Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 234

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Từ sau khi bức bách Cảnh Hảo Hảo trở về, hai người vẫn bị vây trong lạnh lẽo tận cùng, Lương Thần vẫn luôn nghĩ làm sao đánh vỡ cục diện bế tắc này, tuy rằng đáy lòng anh, vẫn chưa hề buông tha qua, nhưng có đôi khi, anh vẫn cảm thấy không nắm chắc, nghĩ chính mình và Cảnh Hảo Hảo có lẽ sẽ cả đời đều như vậy.
Hiện tại, thay đổi rất nhỏ này, giống như là ở trong thế giới tối đen, rốt cục khiến cho anh thấy được một tia sáng, lần đầu tiên Lương Thần cảm thấy cuộc đời của mình, có một chút hi vọng như vậy, chỉ là anh cũng không dám quá vui sướng, anh muốn để cho Cảnh Hảo Hảo hoàn toàn mở lòng ra đón nhận anh, vậy thì còn phải bỏ ra càng nhiều cố gắng.
Anh và Thẩm Lương Niên không giống nhau, anh không có chiếm hết tiên cơ, không có xuất hiện bên người Cảnh Hảo Hảo vào lúc cô hai bàn tay trắng, không có gặp mặt tốt đẹp với Cảnh Hảo Hảo, nhưng cả đời rất dài, chỉ cần có một chút hy vọng, anh liền sẽ nghĩa vô phản cố đi nắm chắc đoạn tình cảm này.
Hôm nay Lương Thần vẫn là rời công ty trước, lái xe đi Ảnh Thị Thành, lúc này đây khi ra khỏi thành phố, vừa mới vượt qua đường kẹt xe, đi vào Ảnh Thị Thành, anh còn chưa kịp mua phiếu, Cảnh Hảo Hảo đã muốn làm bạn đi ra từ bên trong với Tiên nhi.
Một đêm Tiên nhi viêm dạ dày kia, làm phiền Lương Thần giúp, vẫn muốn cảm tạ Lương Thần, nhưng không có tìm được cơ hội, hiện tại nhìn thấy Lương Thần, Tiên nhi lập tức nói: “Chị Hảo Hảo, đúng lúc đêm nay em mời chị và Lương tổng ăn bữa cơm đi, một đêm kia làm phiền hai người, bằng không trong lòng em vẫn rất băn khoăn.”
Tiên nhi nói xong, nhìn về phía Lương Thần, ngữ khí có chút câu nệ: “Lương tổng, người xem có thể chứ?”
Lương Thần nhìn về phía Cảnh Hảo Hảo, một ngụm ngữ khí thương lượng hỏi: “Hảo Hảo, em nói đi?”
Cảnh Hảo Hảo hạ mi mắt xuống, không có phản đối: “Tiên nhi chủ yếu vẫn là cảm tạ anh, anh quyết định là đơợc rồi.”
Lương Thần thực rất không ngờ, Cảnh Hảo Hảo lại có thể đồng ý cùng nhau ăn cơm tối với mình, thần thái trên mặt dừng một chút, sau đó kéo một nụ cười, nói: “Thời gian còn sớm, anh lái xe mang hai người đi địa phương tốt.”
......

Ngày Lương Thần mang Cảnh Hảo Hảo và Tiên nhi đi sinh nhật của anh, nói mang Cảnh Hảo Hảo đi ăn món ngon nhà nông.
Món ngon nhà nông nấu rất đặc sắc, có một mảnh vườn rau lớn, đều là thực vật gieo trồng thiên nhiên tinh khiết, không có chất xúc tác nào, hơn nữa muốn ăn cái gì, đều là tự mình đi hái.
Chuyện những người ở nông thôn này chán ghét, đến trong thành phố, cũng là một loại hạng mục hưởng thụ hưu nhàn, Cảnh Hảo Hảo còn tự mình tiến vào trong vườn rau, hái được hai trái cà tím, mấy trái ớt xanh, ba quả cà chua.
Đều là một ít vài món ăn nhỏ, dùng khả năng lưu lại hương vị rau dưa lớn nhất, ăn nhẹ ngon miệng.
Cơm tối chính là Tiên nhi mời khách, kết quả cuối cùng vẫn là Lương Thần tính tiền, trên nửa đường lái xe trở lại Ảnh Thị Thành, trời đột nhiên thay đổi, vốn bầu trời đêm đầy ánh sao, trong nháy mắt mây đen dầy đặc, cùng với gió và tiếng sấm tia chớp thật lớn, ở ngoại ô hoang vắng, thoạt nhìn có vài phần khủng bố dữ tợn như vậy.
Xe còn chưa có chạy đến dưới lầu khách sạn, mưa liền lộp bộp rơi xuống, nện lên cửa kính xe, như là tiếng trống, vang bộp bộp không ngừng.
Đợi cho lúc đến cửa khách sạn, mưa tựa như mưa to tầm tã, tưới xuống ào ào từ chân trời, toàn bộ thế giới, liếc mắt nhìn lại một cái, đều là mưa, trở ngại tầm mắt nghiêm trọng.
Lương Thần lấy ô che từ trên xe, đưa cho Cảnh Hảo Hảo và Tiên nhi mỗi người một cái: “Hai người chạy nhanh vào đi, anh đợi một lát, mưa tạnh rồi liền đi.”
Nhưng mà, mưa to như là cố ý đối nghịch với Lương Thần, càng rơi xuống càng lớn, suốt qua một tiếng, còn không có chút dấu hiệu muốn dừng lại.
Cảnh Hảo Hảo ở trong phòng khách sạn, cầm kịch bản xem giống như thường ngày, cô xuyên qua cửa sổ, nghe tiếng gió tiếng mưa rơi tiếng sấm bên ngoài, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn một cái, phát hiện thời tiết không có chút ý tứ chuyển biến tốt, đáy lòng nhịn không được liền nghĩ đến Lương Thần bị mình để lại dưới lầu.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Tâm thần Cảnh Hảo Hảo trở nên có chút bất an, thế cho nên nhìn kịch bản suốt một giờ cũng không nhớ kỹ một câu.
Cảnh Hảo Hảo ném kịch bản, đi đến trước cửa sổ, nhìn thoáng qua thời tiết bên ngoài vẫn ác liệt như trước, vươn tay muốn kéo cửa sổ ra, nhìn xem xe Lương Thần có còn ở phía dưới không, kết quả chỉ mở ra một cái, gió thật lớn mang theo mưa ngang tàng tiến vào, liền hất lên trên mặt Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo vội vàng đóng cửa sổ lại, nâng tay lê, lau bọt nước trên đầu, cầm lấy khăn mặt, lau lau mặt.
Cảnh Hảo Hảo đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn trong chốc lát, xoay người thay đổi một thân quần áo khô ráo, tiếp tục cầm lấy kịch bản học thuộc, nhưng mà lần này nhìn còn chưa đến hai lần, cô liền dứt khoát trực tiếp cầm lấy áo khoác để ở trên giường, mặc ở trên người, cầm lấy ô che, liền cầm kịch bản trực tiếp ra khỏi phòng.
Cảnh Hảo Hảo đi thang máy tới tầng một, cô xuyên thấu qua một tầng thủy tinh nhìn thấy xe Lương Thần, im lặng tắt lửa đứng ở bên cạnh ngã tư đường, cô chạy tới cửa, mở ô che ra, chạy ra ngoài.
Vũng nước trên đất rất sâu, trời mưa thật sự lớn, cho dù Cảnh Hảo Hảo mở ô che, một đoạn khoảng cách ngắn như vậy, vẫn là xối một nửa thân thể cô.
Cô vội vàng mở cửa xe ra, cúi thân mình chui vào, sau đó trực tiếp ném cây dù ướt át ra ngoài của sổ xe, gió thổi qua, chỉ trong nháy mắt, ô che liền cuốn đến phía sau.
Lương Thần đang chán đến chết dựa vào lưng xe nghe radio, đột nhiên nhận thấy được cửa xe mình bị mở ra, anh liền xoay qua, nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo ngồi ở bên người, nâng tay lên, đang vắt làn váy.
“Sao em lại xuống dưới?” Lương Thần vừa hỏi, vừa nhanh chóng lấy khăn mặt từ chỗ ngồi phía sau xe ném cho Cảnh Hảo Hảo, sau đó thuận tay điều chỉnh gió lạnh bên trong thành gió mát.
Cảnh Hảo Hảo chỉ chỉ bìa kịch bản có chút ướt, lau nước mưa trên người, nói: “Tiên nhi ngủ, tôi sợ ảnh hưởng đến cô ấy, liền đi xuống học kịch bản.”

Lương Thần vươn tay, mở đèn trong xe lên, tắt tiếng radio của xe đi.
Trừ bỏ tiếng mưa rơi, liền không có âm thanh nào khác.
Cảnh Hảo Hảo xốc kịch bản lên, nhìn cẩn thận từng chữ, vốn lời kịch ở trong phòng nhìn nửa ngày cũng không có nhớ kỹ, không biết chuyện gì xảy ra, lại có thể chưa đến nửa tiếng, Cảnh Hảo Hảo liền học thuộc toàn bộ một chữ không rơi.
Cô xoa xoa mi tâm có chút mệt mỏi, nhìn thấy mưa to ngoài cửa sổ không có chút dấu hiệu dừng lại, liền cúi đầu, giả bộ bộ dáng nhìn tới nhìn lui, tiếp tục nhìn kịch bản.
Đợi khi Cảnh Hảo Hảo học xong lời kịch ba ngày sau đó, đã là mười hai giờ đêm khuya, mưa to tầm tả vẫn tiếp tục như trước, Cảnh Hảo Hảo lại bởi vì chuyển động đầu học thuộc trong thời gian dài, trở nên có chút mệt mỏi, cả người dựa vào lưng xe, nhìn như đang xem kịch bản, nhưng mí mắt lại không chịu khống chế nhắm lại.
Lương Thần một mực yên lặng không lên tiếng ngồi ở bên cạnh, nhìn như vô tình, thật ra lại đang nhìn chằm chằm vào kính chiếu hậu quan sát Cảnh Hảo Hảo.
Anh nhìn thấy bộ dáng Cảnh Hảo Hảo mệt đến không mở mắt ra được, muốn lên tiếng nhắc nhở cô trở về ngủ.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc