Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 207

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Thần nghe một chuỗi lời dài như vây của Từ Dung, chậm rãi phun ra một ngụm thuốc, nghiêng đầu, nhìn chằm chằm Từ Dung, có chút bật cười mở miệng nói: “Từ Dung, từ khi tôi tiến vào cho đến bây giờ, tôi chưa nói một câu, chính cậu lại liền ba ba nói nhiều như vậy, cậu có mệt hay không?”
“Tôi đây không phải là quan tâm cậu sao?” Từ Dung trầm mặc trong chốc lát, tiếp tục nói: “A Thần, chuyện không như ý trên đời, mười phần có hết tám chín phần, có một số việc, cậu lợi hại hơn nữa, cũng là miễn cưỡng không được. Giống như là Cảnh Hảo Hảo, dưa hái xanh không ngọt.”
Ngón tay cầm điếu thuốc của Lương Thần bỗng dưng dùng sức, cứng rắn kẹp gãy điếu thuốc, cả người anh đột nhiên liền tức đỏ mắt, nhìn chằm chằm Từ Dung, phun ra từng chữ: “Tôi càng muốn miễn cưỡng!”
Chuyện không như ý trên đời, mười phần có hết tám chín phần, có một số việc, anh lợi hại hơn nữa, cũng là miễn cưỡng không được, nhưng duy chỉ có chuyện của Cảnh Hảo Hảo, anh sẽ không thỏa hiệp.
Từ Dung nhìn thần thái kiên quyết của Lương Thần, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, cúi đầu, ngón tay gõ mặt bàn, nửa ngày sau, mới ngẩng đầu, nói: “A Thần, một phụ nữ mà thôi, cậu cần gì chấp nhất như vậy, cậu thật muốn vì cô ta khiến công ty xảy ra chuyện không may, cậu thấy đáng giá sao? Hiện tại cuộc sống hàng ngày của cậu khó an, cuối cùng giày vò thân thể mình xảy ra không tốt nào, cậu thấy đáng giá sao?”
Sao ở trong tình yêu, mọi người đều thích hỏi vấn đề có đáng giá hay không này?
Lương Thần miễn cưỡng tựa vào trên sô pha, chậm rãi nhắm mắt lại, không nói gì.
Thẩm Lương Niên nói với anh: Anh muốn biết Cảnh Hảo Hảo đi đâu, còn phải đi tìm người ngoài như anh ta hỏi, xem ra anh còn không bằng một người ngoài như anh ta.
Hiện tại Từ Dung lại nói với anh: Chuyện không như ý trên đời, mười phần có đến tám chín phần, có một số việc, anh lợi hại hơn nữa, cũng miễn cưỡng không được. Giống như là Cảnh Hảo Hảo, dưa hái xanh không ngọt.
Ở trong mắt bọn họ, giữa anh và Cảnh Hảo Hảo chính là cách thiên sơn vạn thủy, một mảnh đại dương.

Thật ra tâm tình của anh, cũng có chút khó có thể hình dung, lập tức nghĩ tốt xấu gì Cảnh Hảo Hảo cũng đã cùng một chỗ với anh hơn nửa năm, anh lại là người đàn ông đầu tiên của cô, dựa theo lẽ thường mà nói, cô khẳng định sẽ không quên anh, lập tức lại nghĩ lúc đầu chính mình cưỡng bức cô, đáy lòng của cô khẳng định hận thảm mình, nếu không sẽ không nghĩa vô phản cố trốn tránh anh như vậy, ở đáy lòng của cô, có lẽ vĩnh viễn đều không có sự tồn tại của anh.
Từ nhỏ đến lớn, chuyện anh cố ý muốn làm, vật anh muốn có được, vốn chưa từng có tính toán buông tha, không đạt mục đích quyết không bỏ qua, hơn nữa mỗi một lần, anh đều là tin tưởng mười phần, nhưng lúc này đây, anh lại cảm thấy đáy lòng trống trơn, bất ổn, không nắm chắc chút nào.
Không cần Thẩm Lương Niên nhắc nhở, anh cũng biết, mười năm của Cảnh Hảo Hảo và Thẩm Lương Niên, mười năm trôi qua trong cuộc sống nghèo khó nương tựa lẫn nhau, mặc kệ hiện tại kết cục kết thúc như thế nào, cũng không quản hiện tại rốt cuộc cô còn yêu thương Thẩm Lương Niên hay không, mười năm đó không phải là một con số, bên trong ẩn chứa thời gian và ký ức, có thể vĩnh viễn cũng không có thể xóa bỏ trong cả đời này.
Nhưng anh lại chưa từng nghĩ tới muốn buông tha, anh biết đó là một khiêu chiến, nhưng anh vẫn muốn nghĩa vô phản cố, muốn chiếm được Cảnh Hảo Hảo.
Cả đời này của anh, cũng chỉ từng thích một người con gái đó...... À, không đúng, là thích...... Hơn nữa anh cũng tính toán, cả đời này đều chỉ thích một người con gái này.
Lương Thần nghĩ đến đây, chậm rãi mở mắt, hiệu quả cách âm cách âm trong phòng bao đặc biệt tốt, tắt đi âm nhạc, bên trong cực kỳ im lặng, anh chậm rãi quay đầu, nhìn Từ Dung nói: “Nếu đã không thể không yêu, cần gì phải hỏi tôi có đáng giá hay không?”
Từ Dung kéo kéo miệng: “Cô ta có cái gì tốt? Sao cậu lại yêu như vậy?”
“Cảnh Hảo Hảo không tốt, nhưng cô ấy là người con gái tôi thích.”
Giọng nói Lương Thần, tựa như nốt G chính của đàn violong, trầm thấp du dương thong thả truyền ra.
“Lúc trước, tôi có thể không ăn cơm, có thể không ngủ được, nhưng tuyệt đối sẽ không chậm trễ chuyện công việc, hơn nữa tôi cũng không cảm thấy Cảnh Hảo Hảo quá quan trọng với tôi, hiện tại cô ấy vừa đi, tôi liền phát hiện, mấy ngày nay, tôi đều không có bất kỳ hứng thú gì với chuyện công ty, hơn nữa tôi đi ra ngoài tham gia bữa tiệc, một chút khí lực ứng phó cũng không có, tôi cũng muốn trở lại ngày trước kia, xem như cô ấy chưa từng xuất hiện qua, bận rộn công việc kiếm tiền, nhưng tôi không thể quay về, tôi không có biện pháp.”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Thẳng đến lúc này, anh mới biết được, Cảnh Hảo Hảo vẫn luôn ở trong đáy lòng của anh, anh có thể buông tha mặc kệ công ty mình dốc sức làm việc nhiều năm như vậy, có thể buông tha lười ứng phó bữa tiệc, duy chỉ không bỏ xuống được cô, những chuyện từng là chính sự kia, đụng phải cô, lại có thể kỳ tích bàn biến thành chuyện không quan trọng.
Sau đó, anh mới chậm rãi hiểu được, trừ bỏ yêu cô, chuyện gì trên thế gian này cũng là chuyện không quan trọng.
Thời gian cô xuất hiện ở trong sinh mệnh anh ngắn ngủi chưa tới một năm, nhưng cho tới nay thời gian che phủ trong đời này của anh, có một nửa là ánh sáng của cô.
Tôi không có biện pháp.
“Thiếu niên thiên tử” của thành phố Giang Sơn này, từ khi nào thì có thời gian không có biện pháp nào như vậy?
Từ Dung nhìn chằm chằm Lương Thần, thật lâu sau, thở dài thật mạnh một hơi, ngữ điệu có chút thổn thức nói: “Cậu nói, sao chuyện lại phát triển thành như vậy?”
“Cậu và Thẩm Lương Niên, tôi đều nhìn ở trong mắt? Trước kia anh rất mơ hồ, nhiều mỹ nữ yêu thương nhung nhớ cậu như vậy, cậu đều bất động thanh sắc nói hai ba câu liền khiến người ta khóc sướt mướt tránh đi.”
“Lúc học đại học, lễ tình nhân lễ giáng sinh cậu đều nhận không ít lễ vật, nhưng bộ dáng chính là cầm những thứ đó, nói thẳng ngay trước mặt người ta, phiền toái cô giúp tôi ném vào trong thùng rác đi, cám ơn.”
“Xem lời này một chút, rất tuyệt tình, lúc ấy tôi thích hoa hậu giảng đường hệ nghệ thuật, nhưng hoa hậu giảng đường kia lại chú ý cậu, tôi nhìn thấy cậu trực tiếp đút bữa sáng người ta tặng cho cậu cho con chó hoang, lúc ấy tôi đặc biệt tức giận không phục.”
“Lúc ấy tôi liền suy nghĩ, người như cậu, trời sinh chính là sát tinh của phụ nữ, không biết tổn thương bao nhiêu tâm mỹ nữ xinh đẹp, hoàn toàn không biết thương hương tiếc ngọc, thân sĩ phong độ.”

“Mà Thẩm Lương Niên liền không giống với cậu, người theo đuổi cậu ta ở trong đại học cũng không thiếu, tuy rằng không khác gì cậu, nhưng người ta cũng là khách khí cự tuyệt, vĩnh viễn đều là một bộ dáng giữ mình trong sach, tuy rằng lúc ấy chúng ta không biết bạn gái cậu ta là Cảnh Hảo Hảo, nhưng chúng ta đều biết, cậu ta thật sự thủ thân như ngọc vì Cảnh Hảo Hảo, lúc ấy tôi chần chừ cưỡi ngựa xem hoa với bạn gái, tôi nhìn thấy biểu hiện đó của cậu ta, chẳng những không có cười nhạt, tôi ngược lại thật sự rất cảm động vì cậu ta. Trong hoàn cảnh nghèo khó như vậy, lại có được một tình yêu có thể gần nhau như vậy.”
“Kết quả...... Nhìn như một người si tình nhất lại là khốn kiếp nhất, người khốn kiếp nhất lại là một......”
Từ Dung nói tới đây, đột nhiên có chút nói không được nữa, lại thở dài một hơi, nói: “Thật ra Kiều Ôn Noãn - người phụ nữ kia, thực không thể đụng vào được, tôi cảm thấy Thẩm Lương Niên sớm hay muộn cũng sẽ hủy ở trong tay cô ta.”
Lương Thần không nói gì, chỉ chậm rãi lấy ra một điếu thuốc từ trên bàn, sau khi châm, hút một ngụm thật sâu.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc