Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 222

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Thần tắm rửa xong, đi ra từ trong phòng tắm, anh đứng ở bên giường, nhìn Cảnh Hảo Hảo nhắm mắt lại, trên mặt treo một chút ý cười nhợt nhạt, cầm lấy gói to mình mua, đặt ở bên gối đầu của cô, sau đó liền xốc chăn lên, nằm ở bên người cô.
Chỉ có lúc này, anh có thể không kiêng nể gì vươn tay, ôm cô vào trong lòng của mình.
Cô sẽ không mắt lạnh đối mặt, sẽ không châm chọc khiêu khích, sẽ không kháng cự trốn tránh...... Sau đó, như vậy, anh còn có thể lừa mình dối người nói với chính mình, thật ra giữa anh và cô, không có không xong như anh nhìn thấy vậy!
Không biết có phải buổi tối uống rượu có chút nhiều hay không, sau khi Lương Thần nằm xuống, lực khống chế trở nên có chút mệt mỏi, ngửi từng đọt mùi hương thoang thoảng trên người Cảnh Hảo Hảo, thân thể anh bỗng dưng căng thẳng, nhiệt độ toàn thân cũng dần dần kéo lên theo.
Cảnh Hảo Hảo ngủ đến mơ mơ hồ hồ, cảm giác được chung quanh thân thể càng ngày càng nóng, cô nhịn không được nhíu nhíu mày, muốn chạy trốn, liền có môi ấm áp, dừng ở trên môi của mình.
Cách một tháng, cô chưa từng tiếp xúc thân mật với bất luận ai, kích thích thình lình xảy ra, chấn động đầu óc cô có chút trống không.
Lương Thần lại cảm thấy như là nhấm nháp được mỹ vị trân quý nhất toàn thế giới, trong nháy mắt đầu óc mất đi tất cả lý trí, chỉ dựa vào khát vọng nơi đáy lòng, trằn trọc, thỏa ước nguyện hôn môi cô.
Có lẽ là do rất lâu không có khai trai, cả người anh có chút cấp bách, khi anh và cô hoàn toàn nước lửa giao hòa dây dưa cùng một chỗ, Lương Thần liền cảm thấy máu toàn thân mình đều bắt đầu chảy ngược.
Cảm giác như vậy, tuyệt vời làm cho anh nhịn không được ngâm rên ra tiếng.
Anh nhịn không được vươn tay, ôm cô gắt gao vào trong lòng, muốn cảm thụ tinh tế một chút tốt đẹp này.

Cảnh Hảo Hảo là vào lúc anh đi vào, liền thanh tỉnh lại từ trong giấc ngủ.
Cô cảm giác được có một cỗ dòng điện kích thích, truyền khắp toàn thân của mình, làm cô cực không thoải mái, cũng không thích ứng.
Cô đợi hồi lâu, cũng không có đợi được người đàn ông hành động, cô nhịn không được cau mày, lên tiếng, thúc giục: “Anh có thể mau một chút không?”
Lương Thần ôm Cảnh Hảo Hảo, xoay qua nhìn thấy lãnh đạm giữa mặt mày Cảnh Hảo Hảo, anh cảm thấy nhiệt tình toàn thân mình rút đi hơn phân nửa.
Anh biết, thúc giục trong miệng cô, không phải bởi vì dục vọng, mà chỉ đơn thuần là muốn nhanh chấm dứt, sớm giải thoát dây dưa triền miên không ngừng với anh.
Thân thể Lương Thần, trở nên có chút cứng ngắc, anh mím môi, nhìn Cảnh Hảo Hảo trong chốc lát, sau đó liền thẳng đến chủ đề.
Tình đến ở chỗ sâu, Lương Thần kìm lòng không đậu cúi đầu, muốn hôn môi Cảnh Hảo Hảo, Cảnh Hảo Hảo lại nhắm mắt lại, xoay đi, né tránh nụ hôn của anh.
Lương Thần rơi xuống khoảng không, đáy lòng cũng trống rỗng theo, nháy mắt anh không còn hứng trí gì, chỉ đơn thuần muốn chính mình nhanh chóng kết thúc cảm giác nửa vời này.
......
Loại chuyện này, cho dù đối phương cực kỳ không tình nguyện, nhưng là lúc thật sự chấm dứt, Lương Thần vẫn nhấm nháp được cảm giác cực hạn đã lâu.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Giữa mặt mày anh, nở rộ ra một cỗ thần thái thỏa mãn.
Hô hấp của anh có chút dồn dập ghé vào trên thân thể của cô, dính sát vào thân thể của cô như thế, vươn tay, muốn ôm cô vào trong lòng của mình.
Nhưng mà, Cảnh Hảo Hảo lại ở dưới thân anh, nhẹ nhàng giãy dụa một chút.
“Hảo Hảo, để anh ôm một chút.” Lương Thần ôm chặt lấy cô, có chút trìu mến hôn lên thái dương của cô.
Động tác anh rất ôn nhu, như là đối đãi châu báu trân quý nhất toàn thế giới.
Toàn thân Cảnh Hảo Hảo lại càng buộc chặt, giây tiếp theo, giọng nói của cô có chút lãnh đạm nói: “Anh buông, anh đè tôi khó chịu.”
Lương Thần lại càng thêm dùng sức giữ Cảnh Hảo Hảo vào trong lòng mình.
Không biết có phải do rượu cồn thúc giục không, cả người Lương Thần cọ tóc của cô, ngửi hơi thở hoan ái cùng một chỗ của bọn họ trên người cô, cả người lại có thể xuất hiện một loại ảo giác, cảm thấy giờ này khắc này Cảnh Hảo Hảo và chính mình, không có cãi vã, không có oán hận, chỉ là đơn thuần sau khi hoan ái, thâm tình ôm nhau.
Ôm ấp của anh, ấm áp mà lại rộng lớn, còn có cảm giác an toàn hơn ôm ấp của Thẩm Lương Niên, tay Cảnh Hảo Hảo bị đặt ở trên ngực anh, cô có thể nghe thấy bên trong có tiếng trái tim nhảy lên thình thịch thình thịch.
Một chút một chút, hữu lực lại có tiết tấu.

Không biết vì sao, nghe đến lòng của cô, cũng hoảng hốt lên theo, cô theo bản năng vươn tay, muốn đẩy anh ra, anh lại đột nhiên xoay quáa, nhẹ nhàng hôn lên bên tai cô.
Cô rõ ràng có thể cảm giác được, anh chưa từng rời khỏi thân thể của mình, một lần nữa có biến hóa.
Loại biến hóa này, là dấu hiệu cô không thể nào quen thuộc hơn, anh muốn thêm một lần nữa.
Cảnh Hảo Hảo theo bản năng liền né tránh nụ hôn của Lương Thần, đáy lòng cô không tình nguyện làm việc này với anh, cô thật sự oán anh hận anh, thậm chí nếu có thể, hiện tại cô tuyệt không muốn nhìn thấy anh.
Cô thật sự rất muốn lấy được đĩa CD của mình, làm cho anh không còn có nhược điểm gì có thể uy hiếp cô, sau đó hoàn toàn nhất đao lưỡng đoạn với anh.
Lương Thần không nhận thấy được khác thường của Cảnh Hảo Hảo chút nào, chỉ cảm thấy cả người càng ngày càng hưng phấn, có chút ý loạn mê tình dán bên tai Cảnh Hảo Hảo, thấp giọng nói: “Hảo Hảo, anh nghĩ muốn em......”
“Anh muốn, tôi nhất định phải cho sao?” Cảnh Hảo Hảo nghĩ đến Lương Thần cầm video hoan ái của anh và cô, uy hiếp mình, cô kìm lòng không đậu liền thốt ra lời nói như vậy.
Lương Thần chợt ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía Cảnh Hảo Hảo.
Giữa mặt mày cô gái, quanh quẩn một tầng thản nhiên lạnh lùng, nhìn anh không chút sợ hãi, cánh môi nhẹ nhàng gợi lên, tiếp tục không nhanh không chậm nói: “Đúng vậy, anh muốn tôi nhất định phải cho, nếu tôi không cho anh, anh khẳng định lại muốn bức tôi, đúng không?”
Ám chỉ trong miệng cô, anh tự nhiên hiểu được.

Cô đây là đang thầm oán anh bức bách cô.
Thân thể Lương Thần nháy mắt cứng ngắc, dục vọng toàn thân rút đi không còn một chút, sắc mặt cũng trở nên có chút khó coi.
Đối lại trước đây, Cảnh Hảo Hảo nhìn thấy bộ dáng này của Lương Thần sẽ rất sợ hãi, nhưng hiện tại, cô cảm thấy chính mình không có gì đáng sợ, có tiếng xấu cũng sống, mọi chuyện theo Lương Thần cũng là sống, nếu cô không có biện pháp đấu tranh lại anh, cần gì phải mọi chuyện theo anh, làm cho anh dễ chịu, cô khó chịu?
“Làm sao vậy? Tôi nói lời anh nghe không vui, mất hứng sao?” Cảnh Hảo Hảo chậm rãi xoay qua, nhìn trần nhà xa xa, nhẹ giọng nói: “Nhưng anh có từng hỏi qua hay không, những chuyện anh làm tôi có vui lòng tiếp nhận không, tôi có mất hứng hay không?”
“Hảo Hảo, anh......” Lương Thần muốn giải thích cho Cảnh Hảo Hảo nghe, Cảnh Hảo Hảo lại đột nhiên tái nhợt nghiêm mặt, cười cười với Lương Thần, dùng ngữ khí cực kỳ thoải mái nói: “Anh không cần giải thích với tôi, tôi mệt chết rồi, muốn ngủ, mời anh rời khỏi trên người tôi.”
Lời nói đến bên miệng của Lương Thần, bị thái độ lạnh như băng như vậy của Cảnh Hảo Hảo, trong nháy mắt đánh trở về trong bụng.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc