Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 218

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo trừng mắt nhìn hai người trước mặt, lắc lắc đầu, nói: “Có phải các người tìm nhầm người không?”
“Không có, chúng tôi là Lương tổng phái tới.” Một người trong đó trả lời vấn đề Cảnh Hảo Hảo, một người khác cầm di động gọi đi một cú điện thoại: “Đã tìm được người rồi, khiến cho người khác đều rút về thôi.”
Cảnh Hảo Hảo nghe được hai chữ “Lương tổng” này, trong nháy mắt liền hiểu được hết thảy.
Cô vốn còn nghĩ cho dù anh đi vào trấn nhỏ, tìm được cô cũng phải hao phí một thời gian nhất định, nhưng cô hoàn toàn không nghĩ tới, điện thoại mình gọi qua, đến bây giờ cũng chỉ mới mấy tiếng, anh đã muốn tìm được cô rồi.
Là cô xem nhẹ thực lực của anh, hay là cô không kiến thức, không biết anh thật sự có bao nhiêu lợi hại?
Lão tổng nhìn Cảnh Hảo Hảo đứng ở tại chỗ, không nói tiếng nào, nghĩ đối diện là người của công ty lớn, chính mình đắc tội không nổi, lập tức đưa cho Cảnh Hảo Hảo một đạo ánh mắt, dùng ngữ khí giống như bạn bè, nhắc nhở Cảnh Hảo Hảo: “Cảnh Hảo Hảo, bạn của cô tới tìm cô, cô liền theo chân bọn họ đi qua nhìn một cái đi, buổi chiều tôi sẽ thông báo bộ phận nhân sự, nói cho bọn họ cô có việc, không thể đi làm.”
Cảnh Hảo Hảo rất muốn xoay người bỏ chạy, nhưng cô lại chỉ có thể ôm thái độ đã tới thì an tâm ở lại, nói một tiếng “Cám ơn” với lão tổng, sau đó liền rời đi với hai người kia.
Ra khỏi trung tâm thương mại, một người trong đó lên xe khởi động xe, một người thay Cảnh Hảo Hảo kéo cửa xe ra: “Cảnh tiểu thư, mời lên xe.”
Cảnh Hảo Hảo đứng ở trước xe sang quý, liều mạng mấp máy môi, qua thật lâu, mới không tình nguyện khom người, lên xe.
Tốc độ xe lái thật sự mau, chỉ thời gian vài phút, xe dừng lại ở cửa khách sạn trong trấn nhỏ.

Tài xế dẫn đầu xuống xe, nhiễu đến bên cạnh cửa xe Cảnh Hảo Hảo, thay Cảnh Hảo Hảo mở xe ra.
Cảnh Hảo Hảo xuống xe, hai người liền dẫn Cảnh Hảo Hảo đi vào trong.
Đẩy cửa ra, bên trong ngồi một người đàn ông trẻ tuổi đứng lên: "Tìm đến nhanh như vậy?”
“Lương tiên sinh đâu?”
“Ở bên trong.”
Hai người dẫn Cảnh Hảo Hảo không nói gì, mang theo cô một đường đi tới trước cửa tận cùng bên trong.
Người đàn ông đi ở phía trước kia, nâng tay lên gõ gõ cửa, sau đó liền đưa tay mở ra: “Lương tiên sinh, người ngài muốn tìm đã dẫn đến cho ngài.”
Cảnh Hảo Hảo ngẩng đầu, liền nhìn thấy Lương Thần đứng khuất sáng, trên thân người đàn ông mặc một kiện áo sơ mi trắng, hạ thân là quần tây, nút cổ áo sơ mi bị mở ra, xương quai xanh tinh xảo và da thịt trắng nõn như ẩn như hiện, cổ tay áo cũng hơi cuốn lên trên, lộ ra da thịt có lực một chút xíu.
Cả người anh thoạt nhìn rất gầy, phía dưới hốc mắt hiện lên một tầng xanh tím, như là không có nghỉ ngơi tốt, trên mặt tuấn dật ưu việt, râu một đêm không cạo, thoạt nhìn, cả người liền có vẻ mỏi mệt.
Nhưng, không chút nào ảnh hưởng mỹ cảm của anh.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lúc Lương Thần nghe đến tiếng đẩy cửa, trong nháy mắt ánh mắt liền dừng ở cửa, sau đó liền nhìn thấy thân ảnh khéo léo của Cảnh Hảo Hảo, chậm rãi xuất hiện.
Chỉ không gặp hai mươi mấy ngày, đột nhiên gặp lại, nhưng anh lại có ảo giác như đã có mấy đời.
Mặt mày của cô giống như trong trí nhớ cô như đúc, chỉ là trên người mặc không phải sa hoa cẩm y khi ở bên cạnh của anh, vải dệt thoạt nhìn bình thường, hình thức bình thường, nhưng không chút nào ảnh hưởng đến vẻ đẹp của cô.
Ánh mắt Lương Thần, gắt gao khóa ở trên người Cảnh Hảo Hảo, giống như muốn nhìn thấu cả người của cô, đánh giá trong trong ngoài ngoài vài lần, lúc này mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, nói với hai người đứng ở bên cạnh Cảnh Hảo Hảo: “Phiền toái các người.”
“Lương tiên sinh, khách khí, người tìm được rồi là tốt rồi, may mắn không ra đường rẽ lớn gì.”
“Hôm nay tôi phải sốt ruột về thành phố Giang Sơn, sẽ không thể mời các người ăn cơm, hôm nào các người đi Giang Sơn, tôi nhất định làm ông chủ, chiêu đãi các người thật tốt.”
“Không quan hệ, Lương tiên sinh, có cần chúng tôi đưa ngài di không?”
“Không cần, tôi lái một chiếc xe tới từ sân bay.”
Lương Thần và hai người kia hàn huyên vài câu, ba người nắm tay với nhau, hai người liền nhìn về phía Cảnh Hảo Hảo: “Cảnh tiểu thư gặp sau.”
Cảnh Hảo Hảo kéo kéo môi, không nói gì.

Hai người đó cũng không để ý nhiều, chỉ cười cười, liền xoay người rời đi.
Trong toàn bộ phòng, nháy mắt im lặng xuống, chỉ để lại hai người Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo.
Hai người ai cũng chưa mở miệng trước nói chuyện với nhau, dòng khí áp lực thấp chậm rãi tràn ngập toàn bộ phòng ở.
Từ lúc ban đầu biết được cô mất tích, đến bây giờ thấy cô sống động đứng ở trước mặt anh, anh từ lúc ban đầu nôn nóng phẫn nộ, đến sau lại vô tình, rồi lại dùng công việc chết lặng chính mình, đến thật sự không có biện pháp gì ném ra cưỡng bức, tổng cộng đã trải qua 26 ngày mười tám mấy giờ, trong đoạn thời gian nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn lắm này, cả người anh như là đi quỷ môn quan một chuyến, dạo qua một vòng, rồi lại trở về.
Ngay tại ngày hôm qua, anh còn đề không nổi hứng trí với tất cả mọi chuyện, nhưng hiện tại một lần nữa nhìn thấy một giây này của cô, anh cảm thấy máu toàn thân mình đều sống lại, đến ngay cả một đêm chưa ngủ, lặn lội đường xa bay đến vùng Giang Nam, lái xe hơi tốc độ cao suốt ba tiếng mang theo cảm giác mệt mỏi cho mình, trong nháy mắt liền biến mất không còn một mảnh.
Tình yêu thật sự là một thứ không thể tưởng tượng nổi, từ phương bắc đến phương nam, vượt qua bao nhiêu thành phố, hao phí bao nhiêu nhân lực tinh lực của anh, rốt cục để cho anh tìm được cô rồi.
Hết thảy, đều là may mắn như vậy......
Lương Thần nghĩ nghĩ, lồng ngực cả người đều trở nên kích động lên, ánh mắt anh nhìn Cảnh Hảo Hảo, cũng trở nên có chút sâu thẳm, giây tiếp theo, anh liền mở bước chân, đi tới trước mặt Cảnh Hảo Hảo, muốn vươn tay, ôm cô vào trong lòng của mình.
Nhưng mà, anh còn chưa có nâng tay lên, Cảnh Hảo Hảo liền chớp chớp ánh mắt khô khốc, chậm rãi thu hồi tầm mắt dừng lại ở trên người anh, ngữ khí lại lãnh đạm mở miệng: “Lương Thần, đến tột cùng anh muốn như thế nào?”
Ngữ khí của cô giống như là một chậu nước lạnh, hung hăng tưới ở trên đầu anh.

Tưới tắt toàn bộ kích động bắt đầu nảy sinh trong cơ thể anh bởi bị gặp lại cô.
Lương Thần ngượng ngùng hạ tay chưa nâng lên xuống, nhìn chằm chằm khuôn mặt mềm mại sạch sẽ của Cảnh Hảo Hảo, đáy lòng đau đớn một trận.
“Rốt cuộc phải làm sao thì anh mới bằng lòng buông tha tôi?” Khóe môi Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng cong lên, mang theo một tầng thất ý và trào phúng, như là cảm thấy giờ phút này thập phần buồn cười: “Anh đã chiếm được thứ tôi muốn từ chỗ của tôi...... Anh ngủ với tôi nhiều lần như vậy, chẳng lẽ anh còn chưa biết đủ?”
Đúng vậy, anh không biết đủ.
Anh thừa nhận lúc ban đầu, anh thật sự có hứng thú với thân thể của cô, nhưng hiện tại, anh muốn là cả đời của cô.
Anh vừa nghĩ đến mình sẽ mất đi cô, anh liền lập tức cảm thấy ngực như là bị dã thú dùng sức xé rách, đau nhức khó nhịn.
Anh biết thủ đoạn của mình thấp hèn, nhưng anh không hối hận, Thẩm Lương Niên từng yêu cô như vậy, nay cô chán ghét chính mình như thế, nếu anh không dùng thủ đoạn như vậy, vậy anh và cô sao còn có khả năng ở cùng nhau nữa.
Anh thề, đó là một lần cuối cùng, chỉ cần cô khẳng trở về với anh, anh sẽ đối tốt với cô, Lương Thần anh có, cô sẽ có toàn bộ.
Ánh mắt Lương Thần thâm thúy nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo hồi lâu, sau đó guiongj nói bình tĩnh mở miệng nói: “Hảo Hảo, anh muốn không chỉ là như vậy.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc