Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 168

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Ban đầu Lương Thần có chút không phản ứng kịp những lời này của cô là ý gì, còn thay cô sửa sang lại váy ngủ một chút, lúc đang chuẩn bị để cho cô lên giường ngủ, ngón tay anh mới hơi dừng một chút, ngẩng đầu, nhìn về phía Cảnh Hảo Hảo, hậu tri hậu giác hiểu được, lời cô vừa mới nói, rốt cuộc là ý tứ gì.
Cho dù là rửa như vậy, tôi cũng cảm thấy không có rửa sạch sẽ...... Cô đây là đang nói anh làm dơ cô, là đang ghét bỏ anh bẩn?
Ánh mắt Lương Thần nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo: “Em cảm thấy chúng ta cùng một chỗ làm chuyện này rất dơ bẩn?”
Cảnh Hảo Hảo mím môi, không nói tiếng nào.
Cô trầm mặc như vậy, làm cho cơn tức cả người Lương Thần càng lớn hơn nữa, hôm nay tất cả mọi chuyện phát sinh, đã xa xa vượt qua điểm mấu chốt của anh, nếu đổi lại trước đây, anh đã sớm giết chết người phụ nữ này, hiện tại anh vì cô, lặp đi lặp lại nhiều lần giảm điểm mấu chốt của mình xuống như vậy, cô lại được một tấc lại muốn tiến một thước không thôi!
Lương Thần chỉ vào Cảnh Hảo Hảo, bởi vì phẫn nộ, trên mặt anh mang theo ý cười: “Đối chọi với tôi đúng không? Nháo từ bên ngoài vào trong nhà, náo loạn cả đêm, còn chưa đủ có phải không?”
Lương Thần chỉ cảm thấy đáy lòng có một cỗ khí, hoàn toàn không có chỗ phát tiết, anh lui hai bước, nâng chân lên, đạp lên trên bàn trà, bàn trà hung hăng chuyển tới phía trước, đồ trên đó, rơi toàn bộ xuống đất, phát ra tiếng vang ầm ầm, cả kinh thím Lâm dưới lầu vội vàng chạy lên, đứng ở cửa, lại không dám đi vào.
Lương Thần nghiến răng nghiến lợi hít sâu vài hơi, mới lại âm điệu trầm thấp nói với Cảnh Hảo Hảo: “Cảnh Hảo Hảo, tôi đối tốt với em, em hoàn toàn không hiếm lạ, đúng không? Em thầm oán tôi lúc đầu ép buộc em thôi tôi, đúng không?”
“Tôi đối với em thế nào, đáy lòng em không rõ ràng sao, em vẫn mắt mù không thấy được sao?”
“Em cứ hận tôi như vậy sao?”

Lương Thần nói xong, ngực đều phập phồng lên xuống theo.
Cô không cần, cô vẫn không cần......
Ban đầu dùng sai biện pháp, anh cứ như vậy bị cô đánh vào địa ngục, không còn có cơ hội xoay người.
Thẩm Lương Niên đối cô như vậy, cô sẽ vì anh ta mà thương tâm, vì anh ta mà khổ sở, mà anh thì sao?
Lương Thần đi tới tới lui lui ở trong phòng vài vòng, nhưng cảm thấy ngực vẫn bị cái gì đó hung hăng chặn lại như trước, chặn đến anh ngập lửa giận không thể phát tiết, thậm chí thứ chặn đó bắt đầu ép xuống, ép tới trái tim anh đều đau đớn lên theo, đau đớn đó theo trái tim lan tràn đến chung quanh, cuối cùng toàn thân anh đều bắt đầu đau đớn.
Sao anh lại đau như vậy...... Anh hẳn là tức giận...... Nhưng hết lần này đến lần khác anh lại đau đến nói không nên lời.
Anh cảm thấy có người cầm dao nhỏ, đang không ngừng đâm vào thân thể của chính mình, đau đến anh sắp chết.
Lương Thần nhìn trái phải hai vòng, đột nhiên bước đi đến trước mặt Cảnh Hảo Hảo, không hề có dấu hiệu bắt lấy cánh tay của cô, nói: “Được, Cảnh Hảo Hảo, nếu em không hiếm lạ theo tôi sống tốt, tôi cũng không cần mỗi ngày dỗ em như vậy.”
“Em bảo tôi mua thạch đầu ký tặng em, không phải là mỗi ngày ngóng trông muốn rời đi từ bên cạnh tôi sao?”
“Em ghét bỏ tôi làm dơ em, ghét bỏ tôi cướp đoạt em, có phải là không muốn nhìn thấy tôi không?”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


“Được rồi, Cảnh Hảo Hảo, em đã không muốn thấy tôi như vậy, được rồi, từ giờ trở đi em không cần nhìn thấy tôi nữa!”
Lương Thần nói xong, liền níu chặt lấy cánh tay Cảnh Hảo Hảo, đi về phía cửa.
Thím Lâm nhìn thấy Lương Thần nộ khí đằng đằng kéo Cảnh Hảo Hảo đi ra, vội vàng đi theo phía sau: “Thần thiếu gia, Thần thiếu gia, ngài đây là muốn mang Cảnh tiểu thư đi nơi nào?”
Lương Thần hoàn toàn không có để ý tới thím Lâm, ngay cả thang máy cũng không đi, trực tiếp cầm lấy Cảnh Hảo Hảo bước nhanh dọc theo thang lầu đi xuống lâu, một đường đi đến trước nhà, đẩy cửa ra, đi đến ngoài cửa.
Vừa ra khỏi nhà, bên ngoài còn có gió lạnh vù vù thổi tới, xen lẫn bông tuyết lạnh như băng.
Cảnh Hảo Hảo nhịn không được liền sợ run cả người.
“Thần thiếu gia, hiện tại trời lạnh như thế, Cảnh tiểu thư lại mặc váy ngủ, đi ra ngoài sẽ đông lạnh bệnh mất.” Thím Lâm theo ở phía sau, giộng nói gấp đến run rẩy lên.
Lương Thần lại như là hoàn toàn không nghe được lời nói của thím Lâm, mang theo Cảnh Hảo Hảo đi tới chỗ cửa lớn biệt thự, nâng tay lên, vỗ vỗ cửa: “Mở cửa, mở cửa!”
Người trông cửa nghe được tiếng vang, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, rất nhanh liền mở cửa.
“Thần thiếu gia, Thần thiếu gia, ngài muốn làm cái gì?”

Âm trong lời nói của thím Lâm vừa mới rơi xuống, Lương Thần liền trực tiếp đẩy Cảnh Hảo Hảo đến ngoài cửa: “Không phải em không muốn ở nơi này ư? Được, hôm nay tôi sẽ theo ý của em, cút, hiện tại liền cút cho tôi!”
Nói xong, Lương Thần liền hung hăng nâng tay lên, dùng sức sập cửa lại.
“Thần thiếu gia, Cảnh tiểu thư không có mặc quần áo, sẽ đông chết mất.” Thím Lâm vừa nói với Lương Thần, vừa quay đầu, hô với Cảnh Hảo Hảo ngoài cửa: “Cảnh tiểu thư, cô nói lời xin lỗi với Thần thiếu gia đi, Thần thiếu gia nóng nảy, cô nói xin lỗi thì chuyện gì cũng sẽ bỏ qua thôi, Cảnh tiểu thư......”
Cảnh Hảo Hảo chỉ sắc mặt trắng bệch đứng ở ngoài cửa, không nói gì.
Thím Lâm nhìn Cảnh Hảo Hảo thờ ơ, chà chà chân, sao tính tình con bé kia lại ương bướng như vậy chứ!
Sau đó, thím Lâm lại xoay người, nói với Lương Thần: “Thần thiếu gia, Cảnh tiểu thư có lẽ chỉ là tâm tình không tốt, ngài cứ như vậy đuổi cô ấy đi......”
Thím Lâm nhìn thấy nói với hai người Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo như thế nào cũng nói không được, liền xoay người đi tới trước cổng, nói: “Mở cửa, để cho Cảnh tiểu thư tiến vào, mở cửa.”
“Không được mở! Ai cũng không được phép quản cô ấy!” Giọng nói lạnh như băng của Lương Thần đột nhiên liền truyền đến, sau đó, quay đầu nhìn thím Lâm gấp thành một đoàn, nói: “Thím Lâm, hiện tại bà theo tôi vào nhà đi, ai dám ở sau lưng tôi làm chút chuyện gì cho cô ấy, cẩn thận tôi đến cả các người cũng đuổi ra ngoài!”
Nói xong, Lương Thần liền nghiêm mặt, cũng không quay đầu lại đi vào trong biệt thự.
Thím Lâm nhìn bóng dáng Lương Thần, lại xoay người qua nhìn nhìn Cảnh Hảo Hảo, cuối cùng chỉ thở dài, đi theo phía sau Lương Thần, trở về trong nhà.

Cảnh Hảo Hảo đứng ở ngoài cửa, nhìn thân ảnh Lương Thần dần dần đi xa, cuối cùng biến mất ở phía sau cửa, cô mới chậm rãi hít một hơi, sau đó đứng ở tại chỗ phát ngốc trong chốc lát, không bị khí lạnh rét buốt và tuyết bay tán loạn đó ảnh hưởng chút nào, ngược lại nâng tay lên, ôm ôm bả vai của mình, xoay người, liền dọc theo quốc lộ, đi về phía chân núi.
......
Lương Thần trở lại phòng, không có dừng lại gì liền trực tiếp lên lầu, vào phòng ngủ, còn dùng sức hung hăng đóng cửa lại, phát ra tiếng “rầm” kinh thiên động địa.
Thím Lâm nghe tiếng đóng cửa kia, đứng ở dưới lầu, chết sống không dám lên lầu, chỉ dám đi tới đi lui quanh phòng khách.
Đây rốt cuộc là nháo như thế nào? Không phải gần đầy Cảnh tiểu thư và Thần thiếu gia trôi quá rất tốt ư? Sao buổi chiều hôm nay đi ra ngoài một chuyến, trở về liền biến thành như vậy chứ?
......
Trong phòng ngủ, trong nháy mắt liền yên tĩnh lại, bên trong còn lưu lại hơi thở hoan ái vừa rồi giữa cô và anh.
Lương Thần đứng ở cửa, tạm dừng hai giây, liền giẫm bước chân đi tới trước ban công, nhìn chằm chằm tuyết bên ngoài càng rơi càng lớn, sắc mặt trở nên càng trầm thấp.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc