Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 241

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Sau đó, Cảnh Hảo Hảo liền đứng lên, đứng ở trước hộc tủ, chọn một kiện quần áo để thay, nhấc túi của mình lên, dẫn đầu đi ra khỏi phòng.
Toàn bộ quá trình, Cảnh Hảo Hảo thoạt nhìn bình tĩnh, giống như nam chính của tin tức giải trí trong TV không có một chút quan hệ nào với cô.
......
Cảnh Hảo Hảo thật sự thoạt nhìn như hoàn toàn không biết tin tức kia, biểu hiện đặc biệt lạnh nhạt, buổi chiều lúc quay phim, lúc ban đầu cô không khác gì mọi khi, phát huy rất tốt.
Nhưng không ai biết, đáy lòng Cảnh Hảo Hảo đã sớm loạn thành một đoàn, rõ ràng đang diễn với nữ chính, nhưng không biết tại sao, trước mặt liền nhảy ra hình ảnh Lương Thần và Duyên Hoa vai sóng vai đứng chung một chỗ.
Duyên Hoa xuất thân danh môn, tiến vào vòng giải trí, thật chỉ thuần túy chính là chơi đùa, nhưng hết lần này đến lần khác hành động hồn nhiên trọn vẹn của cô ta lại tạo ra một mảnh bầu trời, năm trước còn tham dự quay phim điện ảnh Hollywood. Duyên Hoa không thể xem như mỹ nhân đặc biệt xinh đẹp, nhưng lại có một loại hương vị độc đáo, phụ nữ như vậy, không có mấy người đàn ông sẽ không động tâm đi.
Trước khi Cảnh Hảo Hảo chưa nhận thức Lương Thần, từng nghe qua về truyền thuyết Lương Thần, chưa bao giờ lây dính bất kỳ chuyện xấu nào với người khác, từng có nữ minh tinh công ty giải trí TS tiếp cận anh, cố ý để cho người ta tạo ra ảnh chụp, vọng tưởng mượn cơ hội nhất phiếu gặp may, kết quả lại rơi vào kết cục bị phong kín và giải trừ hợp đồng.
Đương nhiên, kết cục một nữ minh tinh, có lẽ có vẻ không đủ uy hiếp, vẫn sẽ có một ít nữ minh tinh to gan lớn mật [người trước ngã xuống, người sau tiến lên] thực nghiệm, nhưng mà cuối cùng kết cục mọi người đều là giống nhau, hoặc là bị phong kín, hoặc là bị che giấu, có còn bị gửi thư luật sư, lấy tội xâm hại quyền ảnh chụp kiếm lời bị phán hình.
Chuyện như vậy đã xảy ra vài lần, nữ minh tinh trong giới đều biết, Lương Thần là một loại cấm kỵ.
Hiện tại, tin tức Lương Thần và Duyên Hoa bay đầy trời, chỉ có một khả năng, đó chính là...... là Lương Thần tự nguyện.

Huống chi, tối hôm qua, Lương Thần còn đón Duyên Hoa, cùng nhau rời đi......
Tối hôm qua, sau khi hai người bọn họ rời khỏi, đã làm cái gì?
Anh là đưa Duyên Hoa về nhà, hay là cùng một chỗ với Duyên Hoa?
Anh không e dè để cho truyền thông đưa tin anh và Duyên Hoa như vậy, là anh đang ngầm đồng ý quan hệ của anh và Duyên Hoa sao?
Cảnh Hảo Hảo nghĩ nghĩ, đột nhiên cả người liền dừng tại chỗ, miệng nói xong lời kịch, nhưng bỗng dưng dừng lại theo.
“Cảnh Hảo Hảo? Cảnh Hảo Hảo?” Đạo diễn ở một bên giơ dụng cụ khuếch đại âm thanh lớn tiếng hô.
Nhưng mà, Cảnh Hảo Hảo giống như là đã đánh mất hồn, đứng tại chỗ, không có một chút phản ứng.
Đứng ở đối diện cô, nữ chính vốn nổi giận đùng đùng đang cãi nhau với cô, nhẹ nhàng nâng tay lên, đẩy Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo hoàn hồn, nghe được đạo diễn đang kêu tên mình, lúc này mới ý thức được chính mình lại có thể thất thố, vội vàng lên tiếng giải thích, một lần nữa ném những suy nghĩ loạn thất bát đao ra sau đầu, hít sâu một hơi, tiếp tục quay phim với nữ chính.
Ngược lại, chuyên tâm của Cảnh Hảo Hảo chỉ duy trì nửa tiếng, cô lại thất thần một lần nữa.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Đạo diễn phát giác trạng thái của cô không tốt, trực tiếp hô dừng, để cho cô nghỉ ngơi mười phút, điều chỉnh tâm tính.
Nhưng mà, Cảnh Hảo Hảo chẳng những không có điều chỉnh tốt tâm tính, ngược lại, cảm thấy tâm tình càng ngày càng xuống đến đáy cốc, nhưng cố tình kế tiếp cô phải diễn, là nội dung vui vẻ.
Cho nên, cô chỉ có thể kiên trì dùng hết toàn lực khiến cho tâm tình phiền não của mình trở thành biểu hiện cực kì thoải mái, cho nên, đợi cho lúc quay chụp chấm dứt, cả người Cảnh Hảo Hảo liền mệt đến hư thoát.
Lúc Cảnh Hảo Hảo hữu khí vô lực ngồi ở hậu trường tháo trang sức, Tiên nhi vui rạo rực chạy về từ bên ngoài, tiến đến bên tai của cô, như là hiến vật quý, dùng âm thanh chỉ có hai người có thể nghe được, nói: “Chị Hảo Hảo, Lương tổng tới đây, ở bên ngoài đại điện chờ chị đấy.”
Cảnh Hảo Hảo nghe như thế, trên mặt không có biểu tình gì quá lớn, nhưng nóng nảy tồn tại trong cơ thể cô, trong nháy mắt tiêu tán hơn phân nửa, cảm giác trầm muộn trong lòng cũng biến mất theo, trái tim như là trong nháy mắt tiên sống lại, có tiết tấu nhảy lên.
Cảnh Hảo Hảo cảm thấy chính mình vốn bởi vì mệt mỏi nên tinh thần có vẻ uể oải, giờ lập tức dư thừa lên, thậm chí, cô còn có tâm tình chỉ vào gương, nói với thợ tẩy trang: “Nơi này chưa sạch sẽ, còn có nơi này......”
Tẩy trang xong, Cảnh Hảo Hảo thay đổi quần áo, cũng không có sốt ruột đi ra ngoài, ngược lại đi đến trước mặt một nữ minh tinh đang tẩy trang, hàn huyên hai câu với cô ta, còn chậm rãi đi toilet kì kèo trong chốc lát, mới chậm đi đến ngoài đại điện.
Cảnh Hảo Hảo còn chưa có đi ra cửa đại điện, liền nhìn thấy Lương Thần tư thái lười nhác dựa lên lan can trắng bên ngoài.
Gió mùa hè chạng vạng, từ từ thổi tới, thổi tóc anh có chút rối loạn, còn sót lại nhất luồng trời chiều nhàn nhạt, chiếu lên trên người anh, phủ lên chung quanh anh một tầng ánh sáng màu vàng, cả người thoạt nhìn loá mắt mà lại lộng lẫy.
Bước chân Cảnh Hảo Hảo lập tức liền dừng tại chỗ, cô rõ ràng cảm giác được tốc độ tim đập của mình mạc danh kỳ diệu bắt đầu nổi lên khẩn trương, đây là cảm giác mà cuộc đời này cô chưa từng có qua.

Cảnh Hảo Hảo dùng sức nuốt nuốt nước miếng, áp chế kinh hoàng nơi đáy lòng, sau đó mở bước chân, tự nhiên hào phóng tiêu sái đi ra ngoài.
Lương Thần nghe được tiếng bước chân, kéo tầm mắt mình nhìn chằm chằm nơi xa trở về, nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo, anh bỗng dưng liền đứng thẳng thân mình, đợi cho Cảnh Hảo Hảo đến gần, mới mở miệng: “Bận xong rồi?”
“Ừ.” Cảnh Hảo Hảo nhẹ giọng lên tiếng, cùng Lương Thần dọc theo bậc thang chậm rãi đi xuống dưới.
Chỉ nói một tiếng, Lương Thần vẫn liền nghe ra giọng nói Cảnh Hảo Hảo có chút không thích hợp, cau mày, hỏi:“Bị cảm?”
Cảnh Hảo Hảo vẫn là một tiếng “ừ”.
“Đợi lát nữa anh đi mua thuốc cho em.” Lương Thần không dừng lại tiếp tục nói.
Ngữ khí của anh khẳng định mà lại tuyệt đối, không có chút do dự.
Tâm tình Cảnh Hảo Hảo, mạc danh kỳ diệu lại tốt thêm vài phần, nghiêng đầu, nhìn thoáng qua Lương Thần, giọng nói trầm thấp chuyển nhu hòa nói: “Không cần, Tiên nhi có mang theo thuốc cảm mạo, tôi đã uống rồi, hơn nữa hiện tại cũng không phải đặc biệt nghiêm trọng.”
Lương Thần vươn tay, sờ sờ đầu của cô, không có phát sốt, mới gật gật đầu.
Hai người ra khỏi “Tần vương cung”, Lương Thần vẫn đưa Cảnh Hảo Hảo đến dưới lầu khách sạn, anh đưa hộp thức ăn và kem đánh răng vật dụng hàng ngày linh tinh cho Cảnh Hảo Hảo.

Cảnh Hảo Hảo cầm lấy, cũng không biết chính mình là xảy ra chuyện gì, có một loại tâm tư muốn ngốc ở trên xe tái trong chốc lát, nhưng cô lại tìm không thấy cớ, cả người ngồi mười giây, lúc đang chuẩn bị nói gặp lại với Lương Thần, di động Lương Thần liền vang lên.
Cảnh Hảo Hảo nghiêng đầu, liếc mắt nhìn màn hình di động của Lương Thần một cái, nhìn thấy trên biểu hiện điện báo, có hai chữ quen thuộc: Duyên Hoa.
Tốc độ chuyển biến của tâm tình Cảnh Hảo Hảo tựa như trời tháng 6, trong khoảnh khắc đó bầu trời liền u ám.
Lương Thần nhìn lướt qua biểu hiện điện báo của mình, làm một thủ thế chờ với Cảnh Hảo Hảo, tiếp nghe điện thoại.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc