Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 166

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Thím Lâm nghi hoặc Lương Thần đột nhiên muốn bảy đồng làm cái gì, nhưng nghe trong giọng nói của Lương Thần mang theo táo bạo nồng đậm, hỏi cũng không dám hỏi một câu, chỉ nhanh chóng chạy nhanh như chớp vào phòng của mình, chưa đến nửa phút, thím Lâm cầm một xấp tiền lẻ, ngay cả thang máy cũng không chờ kịp, liền vội vàng đi cầu thang lên tầng hai, sau đó lấy bảy đồng trong tay ra, đưa cho Lương Thần.
Lương Thần lạnh mặt tiếp nhận, đưa cho thím Lâm 100 đồng, cái gì cũng không nói nhìn thoáng qua Cảnh Hảo Hảo đi ra từ trong thang máy, liền hừ lạnh một tiếng, xoay người một lần nữa trở về phòng ngủ, đứng ở trước sô pha, nhét toàn bộ 46 đồng của mình và bảy đồng của thím Lâm vào trong ví tiền của Cảnh Hảo Hảo, sau đó lấy ra 1000 đồng từ trong ví tiền của Cảnh Hảo Hảo, xoay người lắc lắc với Cảnh Hảo Hảo đã sắp đi vào cửa, ngữ khí vẫn mang theo vài phần tức giận nói: “Hôm nay xem như vì năm mới, tôi tạm thời không so đo với em chuyện hôm nay, chỉ là, đây cũng không đại biểu tôi cho phép em vô pháp vô thiên trong mọi chuyện, em ngược lại có thể tiếp tục đi khiêu chiến điểm mấu chốt của tôi thử xem!”
Gần đây không phải giữa anh và cô trôi qua ngày rất tốt ư? Sao cô lại không thể tiếp tục duy trì tốt đẹp như vậy chứ, cố tình tự tìm phiền phức cho anh!
Cô cứ muốn rời khỏi anh như vậy sao? Ngay cả lời đồn đãi chơi thạch đầu ký dụ dỗ người này mà cũng dùng tới...... Nếu cô dám dùng, anh sẽ không như cô mong muốn, muốn lợi dụng anh! Không có cửa đâu!
Lương Thần phẫn hận nghĩ, liền cất 1000 đồng kia vào trong ví tiền của mình, sau đó đi đến trước ban công, mắt cũng không nháy trực tiếp ném ba viên đá nhỏ kéo xuống từ trên cổ tay Cảnh Hảo Hảo và hai xâu chuỗi thạch đầu ký mình mua hôm nay ra ngoài cửa sổ
Sau đó, Lương Thần nhìn cũng không có liếc mắt nhìn Cảnh Hảo Hảo một cái, liền trực tiếp đi phòng tắm, lúc tắm rửa, Lương Thần vẫn cảm thấy ngực có một đoàn hỏa không thể nào tản đi được, thế cho nên tắm rửa xong, lúc đi ra, sập cửa rầm một tiếng.
Lúc Lương Thần đi ra, Cảnh Hảo Hảo chỉ im lặng ngồi ở trên sô pha, biểu tình thoạt nhìn lạnh lùng thản nhiên, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Lương Thần vừa lau tóc, vừa nhìn thân ảnh của cô, ánh đèn thủy tinh lưu ly trong phòng ngủ chiếu vào trên thân thể của cô, nổi bật vẻ trong sáng long lanh của cô, tóc dài bối lên đã phân tán xuống dưới, rũ loạn ở phía sau búi tóc, cùng với phụ trợ của lễ phục màu đỏ thẫm, càng có vẻ phong tình vạn chủng.
Lương Thần nghĩ đến đây, khí lực lau tóc trên tay liền lớn thêm một chút, âm thầm bĩu môi, đáy lòng lại nghĩ: Phong tình vạn chủng? Thực thua thiệt một từ tốt như vậy, lại có thể rơi ở trên một người tức chết người không đền mạng đó!
Lương Thần nhịn không được liền nghiêng đầu, đối diện gương, chuyên chú sửa sang lại tóc, không nhìn tới Cảnh Hảo Hảo, nhưng dư quang khóe mắt cố tình liền xuyên qua gương, thỉnh thoảng quét tới trên người Cảnh Hảo Hảo.

Cuối cùng, tầm mắt Lương Thần liền dừng ở trên cổ tay Cảnh Hảo Hảo, lúc bị mình kéo thạch đầu ký, nơi đó bị siết chặt, tái xanh sưng to lên.
Lương Thần muốn làm như không thấy tiếp tục lau tóc, nhưng động tác dừng một chút, cuối cùng hung hăng ném khăn mặt trong tay lên trên sô pha một bên, xoay người bước ra phòng ngủ.
Chưa đến hai phút, trong tay Lương Thần cầm một thuốc cao đi đến, sắc mặt vẫn có chút lạnh đi đến trước sô pha, ngữ khí đông cứng nói với Cảnh Hảo Hảo: “Đưa tay qua đây.”
Cảnh Hảo Hảo như là không có nghe được giọng nói của Lương Thần, vẫn duy trì tư thái vừa rồi, ánh mắt nhìn chằm chằm bão tuyết tung bay ngoài cửa sổ.
Lương Thần đợi trong chốc lát, hít sâu một hơi, áp chế lửa giận nơi đáy lòng, âm điệu bình thường nói: “Đưa tay cho tôi, tôi bôi chút thuốc cho em.”
Lúc này Cảnh Hảo Hảo mới chậm rãi chuyển tầm mắt từ một bên trở về, mắt nhìn thuốc mỡ trong tay Lương Thần, lại nhìn nhìn cổ tay vì tụ máu mà bầm tím, nghĩ anh đây là ý tứ gì? Rõ ràng là anh biến cổ tay cô thành như vậy, hiện tại xoay người bôi thuốc cho cô? Đánh một cái tát lại cho một quả táo ngọt ư?
Lúc anh tức giận, muốn đối với cô như thế nào liền đối với cô như thế đó, tức giận xong, lúc muốn dỗ cô sẽ hò hét, chẳng lẽ mỗi một lần cô đều phải chịu như vậy sao?
Lương Thần thấy Cảnh Hảo Hảo nửa ngày không nói gì, liền trực tiếp vươn tay, cầm tay Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo lại như bị cái gì kích thích, chợt rút tay mình ra khỏi tay Lương Thần, nhìn anh, mấy máy môi, nói: “Không cần, để tôi tự làm.”
Lương Thần như là không có nghe thấy lời nói của Cảnh Hảo Hảo, lại bắt lấy tay cô một lần nữa, trực tiếp nặn thuốc mỡ ra, bôi lên trên cổ tay cô.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


“Để cho tôi tự làm là được rồi.” Cảnh Hảo Hảo rút cổ tay mình ra, lại bị Lương Thần gắt gao đè lại, Cảnh Hảo Hảo giãy không ra, dứt khoát vươn một tay khác ra, trực tiếp tách ngón tay Lương Thần ra.
Một bàn tay của Lương Thần dính thuốc mỡ, cho nên chỉ có một bàn tay ấn cổ tay cô, hai tay Cảnh Hảo Hảo cùng nhau đến quấy rối, cũng không biết khí lực đến từ đâu, lớn đến anh có chút không kiềm chế được, liền nhịn không được ngẩng đầu nhìn cô một cái, thu liễm tất cả tính tình, nhẫn nại tính tình nói: “Đừng nháo, bôi thuốc, đợi lát nữa sẽ không đau.”
Cảnh Hảo Hảo đã bao lâu không có đối nghịch với Lương Thần, cô đã sắp nhớ không rõ, đêm nay cô cũng không biết rốt cuộc mình làm sao, chỉ cảm thấy đáy lòng không khỏi có chút tuyệt vọng, một năm mới đã đến, mỗi người đều đang nghênh đón không khí mới, duy chỉ cô, hoàn toàn không thể thay đổi hiện trạng của mình, cô biết người đàn ông trước mặt này, không có nhiều tính nhẫn nại, hiện tại đã cố gắng chịu đựng, thật sự chọc giận anh, cô cũng không có quả ngọt để ăn, nhưng cô vẫn cứng đầu, lúc nhìn thấy anh sắp bôi thuốc mỡ đến trên tay mình, cô nghĩ cũng không nghĩ liền cúi đầu, hung hăng cắn lên trên cánh tay Lương Thần.
Lương Thần hoàn toàn không ngờ được cô sẽ làm như vậy, tay theo bản năng khẽ run lên, thiếu chút nữa liền buông lỏng cổ tay cô ra, nhưng chỉ một giây, anh lại cầm cổ tay cô lần nữa, cả người thần thái im lặng ngồi ở một bên, tùy ý cô cắn.
Cảnh Hảo Hảo cảm giác được khí lực người đàn ông giữ cổ tay mình không thay đổi chút nào, hàm răng cô dần dần tăng thêm khí lực, thêm đến cuối cùng, cô cảm giác được rõ ràng trong miệng mình truyền đến một cỗ mùi máu tươi, lúc này cô mới chợt buông lỏng miệng ra.
Lương Thần chịu đựng đau đớn, sắc mặt không thay đổi đặt ngón tay ở chỗ bị thương trên cổ tay cô.
Cánh tay anh bị cô cắn có chút chết lặng, nhất thời không chú ý, Cảnh Hảo Hảo liền rút tay trở về, anh ngẩng đầu, nhìn Cảnh Hảo Hảo, giọng nói lãnh đạm, không có cảm xúc gì: “Đưa tay qua đây.”
Cảnh Hảo Hảo mím môi, không có động tĩnh gì.
“Tôi lặp lại lần nữa, Hảo Hảo, đưa tay cho tôi.”
Cảnh Hảo Hảo nuốt nuốt nước miếng, vẫn không nói lời nào.

Giây tiếp theo, Lương Thần liền hung hăng ném thuốc mỡ trong tay đi, ánh mắt nhìn chằm chằm cô, nộ khí đằng đằng quát: “Cảnh Hảo Hảo, hôm nay em phát điên cái gì, không thôi đúng không!”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc