Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 170

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Biệt thự Lương Thần, ở vùng ngoại thành Giang Sơn, bình thường rất ít có xe đi qua, huống chi hiện tại là đêm tuyết tết âm lịch.
Cảnh Hảo Hảo đi xuống dưới dọc theo quốc lộ nửa ngày, sững sờ không có nhìn thấy bóng dáng một người hay bóng xe nào.
Trên đường, cách rất xa mới có hai ngọn đèn đường, mờ tối âm thầm chiếu theo một khoảng cách nhỏ.
Hai bên quốc lộ, rải rác tọa lạc biệt thự xinh đẹp, nhưng lại có rất nhiều căn không ai ở.
Lúc Cảnh Hảo Hảo bị Lương Thần đẩy ra khỏi biệt thự, trên chân mang là dép bông vải, đi ở trong tuyết trong chốc lát, bông tuyết dính vào lòng bàn chân bởi vì nhiệt độ cơ thể hòa tan, ướt sũng rất là khó chịu.
Tuyết càng rơi xuống càng lớn, Cảnh Hảo Hảo liền có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi xuống, toàn thân cô bị đông lạnh đã không còn tri giác.
Cảnh Hảo Hảo cảm thấy chính mình càng ngày càng lạnh, thậm chí lạnh đến cuối cùng, bông tuyết rơi ở trên người của mình, cũng không cảm giác được chút cảm giác lạnh nào, xúc giác ướt sũng ở lòng bàn chân đã muốn kết thành băng, đâm lòng bàn chân của cô, nổi lên hơi hơi đau.
Cô cảm giác được khí lực trên người mình dần dần yếu bớt, bước chân của mình cũng trở nên khó khăn.
Cô không biết chính mình còn có thể chưa xuống núi liền đã bị đông chết hay không, hơn nữa lúc cô bị anh đuổi ra, cái gì cũng không mang, thân không có một xu, cho dù cô xuống núi, gọi được xe taxi, cũng không trả nổi tiền xe. Cô cũng biết, hiện tại cô cũng không có đi quá xa, chỉ cần xoay người trở về, giải thích nói với Lương Thần hai câu lời hay, cô liền có thể trở lại trong nhà giam ấm áp xa hoa kia, thoải mái ngâm tắm nước ấm một cái, sau đó nằm trong chăn tơ tằm thượng hạng, ngủ thoải mái.
Nhưng Cảnh Hảo Hảo cứ cố tình không có dừng lại chút nào, chỉ có chấp mở hai chân có chút cứng ngắc đi xuống núi.

Cho dù là thật sự sẽ chết ở trong bắp tuyết ngập trời này, cô cũng sẽ không xoay người đi cầu xin anh, đi giải thích với anh.
Cô ở bên người anh, giống như là con chim bị bẽ gãy cánh cầm tù, không có tự do, không có tính tình, không có tư tưởng.
Cô rõ ràng không muốn đi theo anh, cố tình đồng giường cộng chẩm mỗi ngày mỗi đêm với anh.
Tính tình anh nổi lên dọa người như vậy, tất cả mọi người sợ cô, cô chỉ là một người phụ nữ bình thường, cô cũng sợ, cho nên đáy lòng anh có bao nhiêu không cam lòng có bao nhiêu không tình nguyện, cũng không dám biểu hiện rõ ràng như vậy, có thể nhịn liền nhẫn, nhịn không được cũng nhẫn, cô không dám có tính tình của mình, không dám không kiêng nể cãi lời anh, thậm chí cho dù có đôi khi, tâm tình thật sự không tốt, cũng phải biểu hiện ra bộ dáng im lặng.
Cô lúc trước, hoàn toàn không phải như vậy...... Lúc cô cao hứng liền có thể cười to, lúc bi thương liền khóc.
Người đàn ông kia, bức bách cô ở lại bên người anh, không đơn thuần chỉ bức bách thân thể và tự do của cô, còn có cảm xúc và tư tưởng của cô.
Anh đối với cô đôi khi thật sự rất tốt, cô không phải không cảm giác được, thậm chí ngay lúc trước, cô đã sắp quen với cuộc sống như vậy, nhưng hôm nay...... cảnh cáo của anh, câu hỏi của Kiều Ôn Noãn, ánh mắt người bên ngoài...... Làm cho cô trong nháy mắt thanh tỉnh lại.
Kiều Ôn Noãn hỏi anh có thể cưới cô không...... Anh chần chờ...... Cho dù sau đó, anh dùng lời nói trả lời cho cô mặt mũi, nhưng cô không phải kẻ ngốc, cô hiểu được, phía sau chần chờ như vậy của anh, đại biểu cho giữa anh và cô sẽ không có kết quả gì.
Thật ra, cô cũng chưa từng có hy vọng xa vời anh sẽ cưới cô, cho dù là anh thật sự cưới cô, cô cũng không nguyện ý gả, anh chỉ là ham muốn thân thể của cô mà thôi.
Cô mới 20 tuổi...... cô gái 20 tuổi, hiện tại đều đang phấn đấu vì cuộc sống tương lai tốt đẹp của mình, mà cô, chỉ có thể trơ mắt nhìn tốt đẹp của mình, bị anh ép khô từng chút một.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cảnh Hảo Hảo không biết rốt cuộc mình đi bao lâu rồi, chỉ cảm thấy bước chân càng ngày càng nặng, cả người lạnh đến sắp kết thành khối băng, đột nhiên bên tai của cô, liền truyền đến tiếng cười vui vẻ, cô dậm chân, nhìn về phía âm thanh, xuyên qua hàng rào một căn biệt thự, cô nhìn thấy bên trong có hai đứa nhỏ năm sáu tuổi, trong tay cầm pháo hoa, chạy tới chạy lui vui cười trong tuyết.
Trên người bọn nhỏ mặc quần áo sáng rõ, rất xứng với tết âm lịch này, bọn chúng thoạt nhìn vô ưu vô lự, pháo hoa kia cũng xinh đẹp đến rối tinh rối mù.
Bọn nhỏ chơi chưa đến chốc lát, liền có một đôi vợ chồng đi tới, đưa bọn chúng vào nhà ngủ, hai đứa bé ném gậy pháo hoa chạy hết trong tay, trong miệng hô “Ba mẹ”, xông vào trong lòng đôi ba mẹ kia.
Đôi vợ chồng đó ôm lấy bọn nhỏ, hôn má hai đứa, vẻ mặt hạnh phúc.
Hình ảnh như vậy, thoạt nhìn tốt đẹp mà lại động lòng người.
Nháy mắt Cảnh Hảo Hảo liền dừng tại chỗ, nhìn chằm chằm gắt gao, mãi cho đến khi đôi vợ chồng kia mang theo bọn nhỏ, biến mất ở trong biệt thự, cô vẫn đứng ở tại chỗ ngây ngốc ngẩn người.
Hình ảnh người một nhà vừa rồi, cũng là tất cả mong đợi trong tương lai của cô.
Cô thầm nghĩ tìm một người thích hợp với mình, trôi qua cuộc sống thích hợp của mình, vô cùng đơn giản, bình an sống quãng đời còn lại.
Cô chưa từng nghĩ tới bay lên đầu cành làm phượng hoàng, cũng không nghĩ tới bám vào người bề trên nào, nhưng cố tình, nguyện vọng đơn giản đến không thể đơn giản hơn của cô như vậy, trời cao lại không chịu thỏa mãn cô.
Cô không biết, rốt cuộc qua bao lâu anh mới thả cô, một năm, hai năm, năm năm, mười năm?

Thanh xuân của phụ nữ nhanh chóng lướt qua, nếu thật sự chờ đến mười năm, khi đó cô đã già rồi, làm sao còn có hạnh phúc đáng nói?
Cô không biết, vì sao Lương Thần cứ cố tình tìm tới cô?
Cô cũng không hiểu được vì sao Lương Thần cứ muốn vây cô ở bên cạnh anh, cô từng sống vì chính mình, mà hiện tại, cô tựa hồ chỉ là đặc biệt sống để giải trí cho anh.
Càng bi ai là, đến cuối cùng, cô đã không thể quyết tuyệt như lúc ban đầu, lái xe đụng lên cây cột trên cầu vượt, hành động vĩ đại một lòng tìm chết.
Thậm chí cô - người từng chết qua một lần, lại có thể phát hiện, chính mình đã bắt đầu sợ chết.
Cảnh Hảo Hảo cũng không rõ vì sao mình lại đột nhiên trở nên thương cảm và tuyệt vọng như vậy, cô cảm thấy lúc này mình giống như là đứng ở trong bóng tối vô cùng vô tận, bốn phương tám hướng kín không kẽ hở, nhìn không thấy một tia ánh sáng.
Dù cho chỉ là một chút...... một chút thôi, cô cũng sẽ không biến như tuyệt vọng như bây giờ.
......
Lương Thần không dám lái xe quá nhanh, chỉ sợ không cẩn thận liền bỏ lỡ Cảnh Hảo Hảo, bên trong xe mở gió ấm, khi cửa kính xe phủ kín một tầng nước, anh liền dứt khoát hạ cửa kính xe xuống, vừa chậm rãi lái xe, vừa nhìn trái phải đi tìm Cảnh Hảo Hảo.
Gió vù vù chui vào trong xe từ cửa sổ, bông tuyết hỗn loạn, bay xuống tiến vào, thổi tay lái và mặt Lương Thần đều lạnh như băng.

Đáy lòng Lương Thần nhất thời càng hối hận, trời lạnh như thế, anh không nên ném cô ra, nếu thật có chẳng may nào......
Lương Thần nghĩ cũng không dám nghĩ nữa, chỉ là lòng nóng như lửa đốt tìm kiếm Cảnh Hảo Hảo dọc theo từng tấc ngã tư đường.
Qua chưa đến chốc lát, Lương Thần nhìn thấy phía trước đứng ngây ngốc một bóng người, anh hơi tăng thêm chút tốc độ, sau đó đặt đèn xe ở trên người đó, anh mới phát hiện đó chính là Cảnh Hảo Hảo.
Trên tóc và quần áo của cô đều phủ kín bông tuyết, cô như là một pho tượng, đứng ở trong tuyết, vẫn không nhúc nhích nhìn biệt thự nhà người khác ngẩn người.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc