Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 244

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Huống chi, cô đã nằm ở trên đài giải phẫu lạnh như băng, đã làm giải phẫu đặt vòng một lần, lúc ấy bên cạnh người phụ nữ nào cũng đều có rất nhiều người nhà và chồng theo cùng, duy chỉ có cô không có, cho nên cô thật sự không muốn đi vào trong bệnh viện nằm ở trên đài giải phẫu lạnh như băng, lẻ loi một mình đi làm giải phẫu phá thai một lần nữa.
Thật ra, cô từng nghĩ tới muốn đứa nhỏ, nhưng đó là lúc cô và Thẩm Lương Niên cùng một chỗ, cô vẫn cảm thấy, đứa nhỏ là một phần đại lễ Thượng Đế tặng cho người yêu nhau, giữa cô và Lương Thần không có tình yêu đáng nói gì, đứa nhỏ này, chỉ do ngoài ý muốn.
Cho nên, vừa nghĩ tới nhiều vấn đề như vậy, Cảnh Hảo Hảo cũng không biết chính mình phải nên làm như thế nào.
Cảnh Hảo Hảo ngay tại trong rối rắm “Nước sôi lửa bỏng” như vậy nằm im lặng hồi lâu, mãi cho đến ba giờ chiều, phải xuất phát đi studio chụp diễn kế tiếp, Cảnh Hảo Hảo vẫn không nghĩ ra được một biện pháp giải quyết tốt nhất.
......
Buổi chiều Cảnh Hảo Hảo quay diễn ở bên ngoài, trong đó có một đoạn cầu, là cô phải ngồi ở trên bàn đu dây, thị vệ đứng ở sau lưng của cô, đẩy cô.
Lúc ấy cô nhìn bàn đu dây đung đưa tới lui đó, đáy lòng bắt đầu sinh ra một ý niệm trong đầu, chính là chính mình ngồi lên, giả bộ không có ngồi vững, cũng làm bộ như không biết chính mình đã hoài thai, cứ như vậy ngã xuống từ phía trên, sau đó kết thúc mọi chuyện, cô liền không bao giờ cần rối rắm vấn đề rốt cuộc có muốn đứa nhỏ này hay không nữa.
Nhưng nghĩ thì nghĩ, Cảnh Hảo Hảo lại không có cái ngoan kính kia.
Rõ ràng chính cô cũng nghĩ đến không cần đứa nhỏ này, nhưng cố tình vào trước khi chính thức quay phim, cô còn cố ý đi đến trước bàn đu dây, cẩn thận kiểm tra thiết bị một chút, nhìn xem có tai hoạ ngầm không an toàn nào không.
Buổi chiều diễn, Cảnh Hảo Hảo chỉ có nửa màn, rất nhanh liền quay xong rồi, cô sớm trở lại trong khách sạn, tiếp tục đắm chìm ở trong tâm tình vạn phần rối rắm của mình.

Bốn giờ chiều, Cảnh Hảo Hảo xốc chăn lên, ngồi dậy từ trên giường.
Mặc kệ cô rất không quả quyết, khó có thể dứt bỏ, đứa nhỏ này, cuối cùng vẫn là không thể lưu.
Hiện tại cô tàn nhẫn, là nhân từ với tương lai của bé.
Giữa cô và Lương Thần, đều đã hỗn loạn thành một đoàn, bây giờ cô lại kéo một đứa nhỏ tiến vào, vậy chẳng phải là loạn lật trời sao?
Hiện tại Lương Thần, nhìn như đối với cô không tệ, nhưng không tệ này, có năng lực duy trì bao lâu?
Thẩm Lương Niên từng đối với cô lại càng không tệ, hơn nữa bọn họ còn có mười năm quá khứ, cuối cùng Thẩm Lương Niên vẫn có thể phản bội cô.
Trong phòng rất im lặng, không biết Tiểu Cẩm đi nơi nào, không có ở đây, nội tâm Cảnh Hảo Hảo giãy dụa suy nghĩ hồi lâu, xuống giường, mặc quần áo, nhấc túi xách của mình lên, đi ra khách sạn.
Từ Ảnh Thị Thành đến thành phố Giang Sơn có ô tô đường dài, cách khách sạn cũng không xa, Cảnh Hảo Hảo mua một tấm vé, đợi khoảng mười phút, ô tô đường dài xuất phát, lái về phía thành phố Giang Sơn.
Cảnh Hảo Hảo ngồi ở trên ô tô đường dài, đầu dựa vào cửa kính xe, nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, cảm giác được máy quạt trên đỉnh đầu thổi ra gió có chút lạnh, cô nâng tay lên, đẩy miệng quạt chếch đi một chút.
Cho dù cuối cùng cô và đứa nhỏ trong bụng vẫn sẽ chia lìa, nhưng trước khi chia lìa, cô vẫn sẽ dùng hết khả năng làm một vài chuyện mà một người mẹ nên làm cho con
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Xem như, là một ít bồi thường cho bé.
......
Một ngày này Lương Thần trôi qua coi như dễ chịu, công việc buổi sáng không tính đặc biệt bận rộn, giữa trưa tham gia một bữa ăn, buổi chiều cùng Lâm đổng đi đánh gôn một trận.
Gôn phát huy đặc biệt tốt, gậy gậy vào lỗ, hợp tác với Lâm đổng, cũng ăn nhịp với nhau, thật có thể nói là đường làm quan rộng mở.
Không biết có phải bởi vì gần đây tình huống với Cảnh Hảo Hảo có chuyển biến tốt hay không, tâm tình Lương Thần cũng tốt lên theo rất nhiều, cho nên mọi chuyện hài lòng, đến ngay cả chuyện trong công ty, cũng xử lý cực nhanh.
Đi ra từ sân gôn, đã là ba giờ rưỡi, Lương Thần và Lâm đổng bắt tay tạm biệt, lên xe của mình, vẫn trở về biệt thự như cũ, cầm cơm hộp thím Lâm chuẩn bị cho Cảnh Hảo Hảo, đi Ảnh Thị Thành.
Trên con đường này, chiếc xe rất ít, dọc theo đường đi, Lương Thần chỉ gặp phải một chiếc xe riêng, còn có một chiếc xe buýt.
Đại ba có thể bởi vì mấy ngày hôm trước trời mưa, chạy ở trên đường, cả người bẩn hề hề, cửa kính xe đều bị rèm cửa sổ màu lam che khuất, làm cho người ta cũng không biết, bên trong rốt cuộc ngồi mấy người.
Lương Thần chạy xe đến cửa “Tần vương cung”, đã là sáu giờ, rất nhiều diễn viên đã tẩy trang xong, đi ra ngoài từ cửa đại điện.
Lương Thần dựa lan can màu trắng, nhìn thấy người đi ra từ trong đại điện càng ngày càng ít, đến cuối cùng hơn nửa ngày, mới ra một hai người, vẫn không có nhìn thấy thân ảnh Cảnh Hảo Hảo, Lương Thần nhịn không được nhíu nhíu mày.

Lúc anh đang định cất bước đi vào trong điện nhìn một chút, một nữ diễn viên đi ra từ bên trong, ánh mắt nhìn anh, kinh hỉ mà thẹn thùng: “Lương tổng, ngài đến tìm Cảnh Hảo Hảo sao?”
Lương Thần gật gật đầu: “Hảo Hảo ở bên trong à?”
Nữ diễn viên lắc lắc đầu: “Buổi chiều hôm nay chỉ có Hảo Hảo diễn nửa màn, cô ấy đã sớm trở về khách sạn rồi.”
“Cám ơn.”
......
Lương Thần lái xe đi dưới lầu khách sạn, gọi cho Cảnh Hảo Hảo một cú điện thoại, không ai tiếp nghe.
Lương Thần ngồi ở trong xe đợi trong chốc lát, lại gọi một cú, vẫn không có người tiếp nghe, đáy lòng anh hiện lên một loại dự cảm không tốt, tạm dừng trong chốc lát, liền trực tiếp xuống xe, đi vào khách sạn.
Anh biết phòng Cảnh Hảo Hảo, đi thang máy, trực tiếp đi vào 507, nâng tay lên, gõ gõ cửa.
Trong hành lang khách sạn, có không ít người đi tới tới lui lui, thỉnh thoảng ghé mắt nhìn anh vài lần.
Đợi khoảng nửa tiếng, Tiên nhi đi ra từ trong phòng đối diện, nhìn thấy Lương Thần đứng ở cửa, cô hoảng sợ: “Lương tổng, sao ngài ở nơi này? Chị Hảo Hảo đâu?”

Tiên nhi hỏi ra một câu cuối cùng, âm điệu không nóng không lạnh Lương Thần cũng đồng thời hỏi một câu: “Hảo Hảo đâu?”
“Hảo Hảo không có ở trong phòng sao?” Tiên nhi nghi hoặc nói thầm một tiếng, lấy từ trong túi xách ra một tấm thẻ, trực tiếp mở cửa, nói với Lương Thần: “Lương tổng, ngài tiến vào ngồi đi.”
Đệm chăn trên giường có chút hỗn độn, hẳn là sau khi bị người ngủ qua, không có sửa sang lại, trên ban công khách sạn, treo vài món nội y và hai chiếc váy.
Tiên nhi rót cho Lương Thần một ly nước.
Lương Thần nói một tiếng “Cám ơn”, nhận lấy, nâng mí mắt lên, nhìn thoáng qua Tiên nhi, hỏi: “Hảo Hảo không có nói cho cô biết cô ấy đi nơi nào sao?”
Tiên nhi lắc lắc đầu: “Lúc tôi rời đi, chị ấy đang ngủ.”
Dừng một chút, Tiên nhi còn nói: “Nói không chừng chị Hảo Hảo đi xuống lầu ăn cái gì đó, nếu không hiện tại tôi đi xuống tìm thử xem.”
“Không cần, để tôi đi.” Lương Thần buông ly nước, lúc đứng lên, bước chân dừng dừng, nói: “Tôi mượn toilet một chút.”
Tiên nhi vội vàng gật đầu.
Lương Thần đẩy cửa toilet ra, đi vào.

Anh giải quyết vấn đề sinh lý xong, cúi người đi ấn nút xả nước bồn cầu, tầm mắt lơ đãng liếc mắt một cái về thùng rác một bên, nhìn thấy bên trong lại có một cái hộp, phía trên viết ba chữ “que thử thai”.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc