Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 188

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Bước chân cô đi vội vàng, giống như là muốn chạy trốn thứ gì kinh khủng ở sau lưng, tay cầm lấy cánh tay Lương Thần của cô đặc biệt dùng sức, như là đang tìm thứ gì đó để chống đỡ.
Thẩm Lương Niên ngẩn ngơ đứng ở tại chỗ, nhìn bóng dáng Cảnh Hảo Hảo đi xa dần, bên tai anh, còn vờn quanh lời cô vừa mới nói: Thẩm Lương Niên, anh nhớ kỹ cho tôi, thương tổn qua đi, không còn tha thứ.
......
Cảnh Hảo Hảo cũng không quay đầu lại kéo Lương Thần đi thẳng tới bãi đỗ xe, lúc này cảnh tượng ồn ào ở phía sau, mới hoàn toàn mai danh ẩn tích ở bên tai cô.
Cảnh Hảo Hảo dừng lại bước chân, không có quay đầu nhìn Lương Thần phía sau, chỉ cúi đầu, im lặng ngây người trong chốc lát, mới đúng phía sau Lương Thần, có chút suy yếu mở miệng nói: “Tôi có thể ngốc một mình trong chốc lát không?”
Lương Thần nhìn nhìn vùng ngoại thành hoang vắng, trước không thôn sau không nhà, anh và cô chỉ có một chiếc xe, mở miệng nói: “Em muốn đi đâu? Anh đi với em. Nếu không, anh mang em về nhà, về nhà một người ngốc.”
Cảnh Hảo Hảo đưa lưng về phía Lương Thần lắc lắc đầu: “Tôi không muốn về nơi đó.”
Nơi đó không phải nhà của cô, đó chính là lồng vàng giam giữ cô.
Cảnh Hảo Hảo chịu đựng xúc động muốn khóc, nhỏ giọng với Lương Thần phía sau, có chút cầu xin nói: “Xin anh, để cho tôi một mình yên lặng một chút.”
Lương Thần yên lặng nhìn chằm chằm bóng dáng Cảnh Hảo Hảo trong chốc lát, cuối cùng thở dài một hơi, xoay người mở cửa xe ra, theo bên trong lấy túi xách của Cảnh Hảo Hảo ra, kiểm tra một chút túi xách và di động của cô, xác định đầy đủ đồ, mới đưa cho Cảnh Hảo Hảo: “Chú ý an toàn, lúc về nhà, trực tiếp gọi điện thoại cho anh, anh tới đón em.”

Cảnh Hảo Hảo cúi đầu, tiếp nhận túi, muốn nói một tiếng “Cám ơn”, nhưng lại cảm thấy trong cổ họng mình nghẹn đặc biệt khó chịu, cô sợ giây tiếp theo mình khóc ra, liền gật gật đầu lung tung, sau đó xoay người tránh ra.
Lương Thần đứng ở cạnh xe, nhìn bóng dáng Cảnh Hảo Hảo, nghĩ nghĩ, lấy điện thoại ra, gọi một cú điện thoại ra ngoài.
Điện thoại rất nhanh bị tiếp nghe, Lương Thần không có dừng lại trực tiếp phân phó: “Lát nữa thông báo tất cả tòa soạn báo đài truyền hình giải trí, nói bọn họ trong bản tin hôm nay, ẩn giấy toàn bộ nội dung xuất hiện về Cảnh Hảo Hảo.”
Kiều Ôn Noãn đã muốn không biết xấu hổ ở trước mặt mọi người, như vậy cũng không cần có người cho cô mặt mũi.
Về chuyện cô ta bị hủy hôn, câu dẫn bạn trai người khác hai năm, phải đăng.
Nhưng không thể đăng ra sự tồn tại của Cảnh Hảo Hảo.
Thẩm Lương Niên trật đường ray, lỗi không phải của Cảnh Hảo Hảo, hơn nữa cô còn là vô tội, người toàn thế giới cũng sẽ đứng ở phía cô, nhưng đối với cô mà nói, cô cần không phải là sự đồng tình của đại chúng.
Hơn nữa, cô cũng không muốn để việc riêng của mình bị người trong thiên hạ biết.
Cho nên, tin tức cần đăng, Cảnh Hảo Hảo cũng không thể chịu một chút thương tổn
Lương Thần cúp điện thoại, đặt điện thoại di động ở trong túi, nhìn chằm chằm chạy tới Cảnh Hảo Hảo bên đường cái, nuốt nuốt nước miếng, lại một lần lấy di động từ trong túi ra lần nữa, gọi một cú điện thoại: “Tôi ở trong trang viên Lavender, anh bảo tài xế dùng chìa khóa trong nhà đến nơi này lái xe.”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cắt đứt điện thoại, Lương Thần mở cửa xe, lấy áo gió của mình từ bên trong ra mặc lên trên người, sau đó nhét ví vào trong túi, khóa kỹ xe, liền theo đi theo phương hướng Cảnh Hảo Hảo rời đi.
......
Cảnh Hảo Hảo cũng không biết mình đã đi nơi nào, cô tràn đầy không mục đích lung tung tìm một phương hướng đi dọc theo đường cái vùng ngoại thành không có một bóng người.
Trong đầu cô trống rỗng, không có ý thức gì, chỉ không ngừng tiêu sái, cô cũng không biết rốt cuộc mình đi bao lâu rồi, lại có thể đi vào nội thành thành phố Giang Sơn.
Cô ngoài trừ bữa sáng, cả ngày nay còn chưa ăn cái gì, trong bụng lại không cảm giác được một chút ý đói, hai chân của cô mệt đã sắp không còn cảm giác, nhưng không có ý tứ dừng lại, chỉ là dọc theo đường xe tới xe đi, hốt hoảng đi thẳng về phía trước.
Lương Thần vẫn đi theo phía sau cô 50 mét xa, anh giống như rèn luyện bình thường, thể lực tốt kinh người, hiện tại đều đã cảm giác được mệt mỏi nhàn nhạt, nhưng lại thủy chung không có tiến lên đi quấy rầy cô gái giống như đã đánh mất hồn kia, chỉ im lặng mà đi theo cô xa xa.
Cảnh Hảo Hảo đi từ giữa trưa tới khi màn đêm buông xuống, đèn nê ông thành phố Giang Sơn một chiếc rồi một chiếc dần dần sáng lên, cô vẫn không có ý tứ muốn dừng lại.
Thành phố Giang Sơn trung tuần tháng ba, vào đêm, nhiệt độ không khác gì mùa đông, Cảnh Hảo Hảo hôm nay mặc lễ phục, bên ngoài phủ một kiện áo khoác đơn bạc, cô lạnh đến toàn thân run lên, nhưng trong đầu vẫn không có ý niệm về nhà, chỉ dùng hai tay ôm lấy bả vai của mình, như là u hồn, không có mục tiêu đi trước.
Không biết qua bao lâu, Cảnh Hảo Hảo đi đến đoạn phồn hoa nhất của thành phố Giang Sơn, cho dù đã là đêm khuya, lại vẫn người đến người đi như trước, Cảnh Hảo Hảo ở trong đám người, kéo hai chân không còn cảm giác, chậm rãi đi về phía trước, lúc đi ngang qua một cửa hàng mặt tiền, bên trong có tiếng ca du dương truyền ra, ca từ bên trong, lại hấp dẫn cô dậm chân dừng lại.
“Sau khi phát hiện yêu anh là một loại thói quen, tôi học được nói dối giống như anh, anh luôn muốn tôi ở bên cạnh anh, nói hạnh phúc nên nuôi dưỡng, thiên đường anh cho tôi, lại là một mảnh hoang vắng.”

Cảnh Hảo Hảo nghe mê mẩn, vào lời nhạc ý cảnh, trước mặt của cô, chậm rãi hiện ra, mười năm của mình và Thẩm Lương Niên trôi qua từng ly từng tí.
“Nếu tôi sớm có thể nhất đao lưỡng đoạn với anh, chúng ta cũng không cần phải yêu miễn cưỡng, nhưng tôi thật sự không đủ dũng cảm, vẫn luôn cho rằng anh lo lắng không yên cho rằng anh mềm lòng, dù sao yêu nhau một hồi, trong lòng người nào không mang theo tổn thương.”
Chính là ở mùa xuân đến trong mùa băng tuyết hòa tan này, cô ngồi xổm ở bờ sông, dùng nước lạnh như băng giặt quần áo cho anh, không cẩn thận rơi vào trong hồ, đó là lần đầu tiên cô bởi vì anh, nếm được tư vị tử vong.
Mùa thu năm ngoái, cô không muốn chia lìa với anh, vì không khuất phục Lương Thần, cô nghĩa vô phản cố lái xe đụng lên cây cột trên cầu vượt, muốn lấy cái chết bảo vệ tình yêu của họ, đó là lần thứ hai cô bởi vì anh, nếm đến tư vị tử vong.
Một người, cả đời chỉ có một sinh mạng, cô đã có hai lần suýt nữa chết vì anh.
Cảnh Hảo Hảo nghĩ đến đây, đáy mắt liền chứa đầy nước mắt, cô ngẩng đầu, bên tai như trước vờn quanh tiếng ca du dương.
“Nếu anh không muốn yêu, muốn rời khỏi thì nên sớm làm, để tôi không có suy nghĩ cùng nhau đến già.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc