Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 189

Tác giả: Diệp Phi Dạ


“Nếu anh không muốn yêu, muốn rời khỏi thì nên sớm làm, để tôi không có suy nghĩ cùng nhau đến già.”
Bầu trời đêm thành phố Giang Sơn, ánh sao sáng ngời, cô giống như nhìn thấy, lúc mình còn trẻ tuổi, mặc quần áo cũ nát, đứng ở đầu đường trấn nhỏ dưới màn đêm buông xuống, chờ Thẩm Lương Niên nghỉ về nhà từ trong trấn.
Ban đêm trên trấn nhỏ, ánh đèn không sáng ngời bằng Thành phố Giang Sơn như vậy, đi ở trên ngã tư đường tối đen, có thể nhìn thấy ánh trăng sáng tỏ, anh và cô một trước một sau, im lặng đi tới.
Lúc đó, anh và cô đều còn là dáng dấp khuôn mặt non nớt, anh còn chưa ổn trọng thành thục như bây giờ, đường phố trấn nhỏ gập ghềnh, có vài giọt nước, cô khó có thể vượt qua, anh vươn tay, nắm tay cô qua, đầu ngón tay trong lúc vô tình chạm vào da thịt của cô, trên mặt anh, liền treo lên đỏ hồng ngượng ngùng.
Tốt đẹp như vậy qua đi, tuổi trẻ khinh cuồng, thời gian hạnh phúc lại là kết cục thảm thiết như vậy.
Chẳng bao lâu sau, trên trấn nhỏ kia đi ra thiếu niên nho nhã tuấn dật, cho nên liền giống như chúng sanh trầm luân trong thế tục.
Thẳng đến giờ phút này, cô mới biết được, hóa ra ngày tháng dài rộng, chỉ là một trận hiểu lầm.
......
Lương Thần vẫn vẫn duy trì khoảng cách không xa không gần đi theo phía sau Cảnh Hảo Hảo.
Bước chân cô mau, anh cũng đi mau theo, bước chân của cô chậm, anh cũng chậm theo, lúc cô dừng lại, anh liền đứng ở dưới chỗ đèn đường cách cô 20 mét, im lặng nhìn cô.

Thần thái của cô có chút dại ra, anh phân không rõ rốt cuộc cô đang nghĩ cái gì, đèn nê ông nhiều màu chiếu vào trên mặt của cô, chiếu dung mạo yên tĩnh của cô, anh nhịn không được nhìn có chút xuất thần.
Rất nhiều người tới tới lui lui giữa anh và cô, chặn lại tầm mắt của anh, nhưng anh chỉ hơi nghiêng đầu một chút, luôn có thể dễ dàng tìm được tồn tại của cô ở trong đám người.
Từ nhỏ đến lớn, anh học cái gì cũng nhanh hơn người thường, mười tám tuổi một người một ngựa chạy đến thành phố Giang Sơn, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng sang hạ như vậy huy hoàng vương triều.
Anh vẫn cảm thấy, chính mình là tồn tại không có gì không làm không được.
Nhưng đến hiện tại, anh mới hiểu được, những thứ tình yêu này, anh cũng là vừa mới hiểu được.
Hóa ra, yêu một người là đơn giản như vậy, cô đứng ở trong đám người, anh liếc mắt một cái liền tìm được cô, thế giới là trắng đen, mà cô là màu sắc rực rỡ.
Thần thái Lương Thần, trong nháy mắt trở nên có chút nhu hòa, ánh mắt anh, nháy không nháy nhìn Cảnh Hảo Hảo, đáy mắt phấn khích xinh đẹp, mang theo kinh diễm không có cách nào nói rõ, giống như là nhìn thấy vật tuyệt đẹp nhất trong nhân thế này.
......
Tiếng nhạc trong cửa hàng mặt tiền ngừng lại, lúc này Cảnh Hảo Hảo mới hoàn hồn, cô mờ mịt nhìn thoáng qua bước chân của người chung quanh, sau đó đạp bước chân, vội vàng đi đến trong hẻm nhỏ phía sau cao ốc.
Lương Thần đứng ở tại chỗ không hề động, chỉ chờ bóng dáng Cảnh Hảo Hảo hoàn toàn biến mất ở khúc quanh hẻm nhỏ, anh mới chậm rãi mở bước chân, đi theo qua.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Trong hẻm nhỏ chỉ có hai ba ngọn đèn đường, miễn cưỡng có thể để cho người thấy rõ ràng đường đi, càng đi vào trong, càng cách xa tiếng động ồn ào bên ngoài, vẫn đi chỗ sâu nhất trong ngõ nhỏ, tiếng ồn ào bên ngoài biến mất không còn một mảnh, giống như tiến vào một thế giới khác.
Chỗ tận cùng ngõ nhỏ, chỉ có đi con đường phía trái, Lương Thần còn chưa có xoay người, chợt nghe được bên trong truyền đến tiếng khóc hu hu, âm thanh kia quen thuộc đến cả chính anh cũng không biết, chẳng bao lâu sau mình lại có thế khắc sâu vào trong lòng.
Cả người anh như là bị điểm huyệt đạo, lập tức liền cứng ngắc tại chỗ, thật lâu sau, anh mới chậm rãi đi về phía trước từng bước, ở chỗ rất xa nơi đèn đường chỉ khuếch trương chiếu tới đượ một chút ánh sáng yếu ớt, anh nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo ngồi xổm xuống, chôn đầu ở giữa hai vách tường, bả vai rung rung, khóc rất thương tâm.
Lương Thần cảm thấy tim mình, như là bị cái gì hung hăng bắt lấy, dùng sức níu chặt, đau không thể chịu đựng được.
Từng trận đau lòng, như là thủy triều, tập trung giữa tim, nhanh chóng chôn vùi anh.
Lương Thần siết chặt nắm tay, rũ đặt ở bên người của mình.
Trong toàn bộ hẻm nhỏ, im lặng có chút dọa người, chỉ có tiếng khóc của Cảnh Hảo Hảo, đứt quãng truyền ra.
Rõ ràng thương tâm là Cảnh Hảo Hảo, rõ ràng khổ sở là Cảnh Hảo Hảo.
Nhưng Lương Thần lại cảm thấy chính mình giống như càng khổ sở hơn cô gấp mười lần, gấp trăm lần, ngàn lần.
Tế bào toàn thân anh, đều kêu gào đau đớn.

Lúc này anh mới hiểu được, thật lòng cách thương tâm rất gần.
Chỉ có người bỏ ra thật lòng, mới có thể hiểu được cái gì gọi là thương tâm.
Cô thương tâm vì tình yêu chết đi của cô, mà anh là thương tâm vì thương tâm của cô.
Mắt của em đang nhỏ lệ, lòng của anh đang che dù cho em.
Cảnh Hảo Hảo càng khóc, càng cảm thấy thương tâm, ai ngờ, Thẩm Lương Niên là hết thảy sinh mệnh, tín ngưỡng trong mười năm qua của cô, hiện nay hết thảy đó đều ầm ầm sụp đổ, trở thành một mảnh phế tích.
Cô thật sự không hiểu được, cô yêu Thẩm Lương Niên như vậy, sao lại lừa gạt cô hai năm?
Sao anh cứ như vậy nhẫn tâm khiến cho cô như là một kẻ ngốc, chẳng hay biết gì hai năm?
Cô vì anh làm nhiều như vậy, sao anh có thể khi dễ cô như thế?
Cảnh Hảo Hảo khóc tê tâm liệt phế, đến cuối cùng, cô lập tức liền ngồi xổm xuống đất, thân thể gầy yếu hơi hơi cuộn mình.
Lương Thần nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo ngồi xổm trên đất khóc lớn, qua lúc lâu mới hung hăng nuốt một ngụm nước miếng, trên chân như là đổ chì, đi từng bước một đến trước mặt của cô, anh hơi hơi cúi người, nâng tay lên muốn đi nâng Cảnh Hảo Hảo dậy, lại phát hiện ngón tay mình run run có chút không thể khống chế.

Lương Thần mất khí lực rất lớn, mới đưa ngón tay run rẩy, chậm rãi đặt ở trên đầu Cảnh Hảo Hảo, nhẹ nhàng sờ sờ tóc của cô.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc