Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 206

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Thế gian nhiều người, có thể mỗi một phút mỗi một giây đều có thể nhìn thấy gương mặt mới tinh, nhưng lại không có một người nào, có thể cho anh kinh diễm như lần đầu gặp cô vậy.
Thẳng đến lúc này, anh mới biết được, lúc ấy liếc mắt một cái liền bị khí chất sạch sẽ của cô làm rung động, không phải cô rất đặc thù, mà là kinh hỉ vừa thấy đã yêu.
Trên ngã tư đường, rõ ràng lui tới rất nhiều người, trên ngời khác nhau tản ra hương vị khác nhau, tiếng xe tiếng cười tiếng nói chuyện, nhiều tiếng không ngừng, nhưng Lương Thần lại cảm thấy toàn bộ thế giới, giống như chỉ có một người là anh, cô độc mà lại tịch mịch.
Hảo Hảo, hóa ra...... thành phố không có em, nơi nào cũng là chân trời góc biển, chỉ còn cô độc.
......
Lương Thần từng cảm thấy thời gian không đủ dùng, liều mạng thi chạy cùng thời gian, nhưng hiện tại, anh chưa bao giờ cảm thấy thời gian trôi qua thong thả mà lại dài lâu như bây giờ vậy.
Đã là ngày thứ năm.
Cảnh Hảo Hảo vẫn không có tin tức như trước.
Một người sống sờ sờ, ở dưới tình huống anh thông báo ở hai giới hắc bạch tra xét, lại không thể tìm ra chút tung tích nào.
Từ lúc đầu Lương không muốn ăn, đến cuộc sống hàng ngày khó an, thậm chí ngay cả công ty cũng không đi, tính tình cũng trở nên đặc biệt táo bạo, chỉ một chuyện nhỏ, cũng có thể trêu chọc anh tức giận kinh thiên động địa.

Không khí trong biệt thự, trở nên áp lực, người hầu từng người trôi qua lo lắng đề phòng, thật cẩn thận, sợ không cẩn thận sẽ chọc giận Lương Thần.
Thậm chí đến cuối cùng, buổi tối Lương Thần không xuống lầu ăn cơm tối, nhóm người hầu cũng không dám lên lầu để hỏi.
Rốt cục Lương Thần chống đỡ không nổi ngủ thiếp đi, hơn tám giờ tối, anh đột nhiên tỉnh dậy từ trong mộng, toàn thân ra đầy mồ hôi lạnh.
Nhìn nhìn thời gian, anh chỉ mới ngủ 20 phút.
Đây đã là lần thứ mấy trong mấy ngày nay.
Anh sẽ luôn mơ thấy một vài giấc mơ ly kỳ cổ quái, trong mộng không phải Cảnh Hảo Hảo đã chết, chính là gả cho người khác, hoặc là khiến cho anh giống như con ruồi không đầu, làm sao cũng không tìm thấy cô.
Lương Thần có chút mệt mỏi xuống giường, rót cho mình một ly nước, nhìn chằm chằm ban công, không biết như thế nào, liền giống như thấy Cảnh Hảo Hảo tránh ở ghế mây sau rèm cửa sổ, anh buông ly nước, rất nhanh chạy vội tới, kéo rèm cửa sổ, nhìn thấy là cảnh tượng trống rỗng, chỉ có gió đêm nhè nhẹ, không ngừng thổi vào.
Lương Thần ngơ ngác đứng trong chốc lát, xoay người cầm lấy di động của mình, lại gọi ra một cú điện thoại.
Kết quả nhận được, vẫn như đang tìm kiếm, còn chưa có manh mối.
Giọng nói cứng rắn của Lương Thần, nói: “Tiếp tục tìm cho tôi!”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Sau đó liền phẫn hận cắt đứt điện thoại, đứng ở trên ban công mím môi trầm tư trong chốc lát, liền xoay người, đi trở về phòng ngủ, cầm lấy chìa khóa xe của mình, đi xuống lầu.
Vừa lái xe ở vào thành phố Giang Sơn, Lương Thần vừa đeo tai nghe điện thoại bluetooth, gọi một cú điện thoại cho Từ Dung.
Đúng lúc Từ Dung đang ở “Golden Age”, Lương Thần trực tiếp sảng khoái chặt đứt điện thoại, đi nơi đó.
Phòng bao xa hoa trụy lạc, là nơi Lương Thần đã sớm bàn chuyện làm ăn quen trong mấy năm nay.
Anh không gần nữ sắc, nhưng trước khi chưa gặp Cảnh Hảo Hảo, cần xã giao, cũng tìm tiểu thư “Golden Age” ngồi ở bên người, làm ra vẻ.
Cho nên, tiểu thư bồi rượu bên trong nhìn thấy anh, lập tức ý cười không thôi tiến lên chào đón, ôm cánh tay anh: “Lương tổng, ngài đã tới?”
Lúc trước tuy rằng đáy lòng Lương Thần chán ghét, còn có thể ngoài cười nhưng trong không cười bày ra bộ dáng, sau đó bất động thanh sắc rút cánh tay của mình ra. Hiện tại Lương Thần lại vì đụng chạm như vậy, nháy mắt trở mặt, anh ghét nhìn chằm chằm một đôi tay trắng nõn đặt ở trên cánh tay mình, nói: “Cô có buồn nôn hay không.”
Hiện tại Lương Thần lại vì đụng chạm như vậy, nháy mắt trở mặt, anh ghét nhìn chằm chằm một đôi tay trắng nõn đặt ở trên cánh tay mình, nói: “Cô có buồn nôn hay không.”
Tiểu thư bồi rượu tươi cười kiều diễm như đóa hoa nghe được câu này, trên mặt chớp mắt một cái liền trở nên xấu hổ, tay phẫn nộ khoát lên trên cánh tay Lương Thần, cố gắng cong khóe môi lên với Lương Thần, muốn cười một cái, hóa giải không khí, kết quả Lương Thần lại tới một câu: “Chưa học qua hai chữ rụt rè viết như thế nào sao!”
Sau đó Lương Thần liền hất rơi cánh tay của tiểu thư bồi rượu, sắc mặt trầm lãnh ngồi ở trên sô pha.

Trong phòng bao vờn quanh có tiết tấu nhạc DJ, đinh tai nhức óc, Lương Thần cảm thấy nó khiến mình đau đầu, cầm điều khiển từ xa, “bíp” tắt nhạc đi.
Trong nháy mắt trong phòng trở nên có chút yên tĩnh.
Lúc này Từ Dung mới cười buông ly rượu xuống, phất phất tay với tiểu thư bồi rượu ở một bên, ý bảo các cô rời đi.
“Làm sao vậy? Thoạt nhìn tâm tình không tốt.” Từ Dung rót cho Lương Thần một ly rượu, đẩy tới trước mặt anh.
Lương Thần không có hé răng, chỉ yên lặng giơ ly rượu lên, hung hăng rót vào trong bụng.
Chất lỏng cay độc, theo yết hầu cay đến đáy lòng, vừa nóng lại kích thích.
Từ Dung nhìn Lương Thần trầm mặc không nói, câu môi cười cười: “Như thế nào? Cảnh Hảo Hảo vẫn là không có tin tức?”
Lương Thần ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Từ Dung, cầm lấy chai rượu, uống một ly tiếp một ly.
“Tôi nghe người trong công ty cậu nói, cậu đã không đi công ty vài ngày rồi, lúc công trình lớn ký lúc trước, gần đây cũng trì trệ không tiến, cứ như vậy nữa, chỉ sợ cậu phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng.”
Lúc này Lương Thần nhìn cũng không nhìn Từ Dung, như là hoàn toàn không có nghe được lời nói của anh, vẫn không ngừng uống rượu như trước.

Từ Dung cúi đầu, nặng nề nở nụ cười hai tiếng, rút điếu thuốc từ một bên ra, chậm rãi ngậm trong miệng, miễn cưỡng tựa vào trên sô pha, không rên một tiếng nhìn Lương Thần uống hết sạch hai chai rượu tây.
Lương Thần chỉ chỉ chuông phục vụ ở một bên, ý bảo Từ Dung tiếp tục gọi rượu.
“Mượn rượu tiêu sầu, cũng không phải là phong cách của cậu. A Thần, lý tính của cậu đâu?”
“Bớt nói nhảm, bảo cậu gọi rượu thì gọi đi.”
Từ Dung nhấn chuống phục vụ, nói:“Mang hai chai Royal Salute tới đây.”
Tắt chuông phục vụ, Từ Dung xoay qua, nhìn về phía Lương Thần.
Người đàn ông có thể bởi vì uống rượu mạnh, sắc mặt hơi có chút đỏ hồng, mí mắt hơi rũ xuống, lông mi thật dài như là hai cây quạt nhỏ, che giấu đôi mắt của anh, cầm nắp rượu trong tay, chán đến chết ngắm nghía.
Từ Dung cầm điếu thuốc, hút hai hơi, sau đó cầm một điếu thuốc, đưa cho Lương Thần: “Muốn hút hai hơi không?”
Lương Thần tiếp nhận điếu thuốc, Từ Dung tiến tới, châm thay anh.
Lương Thần chậm rãi phun một ngụm thuốc, mùi thuốc lá chậm rãi tản ra ở trong miệng.

Từ Dung ngồi ở một bên, sau khi nhìn khói mù lượn lờ, gương mặt tuấn mỹ bức người kia, đột nhiên nghĩa chánh ngôn từ mở miệng, nói: “A Thần, không phải tôi thích chõ mõm vào, tôi biết có thể lời nói của tôi, cậu không thích nghe, Cảnh Hảo Hảo và Thẩm Lương Niên nhận thức suốt mười năm, hiện tại Thẩm Lương Niên trật đường ray, khó chịu là Cảnh Hảo Hảo, nhưng khó chịu thì khó chịu, cũng không đại biểu cho cô ấy nhất định sẽ lựa chọn cậu. Hai ta từng cùng nhau trở về thành phố Giang Sơn từ Bắc Kinh, tôi tận mắt nhìn cậu làm như thế nào để tạo được tập đoàn Giang Sơn như bây giờ, đây là sa trường cậu chinh chiến được, kết quả hiện tại cậu suy sút như vậy, lúc này mới vài ngày, cậu đến cả công ty cũng không đi, chuyện gì trong đó cũng không quản, trước kia cậu cũng không phải như vậy.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc