Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 169

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Thần đứng ở cửa, tạm dừng hai giây, liền đạp bước chân đi tới trước ban công, nhìn chằm chằm tuyết bên ngoài càng lúc càng lớn, sắc mặt càng trở nên trầm thấp.
Bạn nói, người phụ nữ kia rõ ràng thoạt nhìn giống như em gái nhà bên, nhu thuận động lòng người, người cũng ngốc hồ hồ, ai đối với cô tốt một chút, cô liền đối tốt với người đó vạn phần, nhưng cố tình khi đối với anh, sao lại trở nên quật cường cứng rắn như vậy, nhìn hiện tại Thẩm Lương Niên và cô không còn một chút hy vọng, cô lại vẫn không chịu trôi qua thật tốt với anh, buổi tối mùng một tết, nghĩ đến vừa rồi, ép buộc ra cho anh bao nhiêu chuyện, quả thực khiến anh tức giận gần chết! Đây rốt cuộc là phụ nữ gì......
Cô không phải là muốn rời khỏi anh ư, tốt, cô đi...... Đi rồi vĩnh viễn cũng đừng trở về, nhắm mắt làm ngơ, anh cũng không tin, anh thật đúng là rời người phụ nữ này liền không thể sống!
Lương Thần nghĩ, liền căm giận nhìn chằm chằm bão tuyết ngoài cửa sổ hừ lạnh một tiếng, xoay người đi đến bên giường lớn, nâng tay lên, tắt đèn, nằm trên giường, đắp chăn, chuẩn bị ngủ.
Trong phòng tắt đèn, trở nên càng thêm yên tĩnh, rất thích hợp để ngủ, nhưng Lương Thần lại cảm thấy tư thế ngủ đặc biệt không thoải mái, anh lăn qua lộn lại thay đổi rất nhiều tư thế, chẳng những không có làm cho chính mình thoải mái hơn một chút, ngược lại càng không thư thái, thậm chí càng đổi càng cảm thấy tư thế mới nhất lại càng khó chịu, cuối cùng anh liền dứt khoát trực tiếp ngồi dậy.
Lương Thần nâng tay lên, cào cào tóc mình, đèn ngủ mờ nhạt, nhìn một vòng quanh phòng, luôn cảm thấy toàn bộ phòng đều trở nên đặc biệt không được tự nhiên, nhưng anh lại nói không được cụ thể sao lại không được tự nhiên, dù sao chỉ là cảm thấy cái bàn không giống như là cái bàn, ngăn tủ không giống như là ngăn tủ.
Anh đây rốt cuộc là làm sao vậy? Chỉ là cãi nhau với Cảnh Hảo Hảo, dưới cơn giận dữ đuổi cô đi ra ngoài, cô cũng không hiếm lạ anh, anh còn muốn để ý như vậy làm gì!
Lương Thần nghĩ đến đây, liền hung hăng nắm chăn lên che ở trên đầu của mình, nằm nặng nề về trên giường lần nữa, cưỡng bức chính mình đi vào giấc ngủ.
Qua không biết bao lâu, Lương Thần theo thói quen vươn tay, chạm vào vị trí bên người, sau đó ngón tay sờ tới sờ lui ở trên mặt giường tơ lụa, sờ soạng nửa ngày, không có đụng đến bất kỳ thứ gì, lúc này anh mới chậm rãi mở mắt, sau đó nhìn bên giường trống rỗng khác bên cạnh mình, trố mắt nửa ngày, mới phản ứng kịp, vừa rồi mình lại có thể đang tìm Cảnh Hảo Hảo.
Lương Thần nhíu nhíu mày, ánh mắt vẫn bình tĩnh nhìn vị trí trống không bên cạnh như trước, qua hồi lâu, anh phát hiện trước mắt mình, lại hiện ra bộ dáng Cảnh Hảo Hảo cuộn thân thể, ôm chăn, cánh môi hơi hơi giương, đang ngủ say rất đáng yêu.

Không gian yên tĩnh, khiến cho tức giận vốn nhảy lên chung quanh cơ thể anh, bình ổn xuống từng chút, anh hơi giật giật môi, đầu óc bắt đầu thanh tỉnh, sau đó anh cúi đầu, nhìn về phía hai tay của mình, nghĩ đến vừa rồi mình lại có thể níu lấy, đuổi cô ra cửa lớn, tâm tình thoáng chốc rơi xuống đáy cốc.
Sao anh lại cải vã với cô? Lúc anh tức giận, dùng cà vạt trói cổ tay của cô, có phải là dùng khí lực quá lớn rồi không? Lúc anh mặc kệ sự kháng cự của cô, cường mạnh muốn cô, có phải rất thô lỗ hay không? Anh nhớ rõ lúc cô ra cửa, chỉ mặc một kiện áo ngủ...... Trời lạnh như thế...... Sao anh không có để cho cô thay quần áo xong rồi cút chứ?
Anh đây rốt cuộc là làm sao vậy? Vì sao cứ ở trước mặt cô lại không khống chế được tính tình của mình, luôn một lần một lần nói hay lắm muốn nhân nhượng muốn chiều theo, cuối cùng sao mỗi lần đều không khống chế được chứ?
Mọi người trên thế giới đều như thế, nếu bạn yêu một người, dù cô ấy đối với bạn như thế nào, dù phạm lỗi làm gì, bạn đều sẽ tha thứ, thậm chí còn có thể thôi miên chính mình, giãy dụa chính mình, vì tìm hết mọi cớ cho cô ấy, tự bào chữa cho cô ấy.
Nếu bạn không thương một người, có thể đối phương chỉ nói sai một câu, bạn liền lập tức trở mặt vô tình, lục thân không nhận.
Loại chuyện tha thứ này, có liên quan sâu cạn với yêu, yêu bao nhiêu, liền sẽ dễ dàng tha thứ bấy nhiêu.
Lương Thần cũng không ngoại lệ, anh rõ ràng bị Cảnh Hảo Hảo chọc giận sôi lên, nhưng đáy lòng lại nhịn không được giải vây thay Cảnh Hảo Hảo.
Một giây trước, anh còn đang suy nghĩ, anh đã đối với Cảnh Hảo Hảo đủ tốt, trên thế giới này có ai dám nói lời ẩn ý trào phúng anh, nếu đổi lại là người khác, dám nói chuyện với anh như vậy, anh đã sớm bầm thây anh vạn đoạn, nghiền xương thành tro! Anh chính vì thấy cô là Cảnh Hảo Hảo, cho nên mới dễ dàng tha thứ cô như vậy, cô đã vậy còn quá không biết tốt xấu...... Cả đời này của anh, chưa từng bị người ghét bỏ lại chán ghét như vậy!
Giây tiếp theo, chính anh cũng chưa ý thức được, trong đầu của anh liền bắt đầu phủ định suy nghĩ một giây trước của mình, anh nghĩ có thể là hôm nay tâm tình Cảnh Hảo Hảo không tốt, cho nên mới nói như vậy. Cũng có thể là hôm nay mình ở cửa trung tâm thương mại để cho Cảnh Hảo Hảo nhìn thấy tin nhắn kia, lúc cảnh cáo cô, khiến cho đáy lòng cô không thoải mái. Sau đó anh lại nghĩ, có lẽ cô nói những lời đó đều là nói dỗi...... sao anh có thể tích cực với cô như vậy? Dù sao lúc trước, anh tâm bình khí hòa ở trong phòng vẽ tranh, dạy cô vữ tranh sơn thủy.
Giãy dụa giãy dụa, trái tim Lương Thần liền bắt đầu thình thịch đột nhiên nhảy lên mãnh liệt, anh theo bản năng muốn cầm lấy di động của mình gọi cho Cảnh Hảo Hảo, lúc này mới phát hiện, túi xách, di động, mọi thứ của cô đều ở trong này, đều không mang đi ra ngoài.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cô thân không có một xu bị anh đuổi ra ngoài? Trời lạnh như thế, cô mặc áo ngủ đơn bạc, trời còn đang rơi bão tuyết, cô có thể đông chết hay không?
Trong đầu Lương Thần nhanh chóng liền hiện lên Cảnh Hảo Hảo nằm ở trên đất đóng băng, bị đông lạnh cứng ngắc cả thân thể, cả người anh trong nháy mắt liền vọt xuống từ trên giường.
Ngay cả quần áo cũng không kịp thay, chỉ phủ thêm một cái áo khoác ngoài, liền vội vàng đi về phía cửa.
Lương Thần vừa mới mở cửa phòng ngủ ra, liền nhìn thấy thím Lâm bưng một ly cà phê đi ra từ trong thang máy.
Thím Lâm dừng bước chân một chút: “Thần thiếu gia......”
Lương Thần không nói gì, trực tiếp lướt qua bả vai thím Lâm, đi vào thang máy, xuống lầu.
Lương Thần lao ra khỏi nhà, không để ý bên ngoài bông tuyết tung bay, trực tiếp chạy về phía cửa lớn, anh còn chưa tới cửa, bảo vệ cửa liền mở cửa ra, Lương Thần đi ra ngoài, đứng ở cửa nhìn quanh trái phải một vòng, lại có thể phát hiện cả ngã tư đường đều bị tuyết trắng bao trùm, chung quanh không có một bóng người, bóng người Cảnh Hảo Hảo, đã sớm không biết đi nơi nào.
Thím Lâm cũng một đường chạy chậm từ trong nhà tới cửa lớn, nhìn thấy chung quanh trống trơn không có ai, nhịn không được lên tiếng: “Thần thiếu gia, Cảnh tiểu thư đâu, tuyết lớn như vậy, trời lạnh như thế, cô ấy chỉ mặc một kiện áo ngủ, chạy đi nơi nào?”
“Thần thiếu gia, Cảnh tiểu thư đi dọc theo đường này xuống núi.” Người giữ cửa nói.
Lương Thần nghe nói như thế, hung hăng cắn hai hàm răng: “Con nhóc chết tiệt kia, không có ý định để cho tôi trôi qua ngày tháng tốt mà!”

Sau đó, không nói hai lời liền lộn trở lại trong biệt thự một lần nữa, chưa đến chốc lát, Lương Thần liền lái xe, chạy ra như bay.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc