Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 221

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Sau đó, cô liền cảm giác được trong lòng bàn tay của mình, có cảm giác mát nhè nhẹ và hơi đau đớn truyền đến.
Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng mở mắt ra một đường chỉ, nhìn thấy Lương Thần ngồi xổm bên giường, bên tay anh đặt một cái hộp thuốc, anh cầm bông tăm, nhúng cồn, thật cẩn thận lau vết thương ở trên tay cô.
Đó là ngày hôm qua khi cô biết chính mình là nữ chính trong phong ba màu hồng phấn, không cẩn thận làm rơi bể bình dưỡng da, lúc nhặt lên, bị cắt qua.
Miệng vết thương cũng không sâu, đêm qua cũng đã khép lại không chảy máu, hôm nay không đi đụng chạm, hoàn toàn không phát hiện được chút đau đớn.
Miệng vết thương ở lòng bàn tay cô, bình thường sẽ không bị người chú ý tới.
Mặc dù cô không biết rốt cuộc sao anh chú ý tới được, nhưng động tác anh lau vết thương cô rất cẩn thận, như là đang che chở châu báu trân ái gì đó.
Cảnh Hảo Hảo nhìn Lương Thần chăm chú, đột nhiên đáy lòng liền truyền đến một trận giãy dụa.
Thẳng đến khi Lương Thần đứng lên, cô mới cuống quít nhắm hai mắt lại, tiếp tục giả bộ bộ dáng ngủ say.
Nhưng cơn buồn ngủ của cô đã tiêu tán, trong đầu lăn qua lộn lại đều là suy nghĩ một ít hình ảnh loạn thất bát tao, thật lâu sau cũng không thể nhập mộng.
......

Buổi tối đầu tiền, Cảnh Hảo Hảo giả bộ ngủ vượt qua, hai người không có nói chuyện với nhau chút nào.
Tối thứ hai, Lương Thần bởi vì dành một ngày đi đón Cảnh Hảo Hảo, rất nhiều công vụ trong công ty còn chưa có xử lý, buổi tối trở về có chút muộn.
Cảnh Hảo Hảo đã ăn xong cơm chiều, đang ở trong phòng ngủ trên lầu xem ti vi.
Thím Lâm vẫn cẩn thận nói một ngày Cảnh Hảo Hảo ở nhà làm cái gì với Lương Thần, anh còn thật sự nghe xong, lên lầu.
Còn chưa đi tới cửa, Lương Thần chợt nghe được tiếng ti vi bên trong chợt bị tắt đi, sau đó cách khe cửa, nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo nhanh chóng leo lên giường, xốc chăn lên đắp lên người mình.
Anh biết, cô lại dùng giả bộ ngủ đến qua loa với mình, đứng ở cửa, thất thần trong chốc lát, sau đó đẩy cửa, vào phòng ngủ.
Cảnh Hảo Hảo dựng thẳng lỗ tai, nghe thấy Lương Thần cởi áo khoác, đi tới bên giường.
Trực giác làm cho cô có thể nhận thấy được, Lương Thần đang nhìn chằm chằm gương mặt của cô, nhìn cẩn thận.
Tốc độ tim của cô nhảy thình thịch lên theo, ngay tại khi cô nghĩ đến chính mình sắp giả vờ không được nữa, bên tai của cô truyền đến một đạo tiếng thở dài nhàn nhạt, sau đó, tiếng bước chân vang lên, càng ngày càng xa.
Thẳng đến biến mất ở cửa phòng ngủ.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lúc này Cảnh Hảo Hảo mới nhẹ nhàng mở mí mắt, nhìn phòng trống rỗng và áo khoác Lương Thần cởi trên sô pha, nuốt nuốt nước miếng, liền nhìn chằm chằm trần nhà phát ngốc thật lâu.
Một đêm kia, Lương Thần đã khuya mới về phòng ngủ, Cảnh Hảo Hảo đã muốn ngủ say, dung nhan yên tĩnh, không có lãnh đạm, không có bỏ qua, không có cố ý ngụy trang.
Lương Thần nhìn chằm chằm gương mặt của cô, nhìn hồi lâu, sau đó cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên hai gò má của cô, trằn trọc ma sát hồi lâu, anh mới lưu luyến không rời rời đi, thật cẩn thận nâng tay lên, ôm cô vào trong lòng của mình.
Hôm sau, Cảnh Hảo Hảo tỉnh lại, Lương Thần đã không còn ở bên người, cô rời giường, tay không cẩn thận đụng tới một thứ, quay đầu nhìn lại, là một hộp quà.
Cảnh Hảo Hảo vươn tay mở ra, bên trong là một lắc tay tinh xảo, gắn đầy chui năm màu lớn nhỏ, đẹp mắt mà lại tinh xảo.
Không cần nghĩ, Cảnh Hảo Hảo cũng biết là Lương Thần mua cho mình.
Là quà xin lỗi cô sao?
Cảnh Hảo Hảo nhìn chằm chằm lắc tay kia, ước chừng khoảng nửa phút, sau đó mới như là không có phát hiện, đặt nắp lại lần nữa, đặt ở trên tủ đầu giường một bên, đi phòng tắm rửa mặt.
Bắt đầu từ ngày đó, mỗi ngày Cảnh Hảo Hảo tỉnh lại, đều nhìn thấy một món lễ vật ở bên mép giường, mỗi một lần thứ bên trong, đều là không giống nhau.
Nhưng mà, cô vẫn luôn giống như lần đầu tiên, làm như không phát hiện, tiện tay đặt ở trên tủ đầu giường, như là chưa từng mở ra.

Qua chưa đến vài ngày, trên tủ đầu giường đã đặt đủ loại lễ hộp túi mua sắm.
Trong mấy ngày nay, Cảnh Hảo Hảo luôn như vậy, một giây trước có thể mặt mang mỉm cười trò chuyện với đám người thím Lâm, cười sáng loá, giây tiếp theo nhìn thấy anh, liền nghiêm mặt, mặt không chút thay đổi rời đi.
Lúc cùng nhau ăn bữa sáng, Lương Thần gắp thức ăn cho cô, sắc mặt cô không có biến hóa gì, nhưng giây tiếp theo, cô sẽ cầm đũa, gắp đồ ăn anh gắp cho ra ngoài, sau đó tiếp tục bất động thanh sắc ăn cơm.
Hành động như ạậy của cô, giống như là trâm bạc trong tay Vương Mẫu nương nương, cứng rắn tìm một đạo ngân hà không thể vượt qua giữa cô và Lương Thần.
Thời gian lâu, Lương Thần liền có chút không dám đối mặt với Cảnh Hảo Hảo, bắt đầu sớm ra tối về.
Nếu không phải mỗi lần sáng sớm Cảnh Hảo Hảo tỉnh lại, bên giường đều đã có quà tặng mới, cô sẽ nghĩ đến, ban đêm Lương Thần hoàn toàn không có trở về nơi này.
......
Đêm nay lúc Lương Thần trở về, đã là mười hai giờ khuya, có thể buổi tối xã giao uống rượu có chút nhiều, đi đường lảo đảo.
Đứng ở cửa phòng ngủ, chống cánh cửa, nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo trên giường trong chốc lát, liền lung la lung lay đi vào phòng tắm.
Thật ra Cảnh Hảo Hảo đã ngủ thiếp đi, mơ hồ nghe được tiếng nước ào ào vờn quanh bên tai, cô mơ mơ màng màng lật người, lúc ý thức còn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại, tiếng nước đã muốn dừng lại.

Cảnh Hảo Hảo giật giật môi, tiếp tục nặng nề đi vào giấc ngủ.
Lúc tìm không thấy Cảnh Hảo Hảo, Lương Thần trắng đêm khó ngủ, nay Cảnh Hảo Hảo êm đẹp ở trong biệt thự của anh, anh lại cảm thấy chính mình trôi qua vẫn thống khổ đè nén như trước.
Trên bữa ăn đêm nay, anh uống rất nhiều rượu, ý thức cả người hỗn loạn.
Anh cố nén dục vọng nôn mửa, đi ra phòng bao, ghé vào bồn rửa tay trong toilet nôn mửa hồi lâu, thẳng đến toàn bộ bụng đều vét sạch, anh vẫn cảm thấy ngũ tạng lục phủ đều khó chịu giống như phát hỏa.
Trợ lý theo sát sau đó liền đi ra theo, cầm một tờ khăn giấy đưa cho anh: “Lương tổng, tôi đưa ngài trở lại khách sạn Tứ Quý gần đây nghỉ ngơi?”
Lương Thần nghe được bốn chữ “khách sạn Tứ Quý” này, cả người anh đột nhiên thanh tỉnh lại, nhìn chính mình trong gương, tạm dừng một lúc lâu, sau đó hỏi:“Hiện tại mấy giờ?”
“Đã sắp chín giờ rưỡi.”
Trung tâm thương mại mười giờ sẽ đóng cửa...... Lương Thần tiếp nhận khăn giấy trợ lý đưa, chậm rãi lau khô tay, phân phó trợ lý trở về bữa ăn xã giao với những khách hàng kia, chính mình lại cầm chìa khóa xe, lái xe đi trung tâm thương mại.
Lương Thần đè nặng không khoẻ do cồn gây ra cho mình, ở dạo qua một vòng trong trung tâm thương mại, chọn lựa cho Cảnh Hảo Hảo một túi xách mới đưa ra thị trường, tính tiền tiền trả, cầm đi ra trung tâm thương mại.
Lúc này đúng lúc trung tâm thương mại đóng cửa, cửa có rất nhiều người đi ra trung tâm thương mại, trên quảng trường trung tâm thương mại có rất nhiều người, cách bên cạnh anh không xa có một đôi tình nhân, đang liếc mắt đưa tình.

Lương Thần bình tĩnh nhìn trong chốc lát, xiết chặt túi mua sắm trong tay, về tới trên xe.
Anh dọc theo đường phố đêm khuya vắng người, lái xe về nhà.
Xe dừng ở dưới lầu, anh lại không có đi lên, ngồi ở trong xe đợi khoảng một tiếng, anh suy nghĩ Cảnh Hảo Hảo có thể ngủ say, lúc này mới đẩy cửa ra, xuống xe.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc