốt trôi sao?”
Cảnh Hảo Hảo không có hé răng.
Lương Thần giật giật môi, liền nói: “Hảo Hảo, chúng ta nói chuyện trước đi, nói xong rồi ăn.”
“Vậy được rồi.” Cảnh Hảo Hảo hơi rũ mí mắt, đã có chút không biết chính mình nên mở miệng như thế nào, cho nên liền nhấc mí mắt lên, nói: “Không phải anh cũng có chuyện nói với tôi ư? Anh nói trước đi.”
“Vẫn là em nói trước đi.”
Cảnh Hảo Hảo gật gật đầu: “Vậy tôi không khách khí.”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lương Thần thản nhiên “ừ” một tiếng.
Cảnh Hảo Hảo im lặng nhìn bàn có thể ngồi mấy chục người, đặt một đóa hoa tươi lớn, nở ra kiều diễm ướt át, mơ hồ còn có hương hoa tỏa khắp nơi, một lát sau, nói: “Tôi mang thai.”
Lương Thần nhìn Cảnh Hảo Hảo, biết đây chính là một bắt đầu, kế tiếp mới là trọng điểm.
Cảnh Hảo Hảo cô hít sâu một hơi, mở mắt nhìn Lương Thần, liền nói: “Thẳng thắn nói cho anh biết, đứa nhỏ này, tôi cũng không muốn.”
Lúc Cảnh Hảo Hảo nói những lời này, thần thái thực nghiêm túc, giống như mang theo vài phần chắc chắn chân thật đáng tin.
Lương Thần vẫn duy trì tư thái không nhúc nhích nhìn Cảnh Hảo Hảo, qua khoảng nửa phút, Cảnh Hảo Hảo mở mắt nhìn, chậm rãi xoay qua, nhìn Lương Thần, lại dừng vài giây, nói: “Đứa nhỏ này, không phải là tôi sinh cho người tôi yêu sâu đậm, cũng không phải quan hệ bình thường có được, quan hệ giữa chúng ta vốn là không thể lộ ra ánh sáng, thật sự không nên kéo thêm một sinh một vô tội vào, cho nên, buổi chiều hôm nay, tôi đặc biệt đi bệnh viện, là muốn phá bỏ đứa nhỏ này, nhưng thực đáng tiếc, tôi lại không đủ ngoan độc, tôi không làm được.”
Cảnh Hảo Hảo nói tới đây, cười cười tự giễu,
Lúc này đây, Cảnh Hảo Hảo không có tạm dừng gì, mà là nói một hơi lời nói kế tiếp, nói ra toàn bộ: “Nếu giơ tay tàn nhẫn chém xuống như vậy, Cảnh Hảo Hảo tôi không có thiên phú đó, tôi có thể không lo lắng cho chính mình, nhưng vì thiên phú của người mẹ, tôi cuối cùng nên suy tính cho đứa nhỏ trong bụng mình.”
“Cho nên, Lương Thần, tôi đã thật sự suy nghĩ thật lâu, chúng ta kết hôn đi.”
“Cho nên, Lương Thần, tôi đã thật sự suy nghĩ thật lâu, chúng ta kết hôn đi.”

Ánh mắt Lương Thần nhìn chằm chằm vào Cảnh Hảo Hảo, ở trong nháy mắt này, sáng giống như sắp phát ra ánh sáng.
Cảnh Hảo Hảo ngồi ngay ngắn ở bên người Lương Thần, sắc mặt vẫn nghiêm túc mà lại trang trọng như trước: “Tôi có thể đi theo anh không danh không phận, nhưng tôi không cho phép con của tôi sinh ra sẽ không danh không phận giống như tôi, cho nên nếu anh muốn tôi sinh hạ đứa nhỏ này, anh phải cho nó thân phận danh chính ngôn thuận, mà chỉ có tôi mới có thể làm mẹ nó, tôi không cho phép đứa nhỏ của mình chia lìa với tôi.”
Chỉ có người từng mất đi mẹ và cha lúc còn nhỏ, mới có thể hiểu được, có thể vẫn có được máu mủ tương liên tình thương của cha và tình thương của mẹ, rốt cuộc là một chuyện may mắn mà lại hạnh phúc như thế nào trong cuộc đời.
Những năm kia, thống khổ cô trải qua, tuyệt đối sẽ không cho phép đứa nhỏ của mình trải qua lần nữa.
“Tôi biết, gia đình các người quyền cao vọng trọng, dòng dõi cao quý, Cảnh Hảo Hảo tôi chỉ là một cô nhi đi lên từ trấn nhỏ, tuy rằng công ty giải trí TS là mẹ anh mở ra, đối với bên ngoài tôi là nữ minh tinh công ty giải trí TS, nhưng đối với những gia đình lớn như các người mà nói, tôi nhiều nhất chỉ là một con hát không lên được mặt bàn, muốn tiến vào cửa nhà các người, thật là một chuyện ý nghĩ rất kỳ lạ với anh.”
“Tôi cũng không phải là tới nơi này bày ra vấn đề khó khăn cho anh, nếu anh không thể để cho tôi làm Lương phu nhân danh chính ngôn thuận, không thể để cho đứa nhỏ tôi sinh ra, ở trên cùng một hộ khẩu với cha mẹ, Lương Thần......” Cảnh Hảo Hảo nói tới đây, dừng một chút, quay đầu tầm mắt nhìn Lương Thần vô cùng kiên định: "Tôi sẽ kiên quyết không cần đứa nhỏ này, tôi thà rằng hiện tại khiến cho nó hóa thành một bãi máu loãng.”
Cảnh Hảo Hảo mím môi, nở nụ cười một chút, thần thái lại trở về nhu hòa trước sau như một, trên mặt trắng bệch, không có biểu tình gì quá lớn: “Đứa nhỏ không phải là trách nhiệm của một mình tôi, tôi nghĩ, không có đạo lý tất cả hạng mục lựa chọn đều do tôi tới làm, cho nên bây giờ tôi giao cho anh, có giữ đứa nhỏ hay không là do anh quyết định, tôi chỉ cần một đáp án, anh nói cho tôi biết, cưới tôi, hay là không cưới, anh có thể trực tiếp xem nhẹ những lời vừa rồi, trừ bỏ hôn thú có thể khiến cho tôi có cảm giác an toàn, những thứ khác tôi đều không tin.”
Cuối cùng cô cũng không còn là Cảnh Hảo Hảo kia.
Cảnh Hảo Hảo trước kia, một câu “anh yêu em” của Thẩm Lương Niên, liền có thể khiến cho cô tin tưởng dài đằng đẵng.
Nhưng Cảnh Hảo Hảo hiện tại, yếu đuối không có tự tin, không thấy được kết quả cuối cùng, không hề dễ dàng tin tưởng.

Cưới...... Anh đương nhiên cưới......
Lương Thần nhìn Cảnh Hảo Hảo, vừa định lên tiếng nói chuyện, Cảnh Hảo Hảo lại hít sâu một hơi, mở miệng nói: “Đương nhiên, Lương Thần, anh cũng đừng hiểu lầm, tôi cũng không phải dùng đứa nhỏ trong bụng làm lợi thế để bức anh kết hôn với tôi. Thật ra, tôi một chút cũng không muốn gả mình cho anh, tôi đối với hai thứ anh và Lương phu nhân này, cũng không có hứng thú gì, nếu có thể, Lương Thần, tôi giống như trước kia, vẫn là hy vọng có thể vĩnh viễn rời xa anh, tôi tuyệt đối không hy vọng trong bụng tôi sẽ có tồn tại đứa nhỏ này hơn bất cứ ai.”
Ở đáy lòng Cảnh Hảo Hảo, cô vẫn đều tin tưởng vững chắc ý nghĩ này, rời đi Lương Thần, trở về tự do.
Nhưng lúc này đây, khi cô nói ra lời như vậy, cô lại có thể phát hiện đáy lòng của mình, có một trận áp lực nói không nên lời như vậy.
Đáy mắt Lương Thần vốn bởi vì “Chúng ta kết hôn đi” thoáng hiện lên sáng rọi, sau khi nghe được những lời này, trong nháy mắt dập tắt đi.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc