Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 233

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Thần dừng chân, quay đầu.
“Sinh nhật vui vẻ.”
Ánh mắt Lương Thần, trở nên có chút kinh ngạc, anh ngẩng đầu, nhìn về phía Cảnh Hảo Hảo.
Dung nhan cô gái ở dưới ngọn đèn chiếu xuống, tản mát ra một cỗ nhu hòa nhàn nhạt, mặt mày của cô an tĩnh an hòa, ánh mắt nhìn anh, lại chậm rãi mở miệng một lần nữa, nói: “Lương Thần, sinh nhật vui vẻ.”
Trong nháy mắt lời nói cô rơi xuống, kim giây đồng hồ Lương Thần đeo trên cổ tay vừa vặn chuyển xong một vòng, một ngày mới, chính thức tiến đến.
Chỉ sáu chữ đơn giản.
Lương Thần, sinh nhật vui vẻ.
Anh lại cảm thấy trong nháy mắt đáy lòng mình tràn ngập kinh hỉ không thể nói rõ.
Anh nhìn Cảnh Hảo Hảo, sau một lúc lâu, cánh môi mới nhẹ nhàng ngoắc ngoắc môi, nở rộ ra một tươi cười đoạt mắt người, anh gật gật đầu, nói: “Cám ơn.”
Cảnh Hảo Hảo nhìn anh, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng kéo môi, sau đó liền nâng tay lên, đóng cửa phòng bệnh lại.

Lương Thần đứng ở chỗ hành lang, nhìn cửa đóng chặt, nhíu nhíu mày, vừa hung hăng nhíu nhíu mày, sau đó vươn tay, nhéo đùi của mình, nhận thấy được hết thảy đều là chân thật, không phải cảnh trong mơ, lúc này anh mới lại hé miệng, nở nụ cười.
......
Sáng sớm Cảnh Hảo Hảo gọi cho đạo diễn một cú điện thoại, nói cho ông tình huống của Tiên nhi, cũng cam đoan Tiên nhi xuất viện thì bọn họ lập tức trở về tổ phim.
Tiên nhi là tỉnh lại vào mười giờ sáng, bác sĩ lại đây làm một kiểm tra, xác định cũng không đáng ngại, nhắc nhở bọn họ buổi chiều có thể xuất viện.
Ngày hôm qua Lương Thần không đi công ty cả ngày, hôm nay chuyện công ty có chút nhiều, anh biết Tiên nhi buổi chiều xuất viện, liền vào lúc giữa trưa, gọi cho Cảnh Hảo Hảo một cú điện thoại, sau đó phân phó tài xế buổi chiều đưa các cô trở về Ảnh Thị Thành.
Ba giờ chiều, Cảnh Hảo Hảo để cho Tiên nhi ngồi chờ ở đại sảnh tầng một bệnh viện, chính mình đi làm thủ tục xuất viện.
Cô cầm biên lai và hóa đơn bệnh viện, lúc đang chuẩn bị xoay người đi tìm Tiên nhi, lại đụng mặt với một người mà cả đời này cô cũng không muốn gặp lại nhất.
Sau đó, đáy lòng của cô có chút hối hận vừa rồi không có nghe lời Tiên nhi, thừa dịp ít người xuống dưới làm thủ tục xuất viện.
Cảnh Hảo Hảo nhìn Thẩm Lương Niên mặc một thân trang phục thoải mái, trong tay cầm mấy tấm vé, đứng ở trước mặt cô cách đó không xa, đáy lòng của cô, chỉ cảm thấy, thế giới này thật đúng là đủ nhỏ.
......


Thân thể Thẩm Lương Niên không thoải mái mấy ngày nay, hôm nay đến bệnh viện làm kiểm tra, không nghĩ tới mình lại sẽ ở dưới tình huống như vậy, không hề có dấu hiệu mặt đối mặt với Cảnh Hảo Hảo.
Thật ra anh cũng không biết Cảnh Hảo Hảo đã trở về thành phố Giang Sơn, cho nên khi đột ngột nhìn thấy cô sống động đứng ở trước mặt mình, cả người sửng sốt nửa phút, mới hậu tri hậu giác lấy lại tinh thần, trong nháy mắt ánh mắt liền dính ở trên người Cảnh Hảo Hảo.
Vào lúc anh đang chuẩn bị mở miệng, gọi tên cô, đột nhiên phía sau truyền đến một đạo âm thanh: “Hảo Hảo?”
Cảnh Hảo Hảo quay đầu, nhìn thấy Tiên nhi đợi mình một lúc lâu cũng chưa trở về nên tới đây tìm, ánh mắt của cô giống như là nhìn thấy người xa lạ, nhẹ nhàng bước đi qua từ bên người Thẩm Lương Niên, cười nhàn nhạt với người gọi cô, sau đó hai cô gái không dừng lại chút nào liền đi ra bệnh viện.
Người rời đi một lúc lâu, Thẩm Lương Niên mới hồi phục tinh thần lại, chỉ là cảm thấy một màn vừa rồi, như là một trận ảo giác.
Anh đi đến đài thu ngân, trả tiền, lấy thuốc, lúc đi ra bãi đổ xe, đúng lúc nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo và trợ lý của cô trước sau tiến vào một trong chiếc Audi a8.
Xe đó, anh nhận ra được, là trong nhà Lương Thần.
Tài xế trong nhà Lương Thần đứng ở ngoài cửa, cung kính đóng cửa lại, vẻ mặt khách khí kính trọng.
Ba giờ giữa trưa, ánh nắng tươi sáng dị thường, Thẩm Lương Niên không có lái xe đi, cứ như vậy dừng ở dưới ánh mặt trời, nhìn một màn kia, trên mặt anh vẫn luôn không có biểu tình gì quá lớn, nhưng đáy mắt, lại hiện lên rất nhiều loại cảm xúc không hiểu.
Chiếc Audi a8 kia chậm rãi lái đi, thẳng đến khi dung nhập vào bên trong dòng xe cộ, anh mới chậm rãi quay đầu, kéo cửa xe ra, ngồi xuống.

Trong xe bị phơi nắng hồi lâu, khô nóng khó nhịn, Thẩm Lương Niên tiện tay mở gió lạnh ra, thờ ơ ngồi ở bên trong, qua hồi lâu, anh lui cả người sát vào trên lưng xe phía sau, theo thói quen tính nâng ngón tay lên, xoa xoa huyệt thái dương, sau đó xuyên qua cửa kính xe, nhìn trời xanh vạn dặm không mây, nghĩ đến lúc cằn cỗi nhất của mình và Cảnh Hảo Hảo, ăn cơm thô nhàn nhạt, cũng cùng nhau suy nghĩ qua, tương lai có một ngày, nếu bọn họ có tiền, anh nhất định sẽ nghĩ hết biện pháp để cho Cảnh Hảo Hảo trôi qua ngày tốt nhất, lúc ấy anh còn nói với Cảnh Hảo Hảo, mời cho cô một tài xế riêng, mời vài nữ giúp việc, đặc biệt chăm sóc cô, cô không cần làm gì, chỉ cần ở trong nhà ấm áp của bọn họ hưởng thụ cuộc sống.
Tất cả hưởng thụ đãi ngộ giống như ở bên người Lương Thần hiện tại vậy.
Anh vẫn luôn cho rằng, suy nghĩ như vậy sẽ trở thành sự thật, chỉ là anh không nghĩ tới, cuối cùng người cho cô tốt đẹp như vậy, không phải Thẩm Lương Niên anh, mà là Lương Thần.
Từ sau khi chuyện của anh và Kiều Ôn Noãn sáng tỏ, anh liền luôn suy nghĩ một vấn đề, nếu năm đó anh không có quỷ mê tâm hồn thông đồng cùng một chỗ với Kiều Ôn Noãn, có phải bây giờ anh đã muốn kết thành liền cành với Cảnh Hảo Hảo, thực hiện suy nghĩ tốt đẹp trước kia của bọn họ rồi không?
Anh hối hận sao?
Thẩm Lương Niên nâng tay lên, che lại ánh mặt trời hừng hực bên ngoài, chỉ là cảm thấy khóe mắt chua sót đến có chút khó chịu.
Là hối hận đi.
Đáng tiếc, trên thế giới này, vẫn luôn không có bán thuốc hối hận.
Thẩm Lương Niên nhắm mắt lại, trong đầu xẹt qua đều là ngày cùng chịu khổ chung của anh và Cảnh Hảo Hảo, mấy năm nay lướt qua càng ngày càng tốt, anh dần dần bắt đầu quên mất những bi thương bần cùng đã qua, có đôi khi, anh nghĩ đến chính mình thật sự đã quên, hiện tại, anh mới phát hiện, hóa ra từng chuyện, anh đều nhớ rõ ràng như vậy.
Thẩm Lương Niên quay đầu, nhìn thoáng qua báo cáo kiểm tra mình đặt ở chỗ cạnh tài xế, nhớ tới trước đó không lâu bác sĩ nói với anh: “Thẩm tiên sinh, nhìn từ báo cáo kiểm tra, dạ dày ngài đặc biệt không tốt, tôi đề nghị ngài đi làm một kiểm tra cặn kẽ, kết quả kiểm tra, vài ngày nữa chúng tôi sẽ thông báo ngài tới đây lấy.”

Không biết vì sao, vào lúc bác sĩ nói câu nói kia, trong đầu anh đột nhiên liền nghĩ đến lời thề mình từng đáp ứng Cảnh Hảo Hảo: Hảo Hảo, Thẩm Lương Niên anh lấy sinh mệnh thề, nếu tương lai có một ngày, anh có điều cô phụ em, ắt gặp trời phạt.
Di động bên người, đột nhiên vang lên, Thẩm Lương Niên nghiêng đầu, nhìn thoáng qua biểu hiện điện báo, là Kiều Ôn Noãn gọi tới.
Anh không hề do dự nâng tay lên chặt đứt điện thoại, sau đó tắt máy.
......
Bắt đầu từ ngày sinh nhật Lương Thần, quan hệ giữa Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần liền nổi lên một ít biến hóa vi diệu.
Lương Thần vẫn giống như trước, mỗi ngày đều đến Ảnh Thị Thành một chuyến, mang theo một ít vật dụng cuộc sống hàng ngày và cơm hộp.
Cảnh Hảo Hảo vẫn trao đổi không tính là nhiều với anh như trước, nhưng cũng không lạnh như băng không nói một tiếng như trước.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc