Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 197

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo nhìn chằm chằm ảnh chụp to nhỏ kia, mấp máy môi, ngồi xổm người xuống, nhặt từng ảnh chụp kia lên, xé toàn bộ thành những mảnhnhor, sau đó nhét vào trong một túi rác lớn, liền kéo ra khỏi nhà trọ.
Cảnh Hảo Hảo vẫn nghĩ đến, chính mình không bỏ Thẩm Lương Niên xuống được, cho dù là Lương Thần bức bách cô ở lại bên người anh, cô và Thẩm Lương Niên chia tay, cô cũng vẫn cho là tâm của mình đặt ở trên người Thẩm Lương Niên.
Nhưng khi cô ngồi xổm người xuống, xé nhỏ ảnh chụp ghi lại từng chút từng chút đã qua của cô và Thẩm Lương Niên, cô lại cảm thấy không có gì lớn.
Cũ không đi, mới không đến.
Người một khi nghĩ thoáng, tâm tình sẽ trở nên đặc biệt tốt, chỉ là lúc Cảnh Hảo Hảo tâm tình tốt kéo túi rác lớn đi ra cửa nhà trọ, lại nhìn thấy Thẩm Lương Niên đứng cúi đầu hút thuốc ở cách đó không xa, tâm tình thật vất vả mới hòa hoãn của cô, trong nháy mắt trở nên phá thành những mảnh nhỏ.
Cô không nghĩ tới, chính mình trở về nhà trọ xử lý một vài thứ cuối cùng, lại có thể gặp mặt Thẩm Lương Niên.
“Hảo Hảo?” Thẩm Lương Niên cách đó không xa như là luôn đang chờ cô, nhìn thấy cô đi ra, liền đứng thẳng thân mình, bóp tắt thuốc, lên tiếng hô một câu tên của cô.
Cảnh Hảo Hảo thu liễm cảm xúc một chút, làm bộ như không có nghe thấy giọng nói của Thẩm Lương Niên, trực tiếp kéo túi rác có chút nặng, đi đến thùng rác một bên.
Thẩm Lương Niên tay dài chân dài đuổi theo về phía cô, vươn tay, tiếp nhận túi rác trong tay cô: “Anh đến giúp em.”
Cảnh Hảo Hảo gắt gao nắm chặt túi rác, ánh mắt lạnh lùng: “Không cần.”

Thẩm Lương Niên nắm một góc túi rác, hơi hơi buộc chặt, anh ngẩng đầu, nhìn nhìn đứa nhỏ chạy trên bãi cỏ xa xa ở tiểu khu, cùng với người lớn đứng ở một bên nhìn, nhẹ nhàng cúi thấp đầu, nói: “Hảo Hảo, chúng ta tìm một chỗ, nói chuyện thật tốt.”
“Nói chuyện gì? Nói anh và Kiều Ôn Noãn trật đường ray như thế nào sao?” Cảnh Hảo Hảo cười lạnh lên tiếng, “Tôi cũng không có rãnh như anh vậy.”
Nói xong, nhìn cũng không liếc mắt nhìn Thẩm Lương Niên một cái, chuẩn bị rời đi.
Tay cầm lấy túi rác của Thẩm Lương Niên hơi dùng khí lực một chút, kéo lấy Cảnh Hảo Hảo, mí mắt hơi rủ xuống, che giấu thần thái nơi đáy mắt anh, giọng nói đã có chút thỏa hiệp: “Hảo Hảo, mấy ngày nay anh vẫn đều ở chỗ này chờ em......”
Thẩm Lương Niên dừng một chút, giọng nói bỗng dưng mỏng manh xuống: “Hảo Hảo, trong lòng anh vẫn còn có em.”
Trong lòng anh vẫn còn có em...... Một câu lời ngon tiếng ngọt thâm tình cỡ nào, nhưng là Cảnh Hảo Hảo lại cảm thấy những lời này cực kỳ giống như châm chọc.
Cô nhịn không được có chút giận dữ nhìn Thẩm Lương Niên: “Thẩm Lương Niên, cái gì gọi là trong lòng anh vẫn có tôi? Lúc anh nói những lời này, chẳng lẽ không cảm thấy ghê tởm sao? Tôi lại thấy ghê tởm thay anh.”
Thẩm Lương Niên trầm mặc.
Cảnh Hảo Hảo nhìn Thẩm Lương Niên, chỉ cảm thấy người đàn ông trước mặt này, thoạt nhìn thực xa lạ, không hề giống như là Thẩm Lương Niên từng cùng cô sống nương tựa lẫn nhau dìu đỡ nhau ra từ trong trấn nhỏ cằn cỗi kia.
Thật ra hiện tại cô, không phải đang khó chịu vì sự phản bội của Thẩm Lương Niên, cô khó chịu là vì chính mình từng không hề giữ lại mà trả giả cho Thẩm Lương Niên trong quá khứ.


Thẩm Lương Niên bị ánh mắt Cảnh Hảo Hảo nhìn đến có chút hổ thẹn, anh yên lặng nghiêng đầu, nuốt nuốt nước miếng, mới mở miệng, dùng thanh tuyến nặng nề nói: “Hảo Hảo, anh thật xin lỗi em.”
Lại nghe thấy thật xin lỗi một lần nữa, Cảnh Hảo Hảo vẫn cảm thấy trong ngực có một đoàn lửa soạt soạt bốc lên trên, cô hít sâu mấy hơi, cố gắng bình tĩnh cảm xúc của mình, gật gật đầu với Thẩm Lương Niên, nói: “Đúng, anh thật xin lỗi tôi.”
Thẩm Lương Niên mím môi gắt gao, không nói tiếng nào.
Cảnh Hảo Hảo kéo môi, nở nụ cười một chút: “Cho nên tôi sẽ không để cho anh tiếp tục thật xin lỗi tôi nữa, Thẩm Lương Niên, nếu anh không tiếc, tôi cũng không yêu. Lúc trước tôi thành tâm thành ý đối đãi anh bao nhiêu, như vậy hiện tại, tôi liền có thật tình thật lòng không muốn gặp anh bấy nhiêu! Cho nên phiền toái anh về sau đừng xuất hiện ở trước mặt tôi nữa, chỉ là, xin anh yên tâm, không có anh, tôi vẫn sẽ tốt như cũ, không, tôi sẽ trôi qua càng tốt hơn!”
Cảnh Hảo Hảo nói xong, liền hung hăng kéo túi rác một chút, muốn bỏ của chạy lấy người.
Túi rác rất mỏng, có thể Cảnh Hảo Hảo bởi vì quá mức tức giận, dùng khí lực có chút lớn, không cẩn thận liền xé rách túi, mảnh nhỏ ảnh chụp bên trong, như là bươm bướm, lưu loát bay ra ở giữa Hảo Hảo Thẩm và Lương Niên.
Tầm mắt Thẩm Lương Niên chậm rãi giật giật, cuối cùng dừng ở trên mặt đất, mảnh vụn rõ ràng rơi đầy mặt đất, thấy được gương mặt và quần áo không trọn vẹn của mình và Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo buông lỏng túi rác ra, đi đến bên thùng rác, cầm chổi rơm, quét những mảnh nhỏ kia, trực tiếp ném tới trong thùng rác, sau đó cũng không lưu lại đôi câu vài lời, trực tiếp đi chỗ khác.
Thẩm Lương Niên đứng ở tại chỗ, nhìn thân ảnh Cảnh Hảo Hảo dần dần biến mất không thấy, anh mới lảo đảo bước chân, đi tới bên thùng rác, nhặt lên từng chút từng chút mảnh vụn những hình kia, không để ý người lui tới chung quanh ném ánh mắt quái dị tới, sau đó cứ ngồi xổm xuống như vậy, cầm những mảnh vụn kia muốn chắp vá lại, nhưng dù hợp như thế nào, anh đều hợp không thành bộ dáng lúc trước được.
Hóa ra, tình yêu lại có thể yếu ớt không chịu nổi một kích như vậy.

Một lần sảy chân để hận nghìn đời.
......
Cảnh Hảo Hảo đi vào nhà của mình, cầm chuyển phát nhanh của mình, trực tiếp hủy đi phong bì, đặt bình thuốc ngủ ở bên trong túi xách của mình, ném cái hộp chuyển phát nhanh đi, liền trực tiếp đi ra tiểu khu.
“Cảnh tiểu thư, về nhà sao?” Tài xế khởi động xe.
Cảnh Hảo Hảo lắc đầu: “Đi công ty Lương Thần đi.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc