Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 226

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo lại gật gật đầu, đóng cửa xe lại.
Lương Thần hạ cửa kính xe xuống, nhìn bóng dáng Cảnh Hảo Hảo, hô một câu: “Hảo Hảo.”
Cảnh Hảo Hảo dậm chân, quay đầu nhìn về phía Lương Thần.
Lương Thần ngưng mắt nhìn cô một lúc lâu, mới nhẹ giọng nói: “Nếu không muốn gọi cho anh, tìm thím Lâm cũng được, thím ấy sẽ chuẩn bị tốt hết thảy cho em.”
Thần thái Cảnh Hảo Hảo hơi ngưng trệ một chút, Lương Thần cười cười với cô: “Đi lên đi.”
Cảnh Hảo Hảo nắm cà mèn, đứng ở tại chỗ giật mình sững sờ trong chốc lát, liền xoay người, vào khách sạn.
Lương Thần ngồi ở trong xe, nhìn thân ảnh Cảnh Hảo Hảo biến mất không thấy, hơn nửa ngày, mới đóng cửa kính xe, nghe tiếng gió lạnh thổi vù vù ra trong xe, nuốt nuốt nước miếng, lúc này mới chậm rãi khởi động xe, rời đi.
Có thể bởi vì vừa rồi nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo, Lương Thần cũng không có cảm thấy đáy lòng quá khó chịu, chỉ là lúc xe chạy đến nửa đường, anh đột nhiên trở nên có chút không thích ứng.
Giống như anh từng nghĩ vậy, luôn bị vây trong trạng thái nhớ nhung, không đi gặp, có lẽ còn có thể chịu được, nhưng vừa thấy mặt, liền tương tư hơn rất nhiều.
Lương Thần rất muốn cứ như vậy lái xe, quay lại khách sạn Cảnh Hảo Hảo ở, mang cô cùng nhau về thành phố Giang Sơn với mình. Nhưng anh từng đáp ứng chính mình, dùng ảnh chụp trong video của anh và cô bức cô trở lại bên người mình, là ý niệm không tôn trọng cô cuối cùng của mình.

Cô thích quay phim truyền hình, cô muốn ở gần Ảnh Thị Thành, cho nên, anh không thể mang cô đi.
Xe gào thét nhanh chóng chạy ở trên đường đêm, cách Ảnh Thị Thành càng xa, anh liền cảm thấy tưởng niệm nơi đáy lòng mình càng ngày càng nồng đậm.
Trở lại biệt thự, đã sắp gần mười giờ đêm, một mình Lương Thần ở trong phòng ăn to như vậy, ăn đồ ăn thím Lâm đã sớm chuẩn bị tốt đặt trong đồ giữ ấm, không biết như thế nào, đáy lòng liền cảm thấy buồn phiền.
Qua loa lắp đầy bụng, liền trực tiếp lên lầu, nằm ở trên giường anh và Cảnh Hảo Hảo từng đồng giường cộng chẩm rất nhiều ngày, nhìn trần nhà, hoài niệm càng lan tràn ra hơn.
Trằn trọc đến ba giờ rạng sáng, rốt cục Lương Thần có chút chịu không nổi bò dậy từ trên giường, vòng quanh phòng ngủ tới tới lui lui vài lần, lật xem thứ bên trong một lần, sau đó liền đi xuống lâu, gọi thím Lâm đang ngủ, hỏi: “Lúc tiểu thư đi, mang quần áo dày cho cô ấy chưa?”
Hiện tại lập tức tiến vào mùa hè, đầu còn cần áo khoác dầy, thím Lâm lắc lắc đầu.
Lương Thần cau mày, có chút không hờn giận nói: “Chẳng may đột nhiên hạ nhiệt độ, đông lạnh bị cảm thì làm sao bây giờ? Buổi sáng tỉnh lại, thím nhớ rõ thu thập cho tiểu thư vài cái áo khoác, tôi đưa qua cho cô ấy.”
Nói xong, Lương Thần liền “rầm” dùng sức đóng cửa phòng ngủ lại, lên giường một lần nữa, nghĩ đến hôm sau lại có một cái cớ mới có thể đi thăm Cảnh Hảo Hảo, Lương Thần liền có thể kỳ tích cảm thấy tâm tình bình tĩnh một chút, chưa đến chốc lát, anh liền nặng nề đi vào giấc ngủ.
......
Ngày hôm sau, vẫn ba giờ chiều như cũ, Lương Thần rời khỏi công ty, lái xe đi Ảnh Thị Thành, đưa áo khoác và thuận tiện mang theo hộp đựng thức ăn tới cho Cảnh Hảo Hảo.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Vừa mới rời khỏi Ảnh Thị Thành chỉ mới hai phút, Lương Thần loeenf bắt đầu vắt hết óc nghĩ cớ ngày mai gặp Cảnh Hảo Hảo.
Cái này như là một loại tuần hoàn, lặp lại ngày qua ngày.
Lúc ban đầu vài lần, xác thực rất dễ dàng nghĩ ra được cái cớ tốt, nhưng đợi sau khi qua lại năm sáu lần, kiếm cớ của Lương Thần bắt đầu trở nên có chút lực bất tòng tâm, thế cho nên lúc đi làm, thường xuyên thất thần, nghĩ chính mình cầm thứ gì để đi gặp Cảnh Hảo Hảo.
Thật ra, thái độ Cảnh Hảo Hảo đối với anh, vẫn luôn không có chuyển biến gì, ngẫu nhiên mở miệng nói chuyện với anh, cũng chỉ là một hai chữ đơn giản.
Đôi khi, Lương Thần cũng hiểu được chính mình cả đêm không ngủ thật vất vả nghĩ ra được một cái cớ có thể đi gặp Cảnh Hảo Hảo, sau đó hưng trí bừng bừng lái ba giờ đường xe đi qua, cuối cùng chỉ là vì nhìn thái độ lãnh đạm của cô, thật sự là cầm mặt nóng của mình dán mông lạnh của Cảnh Hảo Hảo.
Nhưng là, tuy rằng đáy lòng Lương Thần nghĩ như vậy, chỉ là ngày hôm sau anh lại vẫn cam tâm tình nguyện cầm mặt nóng của mình dán mông lạnh của Cảnh Hảo Hảo.
Lương Thần cảm thấy chính mình giống như là có một chút không có việc gì tìm ngược, bất quá anh lại cảm thấy, chính mình chỉ cần có thể nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo, cho dù cô lạnh nghiêm mặt liếc mắt nhìn mình một cái, anh lại cảm thấy mình “Không có việc gì tìm ngược” như vậy thực vui vẻ.
Cho nên anh nghĩ, anh thật sự là thiếu ngược đến một loại trình độ hết thuốc chữa.
Nhưng rốt cuộc Lương Thần ném tập đoàn Giang Sơn lớn như vậy ở nơi nào, cho dù anh đã liều mạng dọn ra một đoạn thời gian rất dài đi gặp Cảnh Hảo Hảo, nhưng lại bù không được chênh lệch nhất định.
......

Mỗi ngày Lương Thần đều chờ Cảnh Hảo Hảo bên ngoài chỗ quay chụp, dần dà, toàn bộ người tổ phim cũng đều biết.
Đạo diễn nhận được Lương Thần, thái độ với Cảnh Hảo Hảo cũng trở nên khách khách khí khí.
Sau khi quay phim ngày hôm nay chấm dứt, Cảnh Hảo Hảo cũng tháo trang sức như thường ngày, đi ra, sau đó theo thói quen nhìn chung quanh một chút, lại không thấy được bóng dáng Lương Thần.
Cô lấy điện thoại di động ra, nhìn nhìn thời gian, hình như là thời gian quay chụp kết thúc sớm hơn thường ngày một lúc, sợ là còn chưa tới đi, Cảnh Hảo Hảo tìm cớ tự đi toilet để Tiên nhi đi trước.
Cô ngồi xổm trên bồn cầu toilet, chơi hai bàn đấu địa chủ, xem trang web hơn nửa ngày, cố ý kì kèo một đoạn thời gian thật lâu, mới từ từ đứng lên, chậm rãi trở lại đường ngay, lắc lư đi ra từ toilet.
Cảnh Hảo Hảo nghĩ đến chính mình đi ra, là có thể nhìn thấy Lương Thần cũng như thường ngày, phong tư yểu điệu dựa vào lan can màu trắng, nhìn cô đến gần, liền đứng thẳng thân thể, gọi một tiếng “Hảo Hảo”.
Nhưng đợi cho Cảnh Hảo Hảo không nhanh không chậm đi đến cửa chính cung điện, cô liền phát hiện toàn bộ cung điện trống rỗng, đừng nói nhân viên công tác tổ phim, ngay cả du khách cũng đã rời đi không còn một người.
Cảnh Hảo Hảo cũng không nói được rốt cuộc đáy lòng mình là cảm thụ như thế nào, liền giống như mỗi ngày bạn đều đã lặp lại đi làm một chuyện, đột nhiên chuyện này không cần bạn làm nữa, đáy lòng như là thiếu chút gì đó, trống rỗng.
Cô ở cửa cung điện, đứng một lúc lâu, thẳng đến bảo an “Tần vương cung” tiến vào bắt đầu kiểm tra có người còn ở lại hay không, cô mới chậm rãi mở bước chân, đi ra “Tần vương cung”.
Xe tổ phim, đã sớm rời đi, Cảnh Hảo Hảo đành phải đi dọc theo con đường, chậm rãi tiêu sái trở về khách sạn.

Bình thường đều là Lương Thần đưa cô trở về, cho dù chỉ có đường xe mười mấy phút đồng hồ, nhưng khi cô đi, cô mới phát hiện, khoảng cách thật ra lại rất xa.
Hiện tại là ban đêm mùa hè, nhiệt độ có chút hơi cao, Cảnh Hảo Hảo đi đến mồ hôi đầy đầu, thật vất vả trở lại trong khách sạn, cô đã mệt đến thở hồng hộc.
Tiên nhi không biết chạy tới nơi nào chơi, bên trong không có một bóng người, Cảnh Hảo Hảo vào phòng tắm, tắm sạch một chút, đi ra nằm xuống thật mạnh trên giường, động cũng không muốn động.
Buổi tối, mười một giờ, Tiên nhi mới trở về, cùng như thường ngày, cô cười hì hì chạy tới trước bàn, nâng ngón tay lên, bắt đầu đếm hộp đồ ăn.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc