Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 219

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo không nói gì, chỉ câu môi, nhẹ nhàng cười cười, như là đang tự giễu, lại đang trào phúng anh.
Ngực Lương Thần nghẹn lại, mơ hồ đau đớn.
Anh biết, hiện tại đáy lòng cô, khẳng định càng thêm oán hận anh, anh thầm muốn cô ở bên người, mặc kệ người cô thích là ai, chỉ cần anh thích cô là đủ rồi.
Lương Thần nhắm mắt lại không nói gì, qua thật lâu, anh mới mở mí mắt ra, nói: “Hảo Hảo, theo anh về thành phố Giang Sơn đi.”
Cảnh Hảo Hảo thật lâu sau cũng không có trả lời.
Lương Thần không có lên tiếng thúc giục, chỉ dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn Cảnh Hảo Hảo.
Cách thật lâu, Cảnh Hảo Hảo thấy buồn cười, ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Lương Thần trắng đen rõ ràng, ánh mắt trong suốt thấy đáy, khi khóe môi cong lên, bên gò má còn có hai lúm đồng iền nhàn nhạt, thoạt nhìn đẹp đẽ mà sinh động.
Nhưng hết lần này đến lần khác chính là một bộ dáng tốt đẹp như vậy, nhưng lời nói ra từ trong miệng lại đặc biệt đả thương người.
“Có trở về thành phố Giang Sơn hay không, tôi có tư cách quyết định sao?”
Ý tứ trong lời nói của cô, anh không phải nghe không hiểu, lúc trước anh chưa từng bị người nói lời trào phúng như vậy, nhưng giờ này khắc này, Lương Thần lại chỉ yên lặng mấp máy môi, ánh sáng trong ánh mắt dừng ở Cảnh Hảo Hảo, sau một lúc lâu, gật gật đầu, nói: “Anh đặt vé máy bay năm giờ chiều, nếu không đi, thời gian không kịp.”

......
Đồ Cảnh Hảo Hảo ở trấn nhỏ, dù cầm về thành phố Giang Sơn, cũng không có chút tác dụng.
Cô và chủ cho thuê nhà ký là hợp đồng thuê nhà một năm, tìm chủ cho thuê nhà lấy lại tiền, chỉ sợ là khó lại càng khó, cô nghĩ đến Tiểu Cẩm là ở cùng một chỗ với người khác, vì thế dứt khoát đưa chìa khóa phòng cho Tiểu Cẩm, số đo của cô và Tiểu Cẩm không hơn kém bao nhiêu, quần áo cũng liền để lại cho Tiểu Cẩm, chỉ cầm túi tùy thân mình mang theo khi rời thành phố Giang Sơn theo, bên trong đựng tiền bán phòng và một ít giấy chứng nhận.
Lương Thần ngồi ở bên trong xe, vẻ mặt bình tĩnh, không có gì không kiên nhẫn, chỉ yên lặng nhìn hai cô gái lưu luyến không rời nói lời từ biệt ở bên ngoài.
Tiểu Cẩm khóc lê hoa đẫm mưa đứng ở ngoài xe, vẫy tay với Cảnh Hảo Hảo ởi trong xe, hốc mắt Cảnh Hảo Hảo cũng hồng hồng, lúc xe khởi động, nâng tay lên lau nước mắt một phen.
Lương Thần xuyên qua kính chiếu hậu, nhìn thấy đôi mắt đỏ hồng như con thỏ nhỏ của Cảnh Hảo Hảo, rút khăn giấy từ một bên, đưa tới trước mặt Cảnh Hảo Hảo: “Lau nước mắt đi.”
Cảnh Hảo Hảo nhìn cũng không có liếc mắt nhìn khăn giấy trước mặt một cái, không nói một tiếng xoay đi, lưu cho Lương Thần một cái ót, nhắm hai mắt lại, một bộ dáng giống nhau hoàn toàn không muốn nhìn thấy Lương Thần.
Tay Lương Thần dùng sức nắm khăn giấy một chút, tầm mắt dừng ở Cảnh Hảo Hảo, trở nên có chút sâu thẳm, một lát sau, anh liền thu hồi tay nắm khăn giấy, chậm rãi quay đầu, nhìn đường phía trước, tập trung lái xe.
Tốc độ xe dọc theo quốc lộ, ở trên đường uốn lượn, nhanh chóng lái ra.
Dọc theo đường đi Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần không có trao đổi gì với nhau.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Không khí bên trong xe, ngưng trệ mà lại trầm mặc.
Thời gian lâu, cả người Cảnh Hảo Hảo có chút buồn ngủ.
Từ trấn nhỏ đến sân bay, lộ trình khoảng ba tiếng, Lương Thần nghĩ đến giữa trưa hai người đều không có ăn cái gì, trên đường dừng xe ở trạm nghỉ ngơi.
Cảnh Hảo Hảo mơ hồ mở mắt tỉnh lại, nâng tay lên, xoa xoa mắt, vừa định mở miệng hỏi đến rồi à, quay đầu liền nhìn thấy gương mặt Lương Thần, cô ngậm miệng lại, tự mình nhìn ngoài cửa xe, nhìn thấy là trạm nghỉ ngơi, liền lại lười biếng ngồi trở lại trên xe lần nữa.
Biểu hiện muốn nói lại thôi rất nhỏ kia của Cảnh Hảo Hảo, Lương Thần đều nhìn ở trong mắt, anh có nhạy bén của thương nhân, hiểu được trạng thái này của cô là đang hoàn toàn không muốn để ý tới mình.
Lương Thần nhìn chằm chằm dung nhan xinh đẹp của Cảnh Hảo Hảo, tầm mắt hơi lóe lên, mở miệng, hỏi: “Anh đi xuống mua chút đồ ăn cho em, em muốn ăn cái gì?”
Cảnh Hảo Hảo như là không có nghe thấy giọng nói của Lương Thần, nhìn cũng không có liếc nhìn anh một cái, chỉ là ánh mắt thản nhiên nhìn ngoài của sổ xe, không có hé răng.
Yết hầu Lương Thần chuyển động hai hạ, tiếp tục tiến đến trước mặt Cảnh Hảo Hảo, thấp giọng mở miệng nói: “Hảo Hảo, giữa trưa chúng ta đều chưa ăn gì, đến sân bay còn phải hơn một tiếng, nếu em không đi xuống theo anh nhìn xem muốn ăn cái gì, tự mình lấy?”
Cảnh Hảo Hảo vẫn không có hé răng, chỉ miễn cưỡng giật giật thân thể của mình, nhắm hai mắt lại lần nữa.
Lương Thần hạ mi mắt, mở miệng lần nữa, vẫn không nóng không lạnh như trước, không tức giận chút nào: “Hảo Hảo, vậy em ở trong xe chờ anh, anh đi xuống mua cho em.”

Gương mắt nhắm mắt lại của Cảnh Hảo Hảo thoạt nhìn vô cùng yên tĩnh, nếu không phải cô sinh động ngồi ở trước mặt anh, anh nghĩ đến chính mình là đang nói chuyện với không khí.
Lương Thần ngưng mắt nhìn Cảnh Hảo Hảo một lúc lâu, nâng tay lên, cởi dây an toàn, lúc chuẩn bị xuống xe, anh đột nhiên như là nghĩ tới cái gì, rút chìa khóa xe, khóa trái xe, bước đi vào siêu thị trạm nghỉ ngơi.
Lương Thần rất nhanh liền chạy trở về, trong tay mang theo vài gói to lớn, mở xe ra, phóng mấy thứ này tới trước mặt Cảnh Hảo Hảo: “Anh không biết em thích ăn cái gì, cho nên cầm bên trong mỗi thứ một phần.”
Cảnh Hảo Hảo nhắm mắt lại, vẫn không nhúc nhích, ngay cả mí mắt, cũng không có nâng một chút.
Lương Thần mím chặt môi, đợi chừng hai phút, mới thản nhiên mở miệng, nói: “Vậy anh trước để ở chỗ này cho em, em đói bụng liền ăn.”
Sau khi lời nói rơi xuống, lại cách hai phút, Lương Thần mới nhẹ nhàng thở dài một hơi, khởi động động cơ xe, giẫm chân ga, không nhanh không chậm lần nữa lái xe lên quốc lộ.
Lộ trình kế tiếp, Lương Thần vẫn xuyên qua kính chiếu hậu quan sát Cảnh Hảo Hảo, nếu không phải tròng mắt ở dưới mí mắt của cô nhẹ nhàng chuyển động, anh thật sự nghĩ đến cô đang ngủ.
Đáy lòng anh biết, cô hận không thể làm cho anh nhanh chóng hoàn toàn vĩnh viễn biến mất ở trước mặt cô, anh biết, chính mình cầm ảnh chụp riêng tư của bọn họ, bức bách cô, mặc cho ai cũng không thể tha thứ. Từ rạng sáng biết được tin tức của cô, đến ngàn dặm xa xôi tự mình tới đón cô, cổ mừng như điên nổi lên từ trong ngực cô kia, hoàn toàn bị hao mòn không còn một mảnh.
Cả đời này của anh, chưa từng ăn nói khép nép lấy lòng bất luận kẻ nào, nhưng hiện tại, lại suy nghĩ hết biện pháp vắt hết óc lấy lòng cô.
Cho dù cô không cảm kích.

Đây là anh tự tay, trơ mắt đẩy quan hệ giữa bọn họ càng ngày càng xa, anh chẳng trách ai.
Dưới đáy lòng anh, an ủi chính mình một lần lại một lần, vô luận hiện tại Cảnh Hảo Hảo có bao nhiêu chán ghét anh, ít nhất người của cô còn ở bên cạnh anh, anh nhất định phải khống chế tốt tính tình của mình, không thể thương tổn cô chút nào.
Cô không thích anh, thật sự không sao, anh toàn tâm toàn ý yêu cô là được rồi.
Nếu tình yêu phải có hai người yêu nhau mới có thể ở chung một chỗ, vậy anh nguyện ý yêu thay cô.
Cho dù Lương Thần an ủi chính mình như vậy, nhưng đáy lòng anh lại tựa như rơi vào vực sâu, hoang vắng lạnh như băng.
......
Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo đuổi tới sân bay, đã là bốn giờ rưỡi, hai người vội vàng làm thủ tục đăng kí, trực tiếp đăng ký từ lối đi VIP lên máy bay.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc