Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 203

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Điện thoại cha chị dâu cả, rất nhanh trở về đây.
“A Thần, bác vừa mới hỏi, Cảnh Hảo Hảo mua vé máy bay đi nước Pháp, nhưng hoàn toàn không có đăng ký.”
Không có đăng ký?
Đó chính là cô hoàn toàn sẽ không đi nước Pháp?
Cô không đăng ký, vậy hiện tại cô đi đâu?
Lương Thần luôn cảm thấy chuyện đơn giản như trong tưởng tượng của mình vậy, anh bình tĩnh nói một tiếng cảm ơn, liền cắt đứt điện thoại.
Lương Thần cảm thấy chuyện này giống như tàu lượn, kích thích và kinh hiểm, tra được cô đi nuốc Pháp, kết quả cô không ngồi chuyến bay kia. Đó rõ ràng là không có việc gì lại tìm việc cho anh!
Lương Thần nghĩ vậy, liền giơ tay lên, trực tiếp quăng điện thoại xuống đất, anh như là chưa hết giận, nâng chân lên hung hăng đá lên, điện thoại bay ra, gặp trở ngại, bể thành mảnh nhỏ.
Thím Lâm nhìn dáng điệu bất an nôn nóng của Lương Thần, nhịn không được lên tiếng nói: “Thần thiếu gia, có thể tâm tình Cảnh tiểu thư không tốt, chỉ đi ra ngoài giải sầu, ngài đừng quá lo lắng.”
“Ánh mắt nào của thím nhìn thấy tôi lo lắng?” Lương Thần phẫn hận trở về một câu, liền hung hăng ngồi ở trên sô pha.

Anh lo lắng?
Anh mới không lo lắng đâu?
Đi cũng tốt, tốt nhất đi rồi vĩnh viễn cũng đừng trở về!
Vốn không có thời gian có thể làm cho anh sống yên ổn, vừa vặn đi lần này, sau này anh sẽ được thanh tĩnh!
Thời gian thong thả tích tắc chảy xuôi, đến mười hai giờ đêm, Cảnh Hảo Hảo không có trở về biệt thự.
Người hầu chưa ăn cơm chiều, hiện tại vừa mệt lại đói, ủ rũ đứng ở một bên, lại không dám tự tiện hành động.
Nhưng mà Lương Thần lại tinh thần có sức sống đứng lên, lại bắt đầu đi tới tới lui lui ở trong phòng.
Thím Lâm nhìn có chút hoa mắt, nhịn không được nói: “Lương tổng, bằng không chúng ta báo cảnh sát đi?”
Lúc này Lương Thần mới ngẩng đầu, nhìn thoáng qua thời gian, đã sắp hơn mười hai giờ tối, cách thời gian cô rời khỏi công ty anh, đã muốn 26 tiếng.
Một ngày một đêm...... Đều lâu như vậy......
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Sắc mặt Lương Thần càng thêm trầm thấp, thật ra anh đã sớm biết chân tướng, chỉ là không muốn đi tin tưởng, nó đã biến thành sự thật: Cảnh Hảo Hảo thật sự chạy trốn......
“Báo cảnh sát cái gì, đi rồi cũng tốt, đi rồi cũng tốt! Tôi đang phiền cô ấy đấy!” Lương Thần oán hận nói xong, xoay người liền trực tiếp lên lầu, đóng cửa phòng ngủ vang lên một tiếng kinh thiên động địa.
Trong phòng ngủ, chỉ có một mình anh.
Bên trong còn quanh quẩn hơi thở của Cảnh Hảo Hảo.
Lương Thần có chút vô lực ngồi ở trên sô pha, không có bật đèn, chỉ nhìn chỗ ban công.
Cửa sổ trên ban công không có đóng, gió đêm từ từ thổi bức màn nhẹ nhàng lay động, giống như là lúc trước, giống như lúc thổi bay đến, anh liền có thể nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo im lặng ngồi ngẩn người ở trên ghế mây.
Nhưng ghế mây, vẫn luôn đều là trống rỗng, không có một chút bóng dáng Cảnh Hảo Hảo.
Tức giận trong lòng Lương Thần, dần dần trở nên có chút vắng vẻ, đáy lòng bắt đầu bất ổn lên theo.
Anh biết, cô vẫn luôn có tâm tư rời khỏi anh, anh sợ cô rời khỏi, cho nên mới bảo thím Lâm chú ý cô mỗi ngày.
Anh cũng không có phái người lén theo dõi cô, chỉ cần anh muốn, anh hoàn toàn có thể khống chế từng ly từng tý mỗi ngày của cô ở trong tay mình.

Đó là bởi vì, anh thật sự không muốn...... không tôn trọng cô như vậy.
Nhưng anh không nghĩ tới, tôn trọng của mình, lại có thể đổi lấy là trốn tránh của cô
Cô nói đi là đi, không có chút dừng lại......
Sao lá gan cô lại lớn như vậy?
Chẳng lẽ thật như mình vừa đoán, Cảnh Hảo Hảo bỏ trốn cùng Thẩm Lương Niên?
Thẩm Lương Niên phản bội tình cảm của cô, cô cũng đã biết, vậy mà cô còn bỏ trốn theo Thẩm Lương Niên?
Lương Thần nghĩ đến đây, cả người trở nên đột nhiên cực kỳ không bình tĩnh, anh đứng lên từ trên sô pha, trầm tư trong chốc lát, liền cầm lấy chìa khóa xe và quần áo lên, đi xuống lầu.
Lương Thần lái xe tốc độ rất nhanh, trong đầu anh còn nghĩ, chính mình tìm đến Thẩm Lương Niên, rốt cuộc phải mở miệng như thế nào, người đã muốn đến dưới lầu Thẩm Lương Niên.
Lương Thần cách cửa kính xe, nhìn thoáng qua tòa nhà chỉ có mấy ngọn đèn sáng lên, liền đẩy cửa xe ra, xuống xe.
Anh đi vào trong nhà, ngựa quen đường cũ đi thang máy, đi tới cửa Thẩm Lương Niên, nâng tay lên, liền nhấn chuông cửa.

Cách một tấm cửa, mơ hồ có thể nghe thấy bên trong truyền đến tiếng chuông du dương.
Lương Thần đứng ở bên ngoài, sắc mặt trầm lãnh, lúc có chút không kiên nhẫn tiếng chuông dừng lại, rồi lại nhấn thêm một chút.
Anh phát giác, trái tim của mình, đập thình thịch đặc biệt lợi hại, nếu Thẩm Lương Niên cũng không ở nhà, đó không phải thật sự chứng minh Cảnh Hảo Hảo đã song túc song phi với anh rồi sao?
Lúc trong đầu Lương Thần đang suy nghĩ miên man, cửa liền bị người mở ra từ bên trong.
Lương Thần ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt Thẩm Lương Niên có chút sa sút, mặc áo ngủ, đang dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn anh.
Đáy lòng Lương Thần hơi ổn định một chút, biểu tình anh trấn định nhìn Thẩm Lương Niên, nói: “Tôi có thể đi vào ngồi một chút không?”
Thẩm Lương Niên không biết đêm hôm khuya khoắc Lương Thần đột nhiên chạy tới rốt cuộc là vì cái gì, lại vẫn nghiêng thân, tránh ra một con đường.
Lương Thần khẩn cấp bước đi vào, lúc đổi giày, anh ngẩng đầu nhìn vòng quanh trong phòng tráng lệ của Thẩm Lương Niên hai vòng, lại không có nhìn thấy thân ảnh của Cảnh Hảo Hảo.
Anh thừa dịp thời gian Thẩm Lương Niên đi phòng bếp nấu cà phê, nâng tay lên, đẩy phòng ngủ Thẩm Lương Niên ra, bên trong vẫn trống rỗng, không một bóng người như trước.
Đáy lòng Lương Thần, nói không nên lời là cao hứng hay là sợ hãi, chỉ là cảm thấy rất phức tạp.

Anh rất hy vọng chính mình có thể tìm được Cảnh Hảo Hảo ở chỗ này, lại sợ hãi Cảnh Hảo Hảo thật sự cùng một chỗ với Thẩm Lương Niên.
Thẩm Lương Niên bưng cà phê, đi ra từ phòng bếp, nhìn thấy Lương Thần đứng ở cửa phòng mình, nhìn chằm chằm vào bên trong, nhíu mày một chút, giọng nói thản nhiên nói: “Tìm tôi có chuyện gì?”
Lương Thần quay đầu nhìn thoáng qua Thẩm Lương Niên, không nói gì, chỉ chậm rãi đi trở về trước sô pha.
Thẩm Lương Niên dẫn đầu ngồi xuống, chỉ vào sô pha trước mặt mình: “Ngồi xuống nói đi.”
Lương Thần ngồi xuống, ánh mắt thẳng tắp nhìn Thẩm Lương Niên, thật lâu sau, mới hỏi: “Ngày hôm qua anh gặp cô ấy?”
Thẩm Lương Niên suy nghĩ một lát, mới phản ứng kịp “Cô ấy” trong miệng Lương Thần là ai, cười cười, khuôn mặt lóe lên một tầng đau thương, thẳng thắn nói: “Đúng vậy, ngày hôm qua tôi gặp Hảo Hảo.”
Lương Thần nhìn thần thái khí định thần nhàn của Thẩm Lương Niên, nghe “Hảo Hảo” được gọi ra từ trong miệng anh, ngữ khí triền miên, âm thầm cắn chặt răng, chịu đựng ghen tuông và lửa giận cuồn cuộn trong cơ thể, hoàn toàn mất hết kiên nhẫn lúc tới, gọn gàng dứt khoát mở miệng hỏi: “Buổi chiều hôm qua anh và cô ấy nói cái gì? Hiện tại cô ấy đâu? Bị anh dấu ở nơi nào rồi?”
Lương Thần hỏi ba vấn đề liên tiếp, hỏi đến sắc mặt Thẩm Lương Niên ngẩn ra, hơn nửa ngày, anh ta mới hồi thần lại, thần thái vẫn an bình như trước, đáy mắt sáng rọi, bình tĩnh dị thường, câu môi chậm rãi cười cười với Lương Thần, nói: “A Thần, anh đây là đang nói giỡn với tôi sao?”
“Tôi không nói giỡn với anh!” Sắc mặt Lương Thần dần dần lộ ra lệ khí



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc