Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 202

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Tổng giám phòng thị trường và quản lí phòng kế hoạch sợ tới mức vội vàng lui ra sau một bước, mặt Lương Thần âm trầm, trực tiếp đi tới thang máy.
Lương Thần một đường đua xe về tới biệt thự, trực tiếp xông thẳng lái đến trước nhà, mới hung hăng phanh gấp một cái, ngừng lại.
“Thần thiếu gia.”
Người hầu thấy Lương Thần vẻ mặt âm hàn trở lại biệt thự, sợ tới mức nơm nớp lo sợ lên tiếng chào hỏi, rồi lén lút lui lại sau mấy bước.
Biểu tình Lương Thần cứng rắn, mở bước chân, vội vàng lên lầu hai, đẩy cửa phòng ngủ ra, trực tiếp chạy vội tới phòng thay quần áo, mở ngăn tủ ra, nhìn thấy quần áo giầy túi xách trang sức bên trong của Cảnh Hảo Hảo đều ở đó, anh xoay người, đi ra phòng thay quần áo, thẳng đến phòng vẽ tranh, nhìn thấy hết thảy bên trong đều như bình thường.
Hoàn toàn không giống như là bộ dáng chạy trốn, chẳng lẽ là anh quá khẩn trương?
Nhưng không phải chạy, vậy hơn nửa đêm hôm qua, cô chạy ra khỏi công ty anh làm gì?
Lương Thần nghĩ đến đây, liền bước nhanh tới chỗ lan can, một tay chống lan can, một tay nói với thím Lâm dưới lầu: “Hiện tại gọi điện thoại cho tiểu thư.”
Bình thường thím Lâm làm chuyện gì cũng chậm tãi, hiện tại nhìn thấy Lương Thần khí không thuận, cả người nóng nảy giống như là con khỉ nhạy cảm, trong nháy mắt liền nhảy đến trước điện thoại bàn trong phòng khách, bắt đầu gọi vào di động Cảnh Hảo Hảo.
Thím Lâm gọi bảy tám lần, vẫn luôn là nhắc nhở tắt máy, bà mới ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, ngẩng đầu, sợ hãi liếc mắt nhìn Lương Thần một cái: “Di động Cảnh tiểu thư gọi không thông.”

Lương Thần nghe đến đó, chỉ cảm thấy toàn thân như là rót xăng, thế lửa thiêu đốt hừng hực.
Rốt cuộc người phụ nữ kia cho anh ăn cái gì vậy, anh lại có thể ngủ thần trí mơ màng.
Nghĩ, Lương Thần liền lấy di động của mình ra, gọi cho bác sĩ Trương một cú điện thoại.
Cắt đứt điện thoại, Lương Thần lại nói với thím Lâm: “Đi kêu tất cả mọi người tiến vào cho cháu.”
Thím Lâm nhận được phân phó, lập tức gọi hết người hầu, đầu bếp, thợ làm vườn, bảo vệ cửa, tài xế vào trong phòng khách.
Lương Thần vẫn đứng ở lầu hai nhìn xuống từ trên cao, nhìn một phòng người đông nghìn nghịt dưới lầu, lạnh giọng hỏi: “Sáng ngày hôm qua, các người ai gặp được Cảnh tiểu thư? Gần đây cô ấy có gì khác thường không?”
Đại đa số mọi người lắc lắc đầu.
Trong lòng Lương Thần đầy lửa, nhất thời đổ ập xuống liền mắng ra: “Một đám người các người, trông không được một người? Không phải tôi từng nói với các người, nhìn cô ấy thật kỹ cho tôi, cô ấy có cái gì khác thường, mỗi người các người đều không có mắt nhìn không thấy đúng không?”
“Cảnh tiểu thư vẫn rất bình thường, giữa trưa ngày hôm qua còn nghỉ trưa bình thường. Khoảng ba giờ chiều ngày hôm qua, nói là về nhà cô ấy, đi lấy chuyển phát nhanh.”
Lương Thần hơi hơi nhíu mi tâm lại.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


“Là tôi đưa Cảnh tiểu thư đi qua, dọc đường cô ấy cũng không có gì khác thường, vào tiểu khu của cô ấy, cũng không lâu lắm liền lập tức đi ra, chỉ là lúc tôi xuống xe hút thuốc, ngược lại nhìn thấy Cảnh tiểu thư và một người đàn ông đang nói chuyện ở dưới nhà trọ của cô ấy.”
Lương Thần như là bắt được một cơ hội sống, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía tài xế: “Đàn ông? Thấy rõ ràng diện mạo không?”
“Hình như chính là Thần thiếu gia - bạn của cô, trước kia tôi đã gặp hai lần, họ Thẩm thì phải......”
“Thẩm, Thẩm Lương Niên?”
“Đúng, đúng, chính là Thẩm tiên sinh. Tôi chính là thấy anh ta là bạn của ngài, cho nên không để ý chuyện đó.”
Ngày hôm qua cô ấy từng gặp Thẩm Lương Niên? Sau đó liền mất tích?
Ý niệm thứ nhất sinh ra trong đầu Lương Thần chính là Cảnh Hảo Hảo và Thẩm Lương Niên bỏ trốn.
Tim anh chợt nhảy lên, lớn tiếng quát tài xế đứng dưới lầu: “Anh cho là, anh cho là, anh biết cái gì! Rốt cuộc có đầu óc hay không, cô ấy gặp mặt với Thẩm Lương Niên, chuyện lớn như vậy, anh lại có thể không coi là một chuyện? Ở trong đầu anh, thế nào mới gọi là chuyện?”
Lương Thần tức giận tới tới lui lui ở lầu hai, cuối cùng dừng lại, trừng mắt nhìn tài xế, lại rống lên: “Đầu quả thực là nước vào!”
Người một phòng, bị Lương Thần rống đến không dám thở mạnh một tiếng.

Toàn bộ phòng, trong nháy mắt liền lâm vào trầm mặc.
Lương Thần gấp gáp đứng ngồi không yên, rốt cục đợi được bác sĩ Trương đến, Lương Thần liền khẩn cấp cuốn tay áo của mình lên, nói: “Nhanh, nhanh rút máu cho cháu, kiểm tra cháu đã xảy ra chuyện gì.”
Bác sĩ Trương vốn nghĩ đến lại là Cảnh Hảo Hảo xuất hiện vấn đề, không nghĩ tới lại có thể là Lương Thần, ông lấy ra miếng bông, vừa lau da thịt Lương Thần, vừa thuận miệng hỏi một câu: “Cô gái nhỏ kia đâu? Sao không thấy cô ấy?”
Thật sự là không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì.
Sắc mặt Lương Thần lập tức lại đen xuống.
Bác sĩ Trương nở nụ cười ha ha hai tiếng, cầm máu rút ra, dùng dụng cụ mang đến kiểm tra một chút, nói: “Trong máu còn lưu lại thành phần an thần.”
“An thần?”
“Đúng, chính là thuốc ngủ chúng ta thường gọi.”
Cả người Lương Thần lập tức liền đứng lên từ trên sô pha, miếng bông đặt ở trên cánh tay anh cũng rơi xuống đất theo, nơi vừa mới rút máu xong, máu tách tách rơi xuống không ngừng.
“Thần thiếu gia, ngài phải ấn một lát.” Thím Lâm vội vàng cầm miếng bông mới lên, muốn ấn vào.

Lương Thần lại phất phất tay, chỉ vào tài xế, nói: “Anh đi đưa bác sĩ Trương trở về.”
Sau đó, cả người như là sư tử bùng nổ, trực tiếp chạy vội tới trước điện thoại bàn, gọi một dãy số điện thoại, cũng không chờ người ở bên trong nói chuyện, anh liền trực tiếp nói: “Giúp tôi tra tất cả nhà ga, sân bay, cảng, nhìn xem có ghi chép xuất nhập của Cảnh Hảo Hảo hay không.”
Cắt đứt điện thoại, cả người Lương Thần bắt đầu chuyển động vòng quanh qua lại quanh phòng.
Những người thím Lâm đứng ở một bên, cũng không dám quấy nhiễu đường của anh, cứ như vậy giương mắt nhìn nhìn anh di chuyển.
Vào lúc không biết Lương Thần đã đi không đi bao nhiêu vòng, điện thoại bàn đột nhiên vang lên, Lương Thần giật mình một cái tiêu sái đi qua, tiếp nghe điện thoại, sau đó sắc mặt trở nên càng ngày càng thối, tiếp đó liền “rầm” cắt đứt điện thoại.
Cảnh Hảo Hảo thật to gan, lại hạ thuốc ngủ anh, bỏ đi sao?
Đi thì đi, còn chạy tới nước Pháp?
Lương Thần cảm thấy toàn thân mình như là sắp nổ mạnh, có một cỗ khí không thể nào phát tiết ra được, anh bình tĩnh, tiếp tục gọi một cú điện thoại ra ngoài.
“Chào bác, ông Lý, cháu là Lương Thần...... Gần đây anh cả và chị dâu cháu đều tốt chứ, hôm nay gọi điện thoại cho bác, là muốn phiền toái bác một chuyện...... Lúc trước bác từng ở nước Pháp, nơi đó có bạn của bác đi? Là như vậy, cháu có một người bạn đi nước Pháp, bác giúp cháu tra một chút, hiện tại cô ấy có dừng chân ở nơi đó không? Được, cám ơn.”
Anh gọi điện thoại cho chính là cha chị dâu cả, vì người phụ nữ kia, anh lại có thể vận dụng đến quan hệ của anh cả anh.

Lương Thần nhịn không được nghiến răng nghiến lợi nghĩ, người phụ nữ kia tốt nhất trốn cho sạch sẽ, lưu loát gọn gàng, đừng để cho anh bắt trở về, nếu anh bắt trở về, nhìn anh ép buộc biện pháp chỉnh cô như thế nào!
Lương Thần càng nghĩ, càng cảm thấy nín thở, nâng tay lên, hung hăng lôi kéo cà vạt của mình, sau đó tiếp tục bắt đầu chuyển động quanh phòng.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc