Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 223

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cả đời này của Lương Thần, chưa bao giờ ăn nói khép nép lấy lòng một người như vậy, mấy ngày nay, anh vẫn đều đang nói với mình, dung túng nuông chiều, đang dung túng nuông chiều.
Thẳng đến giờ này khắc này, lời nói bén nhọn như vậy của cô đâm vào đáy lòng anh, anh vẫn khiến cho chính mình yên lặng chịu đựng như trước, anh nghĩ, Cảnh Hảo Hảo luôn toàn tâm toàn ý đòi niềm vui của cô, chỉ cần chính mình toàn tâm toàn ý đối tốt với cô, cô sẽ tha thứ cho mình, tiếp nhận mình.
Lương Thần âm thầm hút hai hơi thật sâu, áp chế khó chịu nơi đáy lòng mình, chậm rãi xoay người rời đi từ trên người Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo lập tức kéo chăn, đắp ở trên người của mình, xoay người, cho anh một bóng lưng.
Hành động của cô như muốn nhanh chóng phân rõ giới hạn với anh, đâm đến Lương Thần suýt nữa có chút thở không nổi.
Hóa ra, thương tổn, là một người giao cho một người khác quyền lực đặc biệt.
Từ nhỏ đến lớn, anh hướng đến đều là muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, mỗi người nhìn thấy anh, đều nhường nhịn ba phần, khách khách khí khí.
Anh chưa bao giờ biết bị thương tổn là cảm giác như thế nào, anh cũng vẫn cảm thấy chính mình là người đàn ông cường đại, đao thương bất nhập nhất trên thế giới, sẽ không bị bất luận kẻ nào xúc phạm tới.
Nhưng trong vô hình, anh lại cho Cảnh Hảo Hảo muốn làm gì thì làm, tùy ý làm bậy quyền lực ở trong thế giới của mình.
Tình yêu chính là một hồi quyết đấu, ai yêu trước người đó liền thua.

Anh từng càn rỡ với cô như vậy, nay anh lại khắc chế cảm xúc của mình, cam tâm tình nguyện thỏa hiệp vì cô.
Thật sự ứng với câu nói kia, thích vui vẻ sẽ làm càn, nhưng yêu thì sẽ khắc chế.
Lương Thần nuốt nuốt nước miếng, nói với bóng lưng Cảnh Hảo Hảo: “Ngủ ngon, Hảo Hảo.”
Cảnh Hảo Hảo im lặng nằm ở nơi đó, một chút phản ứng cũng không có, thậm chí ngay cả thân thể cũng không có nhúc nhích chút nào.
Trong lời nói của anh, tựa như ném vào trong bầu trời đêm vô hạn không lay động chút nào, biến mất vô tung vô ảnh, không có chút đáp lại.
......
Ngày hôm sau, Cảnh Hảo Hảo tỉnh lại, cả người có chút xương sống thắt lưng đều đau, thật lâu sau cô mới nghĩ đến tối hôm qua, chính mình lại làm chuyện kia với Lương Thần.
Cô xốc chăn lên, ngồi dậy, lúc xoay người xuống giường, nhìn thấy bên gối đặt một túi mua sắm lớn, không cần suy nghĩ nhiều, Cảnh Hảo Hảo cũng biết, đó là lễ vật Lương Thần mua cho cô.
Cô vươn tay, lấy lại, mở ra, nhìn thấy bên trong là túi xách sa hoa số lượng có hạn, hạ mí mắt xuống, nhét túi về lại trong bao, giống như lúc trước, tiện tay đặt ở trên tủ đầu giường, vào phòng tắm.
......
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lúc này đây, Cảnh Hảo Hảo cũng không có giống như trước, muốn không có việc gì ngây ngốc ở trong biệt thự.
Ngày hôm sau cô trở lại thành phố Giang Sơn, liền liên hệ Tiên nhi, để cô ấy giúp mình lưu ý kịch bản thích hợp, nếu nhân vật có thể, trực tiếp nhận lấy.
Mười giờ sáng hôm nay, cô nhận được điện thoại Tiên nhi gọi tới, là một bộ phim cổ trang, đóng vai nữ số hai ở bên trong, em họ của nam chính, là một nhân vật rất khiến người vui vẻ, ở bên trong trình diễn một hồi tình yêu khôi hài thoải mái với thị vệ hoàng đế.
Cảnh Hảo Hảo đại khái nghe xong một lần, cảm thấy không có vấn đề gì, trực tiếp để cho Tiên nhi nhận lấy.
Tuy rằng Cảnh Hảo Hảo không nổi danh, nhưng cũng coi như là một diễn viên thâm niên, thù lao không cao, rất nhiều đạo diễn danh tiếng đều thích dùng.
Cho nên buổi sáng Cảnh Hảo Hảo đồng ý, buổi chiều đạo diễn liền đáp lời cho Cảnh Hảo Hảo, bảo cô ngày mai đi thử kính, nếu thích hợp, hôm sau liền có thể vào tổ phim quay chụp.
......
Đêm đó, Lương Thần trở về khuya như trước.
Cảnh Hảo Hảo đã ngủ thiếp đi, buổi sáng ngày hôm sau, lúc Lương Thần tỉnh lại,
Lúc trước, Cảnh Hảo Hảo không phải không có dậy sớm, nhưng từ sau khi Lương Thần đi sớm về trễ, mỗi lần cô tỉnh lại nhìn thấy Lương Thần còn chưa rời đi, đều là giả bộ ngủ, chờ sau khi Lương Thần ăn xong bữa sáng, rời khỏi đi làm, mới chậm rãi bò dậy từ trên giường.

Cho nên hôm nay, Lương Thần đi ra từ toilet, lúc đeo caravat, nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo ngồi dậy từ trên giường, cả người hơi sửng sốt một chút.
“Em,” Lời nói Lương Thần dừng một chút, nói: “Tỉnh?”
Cảnh Hảo Hảo vẫn giống như trước, lạnh như băng nhìn lướt qua lễ vật mới đặt ở bên gối, sau đó đi vào phòng tắm, rửa mặt.
Cảnh Hảo Hảo đi xuống lầu đi vào phòng ăn, Lương Thần còn chưa động vào bữa sáng, nhìn thấy cô tiến vào, ánh sáng nơi đáy mắt anh hơi chớp động một chút, nghiêng đầu, nói với thím Lâm: “Đi chuẩn bị bữa sáng cho tiểu thư.”
Thím Lâm nhanh nhẹn bưng bữa sáng lên, đặt ở trước mặt Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo cúi đầu, không nói một câu cúi đầu ăn cơm.
Lúc trước Lương Thần vì tiết kiệm thời gian, tốc độ ăn cơm rất nhanh, nhưng Cảnh Hảo Hảo ăn chậm rãi, cả người anh cũng kìm lòng không đậu mà thả chậm tốc độ theo.
Trên bàn cơm, tuy rằng giống như trước, không có trao đổi gì, nhưng đáy lòng Lương Thần lại hơi có chút kinh hỉ.
Có phải...... lúc này đây Hảo Hảo tỉnh lại, không có giả bộ ngủ chờ anh rời đi, đại biểu cho cô đã bắt đầu có chút dịu đi với anh không?
Cảnh Hảo Hảo ăn xong một ngụm cháo trong chén, buông thìa, nhìn thoáng qua Lương Thần cầm giấy ăn, đang lau miệng, mấp máy môi, nói: “Tôi có việc muốn nói với anh.”

Đây là câu nói đầu tiên từ sau khi Cảnh Hảo Hảo bị anh mang từ trấn nhỏ về thành phố Giang Sơn, tâm bình khí hòa nói với anh, cực kỳ ngoài dự kiến của Lương Thần, tay cầm giấy ăn của anh dừng ở bên môi một lúc, mới quay đầu nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, phát hiện mặt trời thật là dâng lên từ phía đông, lúc này mới mở trừng hai mắt, quay đầu, nhìn Cảnh Hảo Hảo, biểu tình trên mặt trở nên có chút sinh động, anh kéo nụ cười, cả khuôn mặt thoạt nhìn chói mắt mà yêu diễm, giọng nói ôn hòa nói: “Hảo Hảo, em nói đi.”
Qua một lát, Cảnh Hảo Hảo mới mở miệng nói: “Tôi bảo Tiên nhi nhận giúp tôi một bộ phim, hôm nay phải đi thử vai.”
Hóa ra chính là việc này...... Lương Thần gật gật đầu, không chút do dự nói: “Đây là chuyện tốt, em trực tiếp bảo tài xế đưa em đi là được rồi.”
Dừng một chút, Lương Thần ý thức được tự do đáy lòng Cảnh Hảo Hảo khát vọng, lại mở miệng nói: “Nếu em cảm thấy không quen, có thể tự mình lái xe, trong gara có rất nhiều xe, chìa khóa xe đều có ở chỗ thím Lâm, em tùy tiện chọn một chiếc mình thích.”
“Để nói sau.” Giọng nói Cảnh Hảo Hảo thản nhiên đáp lại một câu, còn nói: “Nếu hôm nay tôi thử vai thành công, ngày mai sẽ chính thức quay chụp.”
“Ừ.” Lương Thần không đợi Cảnh Hảo Hảo nói xong, lại gật gật đầu.
“Địa điểm quay chụp ban đầu là Ảnh Thị Thành, cách thành phố Giang Sơn ba tiếng đường xe, qua lại có chút không tiện, cho nên tôi muốn ở lại trong tổ phim.”
Lương Thần không nói chuyện trong chốc lát, đáy lòng Cảnh Hảo Hảo nghĩ, anh quả nhiên là như thế, muốn dùng hết biện pháp giam giữ cô.
Nhưng mà, suy nghĩ của cô còn chưa rơi xuống, giọng nói Lương Thần liền vang lên bên tai, nhưng là nói với thím Lâm bên người: “Thím Lâm, thím hỗ trợ chuẩn bị cho tiểu thư một ít quần áo và đồ dùng hằng ngày.”
Thím Lâm nói: “Vâng, Thần thiếu gia.”

Cảnh Hảo Hảo có chút khó có thể tin nhìn thoáng qua Lương Thần.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc