Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 247

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo cũng không có khẩu vị tốt, trong đầu óc hiện lên đều là đứa nhỏ không nên đã đến còn chưa thành hình trong bụng.
Nhưng phụ nữ có đôi khi thật sự rất kỳ quái, đứa nhỏ này, cô vẫn nghĩ không cần, nhưng cơm chiều lại vẫn liều mạng bắt buộc chính mình ăn thứ có nhiều dinh dưỡng.
Trở lại phòng ngủ, Lương Thần cũng không có ở trong phòng, cửa sổ mở ra, có gió đêm từ từ thổi vào, mang theo cảm giác mát và mùi thơm ngát đặc biệt trên giữa sườn núi.
Cảnh Hảo Hảo đi đến ban công, ngồi ở ghế mây, nhìn bầu trời đầy sao, sâu kín thở dài một hơi.
......
Trong phòng sách không có bật đèn, tối như mực nhìn không thấy một chút ánh sáng, chỉ có đầu thuốc kẹp trên ngón tay Lương Thần bốc lên một chút ánh sáng.
Đáy lòng anh rõ ràng, Cảnh Hảo Hảo không muốn đứa nhỏ của anh, thật ra chính là không muốn có nhiều liên quan giữa anh và cô.
Cho dù mấy ngày nay giữa bọn họ thật có chút dịu đi, nhưng đáy lòng của cô, đúng là vẫn còn chán ghét anh rất nhiều.
Nhưng đứa nhỏ kia, là điểm chung giữa anh và cô.
Từ khi anh nhận thức Cảnh Hảo Hảo cho đến bây giờ, giữa bọn họ, chưa từng thứ đơn thuần gì chỉ thuộc về hai người bọn họ.

Cô và Thẩm Lương Niên có rất nhiều thứ anh không thể vượt qua nổi, hiện tại, rốt cục có một thứ mà cô và Thẩm Lương Niên không có.
Anh thật sự rất muốn đứa nhỏ này, nhưng Cảnh Hảo Hảo không nghĩ muốn......
Lúc anh cầm ảnh chụp video hoan ái của bọn họ buộc cô trở về, anh từng nói với chính mình, đó là lần rối rắm cuối cùng của anh.
Lương Thần chợt hút một hơi thuốc thật mạnh, dưới đáy lòng không ngừng nói với chính mình, hiện tại anh phải bảo trì bình tĩnh, không thể bởi vì cô không cần đứa nhỏ mà phẫn nộ, không thể bởi vì cô không cần đứa nhỏ mà vận dụng tâm tư này của anh buộc cô sinh.
Anh không thể, cứ như vậy tự tay đánh nát tốt đẹp anh thật vất vả tạo lên vào trước kia.
......
Hai người Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần, một người ở phòng ngủ, một người ở phòng sách, ở giữa cách một vách tường, lại đều đang tâm tư hỗn loạn vì chuyện đứa nhỏ.
Một người là suy nghĩ làm thể nào để có thể khiến cho một người khác hoàn hảo không tổn hao gì sinh hạ đứa nhỏ.
Trong đầu một người khác, là giãy dụa muốn hay không muốn đứa nhỏ này.
......
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Đêm dần dần sâu, Cảnh Hảo Hảo không có chút mệt mỏi, cô giật giật tư thế vẫn luôn không nhúc nhích từ khi mình nằm xuống, nhìn trăng sáng lớn ngoài cửa sổ, mở trừng hai mắt.
Đây là lần đầu tiên mang thai trong cuộc đời cô, cô từng ảo tưởng cảnh tượng mình mang thai, nhưng đó là khi cô không biết Thẩm Lương Niên trật đường ray, cũng không có bị Lương Thần bức bách, lúc đó cô còn ngây ngốc nghĩ đến chính mình và Thẩm Lương Niên là yêu nhau vững chắc không thay đổi.
Lúc đó, đáy lòng của cô, hoàn toàn không cần rối rắm mình có muốn đứa nhỏ hay không, chỉ cần nghĩ, làm sao nuôi đứa nhỏ của cô trở thành công chúa hoặc là vương tử đáng yêu nhất thế giới.
Hiện tại, đứa nhỏ đầu tiên của cô thật sự đến đây, không phải của Thẩm Lương Niên, cũng không phải kết quả của tình yêu, càng không phải với tư cách chính danh ngôn thuận.
Nghĩ như thế nào, đứa nhỏ này, cũng không nên ở lại trên đời này.
Nhưng cô có thể không để ý thuốc tránh thai thương tổn tàn nhẫn với chính mình, có thể bởi vì Thẩm Lương Niên phản bội mà ân đoạn nghĩa tuyệt, cũng có thể đối mặt với bức bách bạo lực lạnh lẽo của Lương Thần, nhưng chỉ duy đối với sinh mệnh vô tội này, là không ngoan tâm được.
Cảnh Hảo Hảo nghĩ đến đây, nhẹ nhàng đứng dậy từ ghế mây, cô nghĩ, cô cần đi tìm Lương Thần, nói chuyện với anh thật tốt.
Trong phòng sách, Lương Thần cũng vẫn luôn duy trì một tư thế, cũng không động chút nào.
Trong hoàn cảnh tối đen, cực kỳ yên lặng.
Thực thích hợp để Lương Thần chậm rãi thẩm duyệt tâm của mình, thẩm duyệt đến cuối cùng, Lương Thần phát giác chính mình thật sự không phải Cảnh Hảo Hảo là không thể, cả người anh ngược lại liền tâm bình khí hòa lên.

Tâm tình bình tĩnh lại, lý trí Lương Thần cũng thanh tỉnh theo.
Anh và Cảnh Hảo Hảo từng là hai người không có cảm tình lắng đọng gì, xác thực không thế nào thích hợp kết hôn, nhưng hiện nay cô đã mang thai, anh phải làm là phụ trách.
Một người đàn ông, nói yêu nhiều hơn nữa, đều là tồn tại giả dối, chỉ có hành động thực tế, mới là căn cứ xác thực nhất.
Cho nên, mặc kệ Cảnh Hảo Hảo có muốn sinh đứa nhỏ kia không, nhưng về phía anh, anh muốn, anh cần làm đầu tiên, là cho Cảnh Hảo Hảo danh phận “Lương phu nhân” này.
Còn có, đối với Lương Thần mà nói, tuy rằng hoàn toàn sẽ không tồn tại cách nói mẫu bằng tử quý này, có chính là tử bằng mẫu quý, nhưng anh vẫn là cần trước khi tự cho Cảnh Hảo Hảo danh phận, anh nhất định phải nhớ cho cô thấy lập trường của mình, không phải là bởi vì đứa nhỏ mà cưới cô, mà là chính bản thân anh đã muốn cưới cô làm vợ.
Như vậy, sẽ không làm cho Cảnh Hảo Hảo cảm thấy, cô là mẫu bằng tử quý.
Trong đầu Lương Thần cẩn thận an bài và loại bỏ mọi thứ lại một lần, sau khi xác định không có vấn đề gì, anh liền nâng tay lên, ấn tắt thuốc trong tay, chậm rãi đứng lên, đi về phía trước cửa sổ, thổi tan một thân mùi thuốc, sau đó chậm rãi xoay người, đi ra phòng sách, chuẩn bị đi tìm Cảnh Hảo Hảo nói chuyện.
......
Lúc Cảnh Hảo Hảo mở cửa phòng ngủ ra, thím Lâm đúng lúc đi ra từ thang máy, nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo, thím Lâm lập tức như là nhìn thấy cứu tinh, nói: “Cảnh tiểu thư, bây giờ Thần thiếu gia còn chưa ăn cơm tối, cô đến hỏi hỏi ngài ấy có muốn ăn chút gì không?”
Cảnh Hảo Hảo không tiếng động gật gật đầu với thím Lâm.

Thím Lâm giống như hoàn thành một chuyện rất khó khăn, lập tức nói một tiếng “Cám ơn”, liền xoay người đi xuống lầu.
Cảnh Hảo Hảo đứng ở cửa một lúc, mới xoay người, đi về phía phòng sách.
......
Lương Thần đi đến trước cửa phòng sách, nâng tay lên, nắm tay cầm cửa, hít sâu một hơi.
......
Cảnh Hảo Hảo đứng ở ngoài cửa phòng sách, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, trấn an nội tâm gợn sóng của mình một chút, nâng tay lên, lúc chuẩn bị đi gõ cửa, cửa trước mặt, đột nhiên gian bị người kéo ra từ bên trong.
Tay Cảnh Hảo Hảo kinh ngạc cứng ngắc ở tại chỗ.
Lương Thần đang chuẩn bị cất bước ra bên ngoài, nhìn thấy một bóng người đứng trước mặt, bước chân anh hơi dừng một chút, ngẩng đầu, nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo, cả người có chút sững sờ, như là hình ảnh nháy mắt bị người bấm dừng lại.
Sau một lúc lâu, Lương Thần mới mở miệng, hỏi: “Em......”
Cùng lúc đó, giọng nói Cảnh Hảo Hảo cũng vang lên theo: “Anh......”

Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo đồng thời im lặng.
Lại là một trận trầm mặc.
Một lát sau, hai người lại trăm miệng một lời mở miệng: “Anh/Tôi......”
Lúc này Lương Thần cũng không có trực tiếp ngừng nói chuyện, mà là ánh mắt nhìn Cảnh Hảo Hảo, nói: “Em nói trước đi.”
Đứng ở cửa, xác thực không phải nơi tốt để nói chuyện, Cảnh Hảo Hảo rũ mi mắt, trầm tư trong chốc lát, lựa chọn trước làm chuyện thím Lâm nhờ mình.
“Thím Lâm nói anh vẫn chưa đi xuống ăn cơm tối, anh có muốn đi xuống ăn chút gì không?”
Lương Thần nhìn nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo không chuyển mắt, giọng nói thấp thuần: “Anh có chuyện muốn nói với em, nói xong rồi ăn.”
“Đúng lúc, tôi cũng có chuyện muốn nói với anh.” Cảnh Hảo Hảo cong khóe môi: “Ăn xong rồi nói.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc