Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 205

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Nhận thức như vậy, giống như là một cây búa thật lớn, hung hăng nện ở trên đầu anh, đánh mắt anh đến bốc ánh sáng vàng.
Hay cho một Cảnh Hảo Hảo, tính toán đánh thật đủ xinh đẹp, khiến cho anh - người chưa từng té ngã ở trong tay bất kỳ ai, lúc này đây lại thua đến thảm thiết không ngờ như vậy!
Trong nháy mắt người đàn ông luôn cường thế tựa như thiên thần này, chỉ cảm thấy một khối mềm mại nhất trong đáy lòng, giống nhau có vạn con ngựa lao nhanh qua, giẫm đến anh suýt nữa không có cách nào dứng thẳng.
Anh hung hăng nắm quả đấm, cố gắng duy trì chính mình không ngã xuống, nhìn đôi tình nhân trước mặt kia, khuôn mặt thanh nhã lại mất đi huyết sắc, anh cắn gắt gao răng ngà, cố gắng không cho khớp hàm của mình run lên, mất nửa ngày, mới mở miệng nói: “Phòng ở này, các người ra giá, tôi mua.”
Dừng một chút, Lương Thần vươn tay, hỏi mượn di động của đôi tình nhân kia, nhập vào trên đó một dãy số: “Đây là phương thức liên lạc của trợ lý tôi, các người nghĩ kỹ, rồi trực tiếp gọi điện thoại cho anh ta.”
......
Lương Thần là rời đi nhà trọ của Cảnh Hảo Hảo như thế nào, anh hoàn toàn không biết.
Chỉ đợi khi anh phục hồi tinh thần lại, anh phát giác chính mình đã muốn ngồi ở trên xe của mình.
Ánh nắng tươi sáng bên ngoài, gió và mặt trời rực sáng, trong vườn hoa trước nhà trọ có rất nhiều người đang phơi nắng, đám trẻ con sung sướng chơi đùa ở bên trong.
Hình ảnh tốt đẹp như vậy, Lương Thần lại cảm thấy mắt mình nhói đau...... Cuối cùng liền biến thành đau lòng, đau toàn thân.

Anh nắm tay lái, kìm lòng không đậu bắt đầu dùng sức, nắm đến lộ ra khớp xương của mình trở nên trắng bệch, anh lại còn đang gia tăng thêm sức lực.
Rốt cuộc cô đã động tâm tư vào lúc nào?
Hơn nữa đi không hề dấu hiệu như vậy, làm cho anh hoàn toàn không phát hiện gì.
Chẳng lẽ, là khi cô biết được Thẩm Lương Niên trật đường ray, liền hạ quyết tâm này?
Trong đầu Lương Thần, đột nhiên liền lượn quanh câu nói Thẩm Lương Niên nói với mình kia: “Đúng, tôi là một người ngoài, vậy anh cần gì phải chạy đến trước mặt một người ngoài như tôi, hỏi tôi, Cảnh Hảo Hảo đi nơi nào? Xem ra, anh còn không bằng một người ngoài như tôi ư.”
Lương Thần kinh ngạc nâng tay lên, che kín trái tim của mình.
Đúng vậy, anh đúng là vẫn còn không có so sánh được với Thẩm Lương Niên...... Cô đi dứt khoát như vậy, an bài kín đáo như vậy, rõ ràng là không bao giờ muốn tìm để anh tìm được cô nữa......
Lần từ biệt này của cô, là vọng tưởng nay về sau, hoàn toàn vĩnh biệt với anh!
Người phụ nữ kia rất muốn rời khỏi anh đi, thế cho nên cũng không để ý đến cả video của cô và anh mà anh đang nắm trong tay!
Tốt, tốt lắm...... Trong nháy mắt này, Lương Thần suýt nữa không thể khống chế chính mình, anh nói không rõ chính mình là phẫn nộ, hay là khủng hoảng, chỉ là cảm thấy ngũ tạng lục phủ đều đang kịch liệt quay cuồng.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Anh cách cửa kính xe, nhìn chằm chằm hình ảnh nhàn nhã thoải mái bên ngoài mặt, đột nhiên liền nhẹ nhàng cười lạnh ra tiếng.
Cô cứ như vậy không cố kỵ chút nào rời khỏi anh?
Không được anh gật đầu, Cảnh Hảo Hảo cô đừng nói rời đi, ngay cả đi tìm chết, đều là vọng tưởng!
Lương Thần nghĩ đến đây, liền lấy điện thoại di động ra, trực tiếp gọi một cú điện thoại ra ngoài: “Lần trước tôi bảo anh điều tra Cảnh Hảo Hảo, tư liệu còn ở chỗ anh đúng không?”
“Giúp tôi nghĩ biện pháp tìm cô ấy một chút, mặc kệ dùng biện pháp gì, cho dù là đào ba thước đất toàn bộ Trung Quốc, cũng phải tìm cô ấy ra cho tôi!”
“Được, tôi chờ tin tức của anh.”
Lương Thần cắt đứt điện thoại, hung hăng nuốt một ngụm nước miếng.
Hảo Hảo, em là người con gái tôi thích, em biến mất, dù tôi lật tung toàn bộ thế giới, lên trên trời xuống hoàng tuyền, tôi cũng phải tìm em trở về!
Giữa trưa hôm sau Lương Thần gọi điện thoại đi, liền nhận được tin tức.
“Lương tiên sinh, trước mắt tôi chỉ có thể xác định cho anh một tin tức, đó chính là Cảnh tiểu thư đã không còn ở thành phố Giang Sơn, về phần đi nơi nào, tôi có thể phải liên hệ người vùng khác đến tra xét.”

Đã không ở thành phố Giang Sơn...... Cô đã không còn ở nơi quyền lực anh thâm nhập nhất.
“Chỉ là, Lương tiên sinh ngài yên tâm, chỉ cần cô ấy còn ở trên thế giới này, mặc kệ là sống hay là chết, tôi cam đoan sẽ toàn lực ứng phó giúp ngài đi tìm, nếu không có việc gì nữa, tôi cúp trước.”
Chặt đứt điện thoại, Lương Thần đứng sững sờ ở trước cửa sổ sát đất trong văn phòng, nhìn trời mờ tối bên ngoài, đáy lòng nặng trịch giống như là ngày đó.
Cô đã đi hai ngày ba đêm rồi, đến bây giờ vẫn không có tin tức, mà cô chặn đường lui lại rắn chắc như vậy, không có lưu lại cho anh dấu vết để lại nào, làm cho anh không thể tìm ra.
Trên người cô mang theo nhiều tiền mặt như vậy, nếu bị người nào thấy được, nổi lên lòng xấu xa...... trong đầu Lương Thần, lập tức hiện ra hình ảnh Cảnh Hảo Hảo bị người sát hại, máu tươi đầm đìa nằm ở trong rừng núi hoang vắng, cả người anh giật mình một cái, đáy lòng âm thầm nhắc nhở mình không nên suy nghĩ miên man, liền nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ ngẩn người.
Qua không biết bao lâu, cửa phòng làm việc bị người gõ vang, Lương Thần cô đơn không nhúc nhích.
Tô Tiểu Tả thật cẩn thận đẩy cửa ra, bên trong cực kỳ yên tĩnh, áo cơm cha mẹ của cô đứng ở trước cửa sổ sát đất, cũng không nhúc nhích nữa.
Bóng lưng thoạt nhìn đặc biệt ôn hòa, nhưng không biết có phải ảo giác của cô hay không, cô lại có thể thấy được một chút cô đơn từ trên người đại BOSS.
Tô Tiểu Tả nhẹ nhàng hắng giọng một cái, thật cẩn thận mở miệng: “Lương tổng.”
Nếu không phải thân ảnh Lương Thần hơi động một chút, Tô Tiểu Tả sẽ cho là anh hoàn toàn không có nghe được lời nói của mình.

“Tôi muốn nhắc nhở ngài, mười hai giờ rưỡi có một bữa tiệc.”
“Ừ.” Lương Thần lên tiếng, nhìn thoáng qua thời gian, đã sắp mười hai giờ, anh trầm tư trong chốc lát, trực tiếp xoay người đi vào phòng ngủ phía sau văn phòng, thay đổi một bộ đồ mới, rửa mặt chải đầu, sửa sang lại, ngọc thụ lâm phong, phong độ nhẹ nhàng như trường ngày đi tham gia bữa tiệc.
Trên bữa tiệc, chạm ly liên tục, không khí hòa hợp.
Trà Long Tĩnh thượng hạng, rót ra từ trong tay phục vụ mặc sườn xám bó sát thân người, phát ra mùi hương lượn lờ.
Trong toàn bộ phòng, hương thơm rượu trà đồ ăn hương lượn quanh.
Lương Thần ở trong giới thương nghiệp lâu như vậy, sớm đã quen loại xã giao và khách sáo này, nhưng hôm nay, anh lại cảm thấy có chút lực bất tòng tâm, người chung quanh, thì thầm rốt cuộc nói thì thầm cái gì đó với mình, lại nói với nhau cái gì, anh lại không nghe lọt một câu.
Thật vất vả chống đỡ đến khi bữa ăn chấm dứt, lúc trước anh ứng đối thành thạo, lại thở dài nhẹ nhõm một hơi, kéo thân thể hơi mệt mỏi, lên xe của mình.
Uống rượu vào, tuy không bao nhiêu, nhưng lại càng quay cuồng không ngừng ở trong bụng, anh cố nén dục vọng nôn mửa, dựa vào lưng xe, nhắm hai mắt lại.
Ba giờ chiều, Tô Tiểu Tả gọi điện thoại tới, nói cho anh biết ba giờ rưỡi có một cuộc họp.
Anh ngay cả đáp cũng không đáp một chút, liền cắt đứt điện thoại.

Tầm mắt nhìn chằm chằm xe ngoài của sổ của anh dần dần có chút hoảng hốt, đột nhiên nhìn thấy một cô gái tóc dài màu đen, mặc váy vàng đi ngang qua, anh theo bản năng liền đẩy cửa xe ra, đuổi theo, kéo lấy cổ tay người nọ, nhìn lại, mới phát hiện không phải Cảnh Hảo Hảo.
Anh sững sờ buông lỏng tay ra, đứng ở trên đường cái người đến người đi, lập tức lại thiếu hưng trí đi.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc