Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 187

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo chưa từng nghĩ tới Thẩm Lương Niên sẽ phản bội mình, nhưng không có nghĩa là cô chưa từng ảo tưởng qua có một ngày như vậy, lúc ấy cô cảm thấy chính mình khẳng định sẽ phẫn nộ, sẽ hổn hển, sẽ bệnh tâm thần, nhưng rốt cục vào ngày nghênh đón, Thẩm Lương Niên lén sau lưng cô cùng một chỗ với phụ nữ của anh qua hai năm, cô lại không có phẫn nộ như trong ảo tưởng lúc trước, ngược lại, cả người bình tĩnh đến đáng sợ, ánh mắt tối đen sáng ngời, nhìn chằm chằm thẳng tắp Thẩm Lương Niên, đến ngay cả tâm tình, cũng là bình thản: “Lương Niên, chuyện tới bây giờ, giữa chúng ta cũng không có gì hay để nói, anh buông tôi ra.”
“Hảo Hảo, anh......” Thẩm Lương Niên nhìn dung nhan ung dung không đổi của Cảnh Hảo Hảo, xấu hổ đến có chút nói không nên lời, rõ ràng cô đang đứng ở trước mặt mình, nhưng anh lại cảm thấy cô cách mình rất xa xôi, anh theo bản năng lại cầm gắt gao tay Cảnh Hảo Hảo, giống như chỉ như vậy, mới có thể làm cho hai người sẽ không tách ra, nhưng đáy lòng anh cũng đã trở nên kinh hoảng rét lạnh.
Bình tĩnh ban đầu của Cảnh Hảo Hảo giống như là bị người xé rách mặt nạ ngụy trang, đột nhiên buông lỏng tay bị Lương Thần nắm ra, nghĩ cũng không nghĩ liền hung hăng đánh một bạt tai lên trên mặt Thẩm Lương Niên.
Cô đã từng đối với anh tốt như vậy, tốt đến chỉ còn lại hai quả trứng gà, đều muốn dành cho anh ăn, lúc đó, cô chưa từng nghĩ tới mình sẽ cho anh một cái tát ở trước mặt nhiều người như vậy.
Nhưng hiện tại, cô đánh xuống một cái tát này, nhưng lại không thể nào an ủi được ủy khuất và hận ý nơi đáy lòng cô.
Cô hung tợn nhìn chằm chằm Thẩm Lương Niên, cố nén nước mắt sắp chảy ra nơi đáy mắt, giọng nói có chút khàn khàn nói: “Thẩm Lương Niên, lúc trước anh có bản lĩnh trật đường ray, sao hiện tại lại không có bản lĩnh buông tay!”
Nếu là một người đàn ông, chỉ trật đường ray một đêm, cô còn có thể lừa mình dối người tìm cớ, nói với chính mình, anh có thể là uống nhiều, tình cờ phạm lỗi, nhưng anh và Kiều Ôn Noãn cùng một chỗ suốt hai năm, Cảnh Hảo Hảo muốn tìm một cái cớ cũng không tìm được, cô không phát giận thì còn may, hiện tại vừa phát, toàn thân liền bắt đầu run rẩy lên, đến ngay cả hàm răng trong miệng cũng nhịn không được run lên: “Lương Niên, có phải anh cảm thấy tôi còn chưa vứt mặt mũi đủ không, anh buông tay, anh buông tay ra!”
Cảnh Hảo Hảo vừa hô, vừa dùng sức kéo cổ tay của mình.
Thẩm Lương Niên lại nắm chặt, anh biết, giữa anh và cô là thật hoàn toàn không có khả năng, nhưng anh lại không có làm tốt chuẩn bị buông tay.
“Thẩm Lương Niên, anh buông! Anh khốn kiếp, anh buông!” Giọng nói Cảnh Hảo Hảo, trở nên có chút kích động, có chút điên cuồng.

Lương Thần đứng ở phía sau cô vươn tay, chế trụ bả vai của cô.
Cảnh Hảo Hảo đột nhiên quay đầu, như là nhìn thấy cọng cỏ cứu mạng, cố nén nước mắt, nhìn Lương Thần nói: “Anh bảo anh ta buông tôi ra, buông tôi ra!”
Từ Dung đứng ở cách đó không xa, thấy một màn như vậy, không biết chuyện gì xảy ra, đáy lòng lại bắt đầu khởi động ra một tầng đau lòng và kích động nói không nên lời, từ đầu đến cuối người phụ nữ này đều không có sai, nhưng cố tình, một lần tiếp một lần chịu thương tổn đều là cô, Thẩm Lương Niên phản bội, Lương Thần bức bách...... Bọn họ đều là bạn của anh, anh rõ ràng biết hành động của Thẩm Lương Niên và Lương Thần đều là không đúng, nhưng lại không có đứng ở góc độ chính nghĩa, đi làm qua cái gì, nhưng hiện tại, trong nháy mắt đáy lòng anh liền hiện lên một cỗ xúc động, rất muốn làm chút gì vì người phụ nữ này.
Cho nên, Từ Dung cũng không có chờ Lương Thần có phản ứng, cả người đột nhiên liền vọt tới đây, cầm lấy cánh tay Thẩm Lương Niên, giọng nói mang theo một tia kiên quyết nói: “Lương Niên, buông cô ấy ra!”
Thẩm Lương Niên lại cố chấp cầm lấy cổ tay Cảnh Hảo Hảo, không có chút ý tứ muốn buông ra.
Khí lực Từ Dung siết cổ tay Thẩm Lương Niên cũng lớn thêm theo: “Lương Niên, buông tay.”
Ánh mắt Thẩm Lương Niên nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo: “Hảo Hảo, em hãy nghe anh nói.”
“Nghe anh nói, nói cái gì? Tôi van anh, anh có thể đừng giống như bây giờ, biến tôi trở thành một kẻ ngốc, còn muốn nói với tôi! Anh muốn nói, nhưng tôi lại không muốn nghe!” Cảnh Hảo Hảo phản ứng kịch liệt hô to một tiếng, sau đó liền quay đầu, hít thật sâu hai hơi, bức nước mắt nơi đáy mắt của mình trở về, sau đó cong khóe môi lên, quay đầu nhìn Thẩm Lương Niên cười cười, giọng nói bình tĩnh tự nhiên mở miệng, nói: “Lương Niên, tôi không hối hận mỗi một chuyện tôi đã làm, bao gồm không hề giữ lại trả giá vì anh, không cầu hồi báo yêu anh sâu đậm, cùng với không chút suy tính vì mình, nghĩa vô phản cố kính dâng hiến cho anh toàn bộ thanh xuân.”
“Hôm nay, tôi bị vạn tiễn xuyên tâm, tôi nhận.”
“Đây là Cảnh Hảo Hảo tôi nhìn lầm, nhìn lầm người, yêu sai người, chẳng trách được người khác.”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


“Tôi trả giá cho cô nhiều như vậy, tôi rơi vào kết cục hôm nay, tôi không trách anh, tôi cũng không trách Kiều Ôn Noãn, tôi cũng không oán trách ai.”
“Nhưng Thẩm Lương Niên, anh nhớ kỹ cho tôi --” Cảnh Hảo Hảo chậm rãi thở ra một hơi, nuốt nuốt nước miếng, đáy mắt nhìn chằm chằm Thẩm Lương Niên, hiện lên một tầng quyết tuyệt: “Thương tổn qua đi, không còn tha thứ.”
Thương tổn qua đi, không còn tha thứ.
Lúc Cảnh Hảo Hảo nói ra tám chữ này, là hung hăng cắn chặt hàm răng, mỗi một âm, đều là từ trong hàm răng của cô, giống như dùng hết toàn bộ khí lực, hung hăng bị nặn ra.
Tám chữ này, giống như là vô số lợi kiếm bén nhọn, hung hăng đâm xuyên qua thân thể Thẩm Lương Niên, tay anh nắm cổ tay Cảnh Hảo Hảo, trong nháy mắt liền không có khí lực.
Cảnh Hảo Hảo cảm giác được khí lực Thẩm Lương Niên lơi lỏng, không chút do dự liền hất tay anh ra, xoay người, nắm cánh tay Lương Thần, không ngừng lại đi ra ngoài đám người



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc