Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 199

Tác giả: Diệp Phi Dạ


“Nếu không có vấn đề gì, liền tan họp đi.” Lương Thần nói xong, đửng thẳng lên, cầm bút ghi chép từ trên mặt bàn lên, dẫn đầu đi ra khỏi phòng hội nghị.
Còn chưa đi đến văn phòng thư ký, Tô Tiểu Tả liền giành trước một bước đứng lên, chờ Lương Thần đi vào, hơi hơi khom người, đưa cho Lương Thần hai phân văn kiện nói: “Lương tổng, đây là ngành nghiệp vụ giao lên, nói để ngài phê duyệt.”
“Ừ.” Lương Thần hàm hồ lên tiếng, lật xem văn kiện hai cái, đang chuẩn bị đi về phía văn phòng, Tô Tiểu Tả lại mở miệng nói: “Lương tổng, Cảnh tiểu thư đến đây, ở chỗ này chờ ngài hơn nửa ngày.”
“Cảnh tiểu thư?” Lương Thần kinh ngạc ngẩng đầu: “Cảnh tiểu thư nào?”
“Chính là Cảnh Hảo Hảo.”
Lương Thần rõ ràng sửng sốt một chút, sau đó anh liền cảm giác được có một cỗ vui sướng không thể nói nên lời xông lên từ trái tim, đến ngay cả âm điệu, cũng mang theo một tia gấp bách anh không phát giác được: “Hiện tại cô ấy ở nơi nào?”
“Cảnh tiểu thư vừa mới đi toilet.”
Tiếng nói Tô Tiểu Tả còn chưa rơi xuống, Lương Thần liền trực tiếp cầm văn kiện đi về phía toilet, còn chưa tới cửa, Cảnh Hảo Hảo liền đi ra từ bên trong.
Bước chân Lương Thần hơi dừng một chút, sau đó liền cất bước nghênh đón, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp của cô trong chốc lát, hỏi: “Sao em lại tới đây?”
Cảnh Hảo Hảo cười hiền lành: “Vừa mới đi ra ngoài, đi ngang qua công ty của anh, liền thuận đường đi lên nhìn xem.”

Cho dù chỉ vừa mới hoà thuận, nhưng Lương Thần vẫn cảm thấy đáy lòng vui thích như trước, anh gật gật đầu, chỉ chỉ văn phòng của mình: “Đi văn phòng của anh trước.”
......
Trong văn phòng Lương Thần, càng tráng lệ rộng lớn sáng ngời hơn trong tưởng tượng Cảnh Hảo Hảo.
Bước vào văn phòng, Lương Thần liền nhận được điện thoại thư ký chuyển vào, anh vừa tiếp nghe, vừa ý bảo Cảnh Hảo Hảo tùy ý.
Cảnh Hảo Hảo dạo vòng quanh văn phòng Lương Thần một vòng, phát hiện thiết bị toilet, phòng bếp, phòng giải khát, phòng ngủ đều rất đầy đủ.
Lương Thần vừa mới cúp điện thoại, liền có một cao tầng ôm văn kiện đi đến, cho dù Lương Thần đã rất ngắn gọn ý tứ của mình, nhưng vẫn mất một đoạn thời gian, mới xử lý tốt hết thảy.
Lương Thần ngẩng đầu, nhìn thoáng qua đồng hồ trên vách tường, đã sáu giờ, tầm mắt anh quét quanh văn phòng một vòng, không có tìm được Cảnh Hảo Hảo, liền đi đến phòng bên cạnh, cuối cùng tìm thấy được Cảnh Hảo Hảo ở trên giường trong phòng ngủ.
Trong tay cô cầm một quyển tạp chí, đặt ở bên cạnh đầu của mình, nhắm mắt, như là đã ngủ rồi.
Lương Thần thả chậm bước chân, đi vào, nhẹ tay nhẹ chân rút đi tạp chí trong tay Cảnh Hảo Hảo, cúi đầu, nhìn chằm chằm gương mặt Cảnh Hảo Hảo trong chốc lát, sau đó cả người cũng nằm ở bên người cô, kéo chăn, đắp lên trên thân hai người.
Thật ra Lương Thần không có mệt mỏi chút nào, chỉ là nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo nằm ở trên giường của mình, không đành lòng quấy rầy, hiện tại đang ở giai đoạn cao của công việc, cũng có chút mệt mỏi, cho nên chỉ muốn nằm xuống để nghỉ ngơi trong chốc lát.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Kết quả không nghĩ tới, vừa nghỉ ngơi, lại thật sự ngủ thiếp đi.
Cảnh Hảo Hảo nhắm mắt lại nằm ở trong lòng anh, vẫn luôn chưa từng ngủ, hai người đều mặc quần áo, cô lại cách một tầng áo lót, có thể tinh tường cảm giác được cực nóng trên người anh.
Thời gian tích tắc chảy xuôi qua, chớp mắt một cái, liền đến tám giờ tối.
Ánh sao ngoài cửa sổ điểm xuyết, trong toàn bộ văn phòng cực kỳ yên tĩnh, lúc này Cảnh Hảo Hảo mới nhẹ nhàng mở mắt, mở tay Lương Thần ta, bò dậy từ trong lòng anh, đi vào phòng bếp.
Bên trong có sẵn nguyên liệu nấu ăn, Cảnh Hảo Hảo tùy ý chọn lựa mấy thứ, xào ba món ăn nhỏ, làm một phần canh.
Cảnh Hảo Hảo bưng thức ăn đến trên bàn trước cửa sổ sát đất, sau đó nhìn thoáng qua Lương Thần nằm ở trên giường ngủ say, liền lấy thuốc ngủ từ trong túi xách của mình ra, mở nắp đậy, đếm mấy viên thuốc ngủ từ bên trong ra, ném vào trong canh.
Thuốc ngủ thuộc loại ổn định, gặp nước không tan ra, nhưng là gặp nhiệt lại rất dễ dàng hòa tan.
Cảnh Hảo Hảo nhìn chằm chằm mấy viên thuốc ngủ mình ném vào, rất nhanh hóa thành bột phấn, cô cầm lấy thìa, nhẹ nhàng mà quấy hai cái, thoạt nhìn không có khác gì canh vừa mới múc ra từ trong nồi.
Lúc này Cảnh Hảo Hảo mới đứng lên, đi đến bên giường, đánh thức Lương Thần.
Lương Thần mơ màng mở to mắt, biểu tình có chút mờ mịt, rồi từng mùi hương xông vào mũi, anh đứng thẳng lên, nhìn thấy trên bàn tròn cách đó không xa đặt ba món ăn một món canh, có chút kinh ngạc quay đầu, nhìn Cảnh Hảo Hảo: “Em làm?”

“Ừ, lúc nãy có chút đói, thấy anh đang ngủ, không có gọi anh, hiện tại đứng lên ăn cơm đi, ăn xong rồi nói sau.”
Lương Thần nhìn chằm chằm đồ ăn trên bàn, ánh mắt trở nên có chút nhu hòa, đáy lòng mềm mại, như là có thứ thứ gì đó chậm rãi bay lượn, làm cho cả người anh có chút lâng lâng.
Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo ngồi mặt đối mặt ở trước bàn, Cảnh Hảo Hảo tự mình múc một chén canh cho Lương Thần, đặt tới trước mặt Lương Thần.
Lúc Cảnh Hảo Hảo còn rất nhỏ liền đi học nấu cơm, trù nghệ so ra kém hơn đầu bếp lớn trong nhà Lương Thần, Lương Thần lại ăn vui sướng đầm đìa, giống như là ăn ngon hơn bất kỳ bữa cơm nào mà anh từng ăn, càn quét sạch sẽ đồ ăn và canh.
Đổi lại là ngày thường, Cảnh Hảo Hảo khẳng định rất cảm giác thành tựu, nhưng hôm nay, cô lại không thể nào cao hứng nổi.
Cảnh Hảo Hảo thu dọn bát đũa không còn một mảnh, lấy đến phòng bếp đi rửa.
Lương Thần liền đứng ở cửa nhìn, hình ảnh như vậy thực bình thường, nhưng không biết vì sao, lại làm cho đáy lòng anh bắt đầu sinh ra một loại cảm giác thoải mái an nhàn.
Cảnh Hảo Hảo lau khô tay, còn chưa xoay người, thắt lưng của cô liền bị Lương Thần ôm mạnh từ phía sau, ngay sau đó, cánh môi người đàn ông, liền nóng bỏng bao trùm lên môi của cô.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc