Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 229

Tác giả: Diệp Phi Dạ


“Không có...... Tôi còn đang đi công tác ở Thượng Hải, chưa trở về thành phố Giang Sơn đâu...... Không quan hệ, qua hai ngày rồi bổ sung...... Nơi này của tôi còn có việc, tôi cúp trước...... Được, cám ơn.”
Lương Thần cúp điện thoại, nhìn về phía Cảnh Hảo Hảo một lần nữa: “Anh biết cách nơi này khoảng một tiếng đường xe, có một nhà nông, dùng đều là món ăn hữu cơ, hương vị không tệ, chúng ta đi nơi đó ăn, được không?”
Lương Thần nhìn chăm chú Cảnh Hảo Hảo trong chốc lát, còn nói: “Anh cam đoan trước mười giờ, sẽ chở em về lại, tuyệt đối không ảnh hưởng quay chụp ngày hôm sau của em.”
“Hôm nay có thể không được.” Cảnh Hảo Hảo nhìn thấy lúc mình nói ra sáu chữ này, đáy mắt Lương Thần, trong nháy mắt trở nên có chút mất mát, cô tránh tầm mắt của anh, hơi hạ mí mắt, nói: “Tôi đáp ứng Tiên nhi, đêm nay mời cô ấy ăn cơm.”
Lương Thần nghĩ nghĩ, lui một bước, nói: “Nếu không, mang theo cô ấy cùng đi ăn.”
“Vẫn thì thôi đi, cô ấy và anh cũng không quen thuộc.” Mặc dù Tiên nhi tùy tiện ở trước mặt cô, nhưng nhiều thêm một Lương Thần, cô ấy khẳng định sẽ khẩn trương ăn cơm không vô, huống chi, bữa cơm của mình, là vì cảm tạ cô ấy lúc trước bận rộn giúp mình bán phòng ốc kia, cho nên Cảnh Hảo Hảo liền nói: “Lại nói, buổi tối hôm nay tôi còn muốn học thuộc lời kịch, nếu đi nơi xa ăn, phải ép buộc một thời gian rất dài, buổi tối, khẳng định học không xong, để hôm nào chúng ta lại ăn đi.”
Lương Thần nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo trầm mặc nửa ngày, sau đó nói: “Vậy được rồi, để hôm khác.”
Cảnh Hảo Hảo gật gật đầu, trong nháy mắt có chút không biết nên nói cái gì, không khí lại trở nên trầm mặc một chút.
Một lát sau, Tiên nhi đi ra từ trong đại điện, lúc này Cảnh Hảo Hảo mới đánh vỡ cục diện bế tắc, nói: “Vậy tôi và Tiên nhi đi trước.”
Ánh mắt Lương Thần vẫn gắt gao khóa ở trên mặt Cảnh Hảo Hảo, qua rất lâu, anh mới chậm rãi rút tầm mắt về, nhìn thấy dưới cổ trắng nõn của Cảnh Hảo Hảo có chấm đỏ nhỏ, anh nhíu nhíu mày, mới "ừ" một tiếng với Cảnh Hảo Hảo.

Cảnh Hảo Hảo tạm dừng một chút, liền cùng Tiên nhi cùng nhau đi xuống bậc thang rời đi.
Lương Thần đứng ở trên bậc thang, nhìn thân ảnh Cảnh Hảo Hảo, sau khi mơ hồ nghe được Tiên nhi nói: “Chị Hảo Hảo, chị mời em đi quán lẩu cay gần khách sạn ăn đi, em đã lâu chưa ăn cay, rất hoài niệm......”
......
Người trong tiệm lẫu cay có chút nhiều, Cảnh Hảo Hảo và Tiên nhi đợi năm phút, mới ngồi vào.
Hai người vừa mới gọi đồ ăn xong, lúc đang chuẩn bị kết thúc gọi món, Tiên nhi nói: “Nhớ rõ thêm cho chúng tôi hai chén cơm.”
“Được.” Người phục vụ lên tiếng, ngón tay nhanh chóng ấn hai cái trên dụng cụ gọi món, tiếp tục lặp lại thứ bọn họ muốn một lần, hỏi: “Hai vị tiểu thư, nếu xác nhận không có nhầm, hiện tại có thể kết thúc gọi món chưa?”
......
Đợi khoảng nửa tiếng, lẩu cay bưng lên bàn, đang khi hai người ăn khí thế ngất trời, đột nhiên bên tai các cô truyền đến một đạo âm thanh: “Không ngại nhiều hơn một người chứ?”
Cảnh Hảo Hảo và Tiên nhi đồng thời ngẩng đầu, nhìn thấy Lương Thần rõ ràng đã muốn rời đi, đang đứng ở một bên, ánh mắt nhìn Cảnh Hảo Hảo thật sâu.
Cảnh Hảo Hảo nghi hoặc nhăn mi lại, còn chưa có mở miệng hỏi sao Lương Thần lại trở về?
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Tiên nhi lại lập tức gật đầu, thái độ cẩn thận nói: “Có thể, Lương tổng.”
“Cám ơn.” Lương Thần lễ độ nói một tiếng cảm ơn, kéo ghế cơm ra, ngồi ở bên cạnh Cảnh Hảo Hảo.
Đồ ăn ngon trong nồi lẩu cay, đã bị Cảnh Hảo Hảo và Tiên nhi chọn lựa gần hết, chỉ còn lại có một ít rau xanh, ngó sen và rong biển.
Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần cùng một chỗ hơn nửa năm, biết khẩu vị anh rất bới móc, không thích ăn ngó sen và rong biển, huống chi đây còn là phần cô và Tiên nhi ăn dư lại, nhịn không được có chút ngượng ngùng lên tiếng nói: “Bằng không, anh lại gọi thêm một phần đi.”
“Không cần, như vậy là được rồi.” Lương Thần cầm lấy đũa, nhìn thấy cơm trước mặt Cảnh Hảo Hảo gần như chưa từng động vào, trực tiếp kéo đến trước mặt, ăn từng ngụm.
Trong ngày thường, ở nhà, Lương Thần nhìn thấy rong biển và ngó sen sẽ hạ đũa xuống, nhưng giờ lại ngồi ở chỗ này, ăn không còn một mảnh thứ còn lại trong nồi.
Sau khi ăn xong, anh cầm khăn tay, lau lau môi, sau đó đứng lên, gọi phục vụ tính tiền.
Đi ra tiệm ăn, cách vách chính là khách sạn, Tiên nhi thức thời tìm cớ tiến vào khách sạn trước.
Lúc này đêm bên ngoài đã hoàn toàn đen nhánh, trừ bỏ ánh đèn khách sạn, chung quanh đều là một mảnh tối đen.
Lương Thần lấy chìa khóa xe ra, mở xe, lấy từ bên trong ra một hộp tròn nhỏ, đưa tới trước mặt Cảnh Hảo Hảo: “Buổi chiều anh thấy trên người em nổi lên chấm đỏ nhỏ, hẳn là mặc cổ trang quay phim toát mồ hôi lâu nên nổi rôm, anh sợ đi thành phố Giang Sơn rồi trở về không kịp, liền đi trấn nhỏ phía trước mua, có thể kém hơn phấn rôm ở thành phố Giang Sơn, nhưng hẳn là cũng coi là có chút tác dụng, buổi tối em tắm sạch, nhớ bôi lên trên người một chút, ngứa cũng đừng gãi, sẽ dễ trôi đi.”

Vị trí Ảnh Thị Thành rất hoang vu, cho dù là trấn nhỏ cách vách, cách nơi này cũng ít nhất phải là một tiếng đường xe, hóa ra anh rời đi Ảnh Thị Thành, là muốn đi mua phấn rôm cho cô.
Cảnh Hảo Hảo nhìn hộp tròn nhỏ trong lòng bàn tay Lương Thần, liền cảm thấy đáy lòng như là có thứ gì đó, đang vỡ vụn từng chút, cô nuốt nuốt nước miếng, ngón tay có chút run rẩy nâng lên, đưa vào trong lòng bàn tay Lương Thần, cầm lấy hộp tròn nhỏ kia, sau đó hít sâu một hơi, mới ngẩng đầu, kéo khóe môi một chút với Lương Thần, nói: “Cám ơn anh.”
Lương Thần không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn Cảnh Hảo Hảo, vào lúc cô sắp lấy đi hộp tròn nhỏ, anh đột nhiên hơi dùng sức, nắm đáy hộp tròn nhỏ đó.
Tay Cảnh Hảo Hảo dừng tại chỗ, ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía Lương Thần.
Hai người ai cũng không nói gì với ai, chỉ lẳng lặng nhìn chăm chú vào đối phương.
Đáy mắt người đàn ông, phản chiếu đầy ánh sáng bảy màu của đèn nê ông khách sạn, như là ánh sáng lấp lánh không ngừng lưu chuyển, đẹp đến rối tinh rối mù.
Ánh mắt anh thoạt nhìn chuyên chú và nghiêm túc, bên trong nổi lên cảm xúc cô không thấy rõ cũng không chạm tới được, thần bí mà lại hấp dẫn người. Ánh mắt anh như là có một loại ma lực, hấp dẫn Cảnh Hảo Hảo dần dần trầm mê, thậm chí ngay cả hô hấp, cũng dừng lại theo.
Qua không biết bao lâu, Cảnh Hảo Hảo mới kinh ngạc hoàn hồn, nhận thấy được chính mình lại có thể đứng ở bên cạnh đường cái, nhìn anh ngẩn người, đáy lòng của cô hơi có chút kích động, sau đó cố gắng trấn định cảm xúc trên mặt của mình, cúi đầu, tránh thoát tầm mắt Lương Thần, nói: “Thời gian không còn sớm, tôi phải lên rồi.”
Nói xong, Cảnh Hảo Hảo liền dùng lực nắm phấn rôm lên.
Lực đạo trên tay Lương Thần lại tăng thêm một chút, sau đó liền chậm rãi buông ra, nhìn Cảnh Hảo Hảo nhanh chóng lấy đi hộp tròn nhỏ từ trong lòng bàn tay của mình.

Cảnh Hảo Hảo nắm chặt hộp tròn nhỏ trong lòng bàn tay, nhìn Lương Thần, nói: “Gặp sau.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc