Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 230

Tác giả: Diệp Phi Dạ


“Gặp sau.” Lương Thần nhìn chằm chằm gương mặt Cảnh Hảo Hảo, cánh môi giật giật, cuối cùng lại không nói gì.
Tầm mắt anh, giống y như vừa rồi, nhìn đến đáy lòng Cảnh Hảo Hảo kích động nói không nên lời, cô cúi đầu, tránh đi tầm mắt của anh, xoay người, vội vã chạy vào trong khách sạn.
Lương Thần nhìn bóng dáng Cảnh Hảo Hảo biến mất không thấy, sau khi đứng ở tại chỗ thật lâu, mới chậm rãi xoay người, lên xe.
......
Cảnh Hảo Hảo trở lại phòng, Tiên nhi không biết đi nơi nào, không có ở trong phòng, cô bật đèn lên, dựa lưng vào cửa, nâng tay lên, dùng sức đè ngực lại, cảm giác tốc độ trái tim mình nhảy lên đặc biệt nhanh.
Cô hít sâu vài hơi, đợi cho tốc độ tim đập của mình vững vàng một chút, cô mới chậm rãi đi vào trong phòng, ném đồ lên trên giường, ngồi ở bên giường phát ngốc chốc lát, sau đó vào phòng tắm, tắm sạch sẽ thân thể không biết bị mồ hôi thấm ướt mấy lần trong hôm nay.
Cảnh Hảo Hảo xích lỏa thân thể đứng ở trước gương, phát hiện trên người mình thật sự nổi lên rất nhiều chấm đỏ nhỏ.
Cô cũng chưa chú ý tới, sao người kia lại chú ý tới được?
Cảnh Hảo Hảo nhìn chính mình trong gương, ngây người một lúc lâu, sau đó mới bọc khăn tắm, đi ra phòng tắm, cầm phấn rôm Lương Thần mua, thoa lên những nốt đỏ trên người mình.
Mùi thơm ngát nhàn nhạt của phấn rôm, trong nháy mắt xông vào trong mũi của cô, làm cho đáy lòng của cô, tạo nên một vòng rồi một vòng gợn sóng mà chính cô cũng nói không rõ.

Cảnh Hảo Hảo vẫn vùi ở trên giường xem kịch bản, mười giờ rưỡi, Tiên nhi trở về phòng, tiến vào toilet, tắm sạch một chút, sau khi đi ra, liền ghé vào trên giường rầm rì hai tiếng.
Cảnh Hảo Hảo nghiêng đầu, nhìn thấy sắc mặt Tiên nhi có chút không thích hợp, liên tiếng hỏi:“Làm sao vậy?”
“Bụng có chút không thoải mái.” Tiên nhi miễn cưỡng nói một câu, sau đó đột nhiên liền thấp giọng hét lên một câu, nâng tay lên, ôm bụng của mình, cả người cuộn lại.
Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt Tiên nhi trở nên tái nhợt, đầu phủ kín mồ hôi, Cảnh Hảo Hảo hỏi cô ấy làm sao vậy, cô ấy lại đau đến không nói một câu nên lời, Cảnh Hảo Hảo đành phải cầm lấy di động, bắt đầu liên hệ đạo diễn tổ phim, lại phát hiện di động đạo diễn ở trạng thái tắt máy.
Ban đêm quay phim xong, đại đa số mọi người đều chạy ra ngoài chơi, Cảnh Hảo Hảo suy nghĩ một vòng người có xe ở Ảnh Thị Thành, sau đó chạy đến phòng gõ gõ cửa, đều không có ở đây.
Tiên nhi đau đến ở trong phòng lớn tiếng hô, Cảnh Hảo Hảo khẩn trương dậm dậm chân, sau đó liền lấy điện thoại di động ra, trực tiếp gọi cho Lương Thần một cú điện thoại.
......
Lương Thần ở cửa khách sạn, ngây người mấy tiếng, vừa mới khởi động xe, lái đi chưa đến mười phút, di động liền vang lên.
Anh nghiêng đầu, liếc mắt nhìn màn hình di động một cái, nhìn thấy là điện thoại Cảnh Hảo Hảo gọi tới, vội vàng ấn tai nghe điện thoại bluetooth một cái, tiếp nghe: “Hảo Hảo?”
“Hiện tại anh về thành phố Giang Sơn chưa?”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cách điện thoại, Lương Thần nghe được giọng nói Cảnh Hảo Hảo mang theo run rẩy rất nhỏ.
Đáy lòng Lương Thần căng thẳng, theo bản năng quay đầu xe, lái về phía khách sạn.
“Không biết Tiên nhi làm sao, đau bụng, hiện tại tôi không liên lạc được với ai, anh có thể quay lại một chút, đưa cô ấy đi bệnh viện không......”
Giọng nói Cảnh Hảo Hảo còn chưa nói xong, Lương Thần liền thắng gấp lại, dừng xe ở cửa khách sạn, anh rút chìa khóa, vừa khóa xe, vừa hỏi: “Phòng của em số mấy?”
“507.”
“Ừ.” Bước chân Lương Thần vội vàng tiến vào khách sạn, nhìn thấy cửa thang máy đứng xếp rất nhiều người, trực tiếp đi đến cầu thang bên cạnh, một bước hai bậc thang, đi một hơi đến tầng năm.
......
Cảnh Hảo Hảo cắt đứt điện thoại, vừa định nhìn xem hiện tại Tiên nhi ra sao, đột nhiên nghe được tiếng đập cửa.
Cô vội vàng kéo cửa ra, nhìn thấy Lương Thần thở hổn hển đứng ở ngoài cửa, bởi vì chạy nhanh, trên trán tuấn dật phi phàm treo một tầng mồ hôi mỏng.
Cô vừa mới cúp điện thoại, anh liền đến...... Chẳng lẽ qua lâu như vậy, anh vẫn còn ở dưới lầu, chưa từng rời đi?

Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo hơi chậm một nhịp.
Lương Thần không có nhận thấy được khác thường của Cảnh Hảo Hảo, ổn định hô hấp, hỏi: “Người đâu?”
“Ở bên kia.”
Ngón tay Cảnh Hảo Hảo chỉ giường bên trong.
Lương Thần sải bước đi qua, lúc này Tiên nhi đã đau đến hôn mê, sắc mặt tái nhợt, hơi thở mỏng manh.
Lương Thần không nói hai lời vươn tay, dễ dàng ôm lấy Tiên nhi:“Hiện tại phải lập tức đi bệnh viện.”
“Tôi đi với anh.” Cảnh Hảo Hảo lung tung mở ngăn tủ ra, cầm một áo dệt kim hở cổ tay ngắn từ bên trong ra, tùy ý mặc lên người của mình, sau đó cầm túi tiền và di động, đi theo Lương Thần vội vàng ra khỏi phòng.
Bước chân Lương Thần đi được rất nhanh, Cảnh Hảo Hảo một đường chạy chậm theo, vội vàng đi xuống lầu, Lương Thần nhét Tiên nhi vào chỗ ngồi phía sau xe, sau đó lập tức lên xe.
Cảnh Hảo Hảo cũng vội vàng tiến vào trong xe, trong nháy mắt đóng cửa xe, Lương Thần liền muốn khởi động xe.
Ảnh Thị Thành rừng núi hoang vắng, đến ban đêm, hoàn toàn không có chiếc xe nào, đường thông suốt, Lương Thần chạy xe đến tốc độ nhanh nhất.

Vốn đến thành phố Giang Sơn cần ít nhất hai tiếng rưỡi đường xe, bị anh dùng tốc độ cực hạn, chỉ dùng một tiếng liền tới.
Đến bệnh viện, Lương Thần ôm lấy Tiên nhi, trực tiếp đi đến phòng cấp cứu.
Cảnh Hảo Hảo rút chìa khóa xe, khóa xe, vội vàng đuổi kịp.
Đợi lúc cô đi vào, Lương Thần đã không còn ở đại sảnh khám âấp, Cảnh Hảo Hảo chạy đến trước lễ tân, hỏi có một người đàn ông ôm một cô gái tiến vào không, y tá suy nghĩ một chút, nói cho cô biết: “Lên tầng ba, hẳn là vào phòng cấp cứu.”
Cảnh Hảo Hảo một đường chạy chậm đi tới tầng ba, sau đó đúng lúc nhìn thấy cửa cấp cứu đóng lại.
Lương Thần nghe được tiếng bước chân, quay đầu, nhìn Cảnh Hảo Hảo, không có hé răng, bởi vì ôm một người chạy qua lại, trong ngực anh mệt đến phập phồng không ngừng.
......
Ban đêm bệnh viện rất yên tĩnh, hai người Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần ngồi ở ghế ngồi trên hành lang dài ngoài cửa phòng cấp cứu, cũng không có trao đổi gì.
Cảnh Hảo Hảo nắm di động trong tay, khẩn trương đến có chút đứng ngồi không yên.
Qua không biết bao lâu, Lương Thần nâng cổ tay lên, nhìn nhìn thời gian, đã mười một giờ rưỡi, quay đầu nói với Cảnh Hảo Hảo bên người: “Anh giúp em đặt một phòng khách sạn, em liền đi ngủ trước đi, nơi này có chuyện gì, anh coi chừng là được rồi.”

Cảnh Hảo Hảo lắc lắc đầu, nặn ra một nụ cười: “Không sao đâu.”
Lại đợi khoảng năm phút đồng hồ, cửa phòng cấp cứu bị đẩy ra, bác sĩ áo blouse trắng đi ra từ bên trong: “Các người là bạn của người bệnh?”
Cảnh Hảo Hảo đứng lên, Lương Thần vẫn trấn định ngồi ở trên chỗ ngồi.
“Người bệnh không có gì trở ngại, chỉ là viêm dạ dày cấp tính, về sau ăn ít thực phẩm cay đi, các người xuống lầu nộp phí thủ tục nằm viện, qua 24 tiếng nếu không có chuyện gì, liền có thể xuất viện.”
“Cám ơn bác sĩ.” Cảnh Hảo Hảo vừa định tiếp nhận đơn nằm viện trong tay bác sĩ, Lương Thần liền giành trước một bước đứng lên, rút đi.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc