Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 165

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Bàn về giành đồ, trên thế giới này, có ai có thể so sánh được với anh?
Cô đây là đang gián tiếp châm chọc, anh cướp đoạt cô ư?
Mặt Lương Thần âm trầm nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo.
Người chung quanh, rất ít khi nhìn thấy Lương Thần phát hỏa lớn như vậy, tất cả sợ tới mức không dám thở mạnh ra tiếng, càng đừng nói là tiến lên nói chuyện.
Duy chỉ có Từ Dung tạm dừng trong chốc lát, mở bước chân đi lên trước, vươn tay, vỗ vỗ bả vai Lương Thần, tiến đến bên tai anh, thấp giọng nói: “A Thần, người cả phòng đều nhìn đấy, tức giận thì về nhà giải quyết, đừng để cho người khác ở trong này nhìn chê cười.”
Lương Thần nghe nói như thế, trên mặt vẫn là thần thái thờ ơ, ngực phập phồng hai cái, liền không hề dấu hiệu nắm cổ tay Cảnh Hảo Hảo, cũng không có để ý tới người một phòng, trực tiếp đi đến ngoài cửa.
Lương Thần bảo trợ lý dừng xe ở bãi đỗ xe đối diện hội sở, anh lôi kéo Cảnh Hảo Hảo bước chân rất nhanh đi đến chỗ cầu vượt, cũng mặc kệ tốc độ cô có thể theo mình hay không, cứ như vậy kéo cô đi về phía trước.
Cảnh Hảo Hảo mang giày cao gót hơn mười tấc, hoàn toàn không theo kịp tốc độ Lương Thần, giày không cẩn thận liền rớt ra một chiếc, cô còn chưa kịp đi nhặt, Lương Thần liền dùng sức một cái, trực tiếp kéo cô lên bậc thang.
Cảnh Hảo Hảo đành phải khập khiễng đi theo phía sau Lương Thần, Lương Thần như là cảm giác được cô gái phía sau chậm chạp, hơi nghiêng đầu một chút, nhìn thấy cô một chân mặc giày, một chân không có mang, mấp máy môi, tốc độ liền chậm lại, nhưng mà tức giận trên người lại không giảm chút nào.
Bởi vì lễ mừng năm mới, người trên cầu vượt có chút nhiều, tốc độ Lương Thần đi không nhanh, lúc nghiêng người nhường người ta, đột nhiên có một đôi tình nhân trẻ tuổi đi qua bên người bọn họ, miệng cô gái vểnh lên nói: “Em mặc kệ, lễ vật năm mới em không muốn tự mình chọn lựa, ema muốn anh chọn lựa cho em, chỉ là, anh nhất định phải nhớ kỹ, không thể mua thạch đầu ký, không thể mua giầy cho em!”

Chàng trai bên người cô gái nói: “Em đây rõ ràng là kỳ thị thạch đầu ký và giày.”
“Anh thì biết cái gì, chẳng lẽ anh không biết mua đá trong thạch đầu ký, vậy cuối cùng đôi tình nhân đó nhất định sẽ chia tay? Còn có nam tặng nữ giày, là vì để cho cô ấy càng chạy càng xa, rời khỏi chính mình.”
“Hoàn toàn là nói bậy, đều không có căn cứ khoa học, tung lời đồn nhảm.”
“Người khác đều là nói như vậy, anh đừng phạm vào là được rồi, chẳng may thật sự mua, chia tay thì làm sao bây giờ? Có phải anh không muốn cùng một chỗ với em không?”
Chàng trai kia vội vàng ôm bả vai cô gái, ôn tồn nói: “Đã biết đã biết, bảo bối, không mua thạch đầu ký, cũng không mua giày, sao anh nỡ chia tay với em được......”
Nói xong, đôi tình nhân kia dần dần đi xa.
Đột nhiên, Lương Thần liền dừng bước chân một chút, Cảnh Hảo Hảo bởi vì quán tính, chợt lảo đảo về phía trước một chút, đụng vào trên cánh tay Lương Thần, cô vội vàng lui ra sau một bước, ngẩng đầu, liền nhìn thấy Lương Thần dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm của cô, giống như muốn chém cô thành trăm ngàn mảnh!
Cảnh Hảo Hảo bị ánh mắt kia của anh nhìn đến lui về sau hai bước, Lương Thần lại đột nhiên dừng tầm mắt ở trên cổ tay của cô, nhìn ba viên đá nhỏ treo trên đó, ánh mắt trở nên càng thêm âm hàn.
Mỗi lần lúc anh nhìn thấy cô, vừa thấy cô mang ba viên đá nhỏ này theo bên người, tâm tình của anh sẽ trở nên rất tốt, thậm chí còn đang suy nghĩ, Cảnh Hảo Hảo hẳn là sẽ không quá chán ghét anh đi...... Lễ vật anh tặng cô, lúc nào cô cũng mang ở trên người
Nhưng hiện tại, nghe được đối thoại của đôi tình nhân trẻ tuổi kia, anh mới bừng tỉnh đại ngộ, cô mang theo thời thời khắc khắc, đâu phải tượng trưng không chán ghét anh, rõ ràng là chờ đợi sớm tách ra với anh một chút......
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Khó trách ngày đó mình vì dỗ cô cao hứng mang cô đi mua lễ vật, cô gặp cái gì cũng không muốn, cuối cùng lại đòi mình một viên đá nhỏ rẻ như vậy, hóa ra lúc ấy đáy lòng của cô, chính là đang suy nghĩ ý nghĩ như vậy.
Ha ha...... Khôi hài là, anh còn giống như một kẻ ngốc, cái gì cũng không hiểu nói với cô, nếu thích, cầm cả ba cái cô chọn, cô còn nhu thuận đồng ý...... Ba cái...... Cô rất muốn rời khỏi anh đi, thoáng cái liền chọn ba cái...... Càng căm tức là, anh nghĩ đến cô là thật thích những viên đá hình thù kỳ quái này, cho nên lúc ra khỏi trung tâm thương mại, còn đặc biệt chạy đến tiệm chuyên bán thạch đầu ký đó, mua cho cô hai xâu chuỗi đá xinh đẹp mới......
Ánh mắt Lương Thần luôn chưa rời khỏi ba viên đá nhỏ kia, lời nói trong miệng, không nhẹ không nặng, cũng rất lãnh khốc: “Tháo xuống!”
Cảnh Hảo Hảo chưa kịp động, giây tiếp theo Lương Thần liền đột nhiên vươn tay, hung hăng túm về phía sợi dây trên cổ tay cô, cũng không quản có thể làm đau Cảnh Hảo Hảo hay không, cứ như vậy cường ngạnh trực tiếp kéo đứt.
Cổ tay tinh tế trắng noãn của Cảnh Hảo Hảo vừa bị Lương Thần kéo như vậy, liền cảm giác được một cỗ đau thấu tim, giây tiếp theo, cổ tay liền sưng đỏ lên, Cảnh Hảo Hảo nhịn không được hít ngược một hơi.
Lương Thần nghe được tiếng cô đau hút không khí, ngẩng đầu liếc mắt nhìn cô một cái, giữa mặt mày mang theo vài phần ý lạnh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đau? Đau chết em đi!”
Nói xong, liền không nói lời gì trực tiếp kéo eo Cảnh Hảo Hảo, vác cô lên trên vai của mình, đi về phía trước.
Đầu Cảnh Hảo Hảo treo ngược, đặc biệt không thoải mái, giãy dụa nghĩ muốn đi xuống từ trên người Lương Thần, người đàn ông lại dùng sức gắt gao ấn cô, khiến cô không thể nhúc nhích.
Cảnh Hảo Hảo vươn tay, vỗ sau lưng anh: “Anh thả tôi xuống dưới, tôi khó chịu muốn chết, thả tôi xuống dưới!”
Lương Thần lại như là không có nghe được tiếng nói của cô, cũng không quan tâm người chung quanh ném ánh mắt kỳ quái đến, vẫn khiêng cô đến bãi đỗ xe ở đường đối diện, lấy chìa khóa xe ra, mở xe, liền trực tiếp nhét cô vào, sau đó hung hăng đóng sầm cửa, sau đó chính mình cũng lên xe theo, không rên một tiếng lạnh mặt, giẫm chân ga, trực tiếp một đường nhanh chóng đua xe về tới biệt thự.

Ngừng xe, Lương Thần không nói hai lời đạp bước chân đi vào trong nhà, chỉ lưu lại một câu cho thím Lâm ở cửa nghênh đón: “Lấy đôi giày cho tiểu thư.”, liền sải bước vào thang máy.
Lên tầng hai, Lương Thần tiến vào phòng ngủ, trực tiếp nhấc túi xách của Cảnh Hảo Hảo ở trên sô pha lên, đổ đồ vật ở bên trong ra, sau đó cầm lấy ví tiền của Cảnh Hảo Hảo từ bên trong ra, mở ra, không nói hai lời rút một xấp 100 từ bên trong ra, cầm ở trong lòng bàn tay đếm ra mười tờ.
Lúc ấy mua thạch đầu ký, chỉ tốn 947 đồng, cho nên Lương Thần lấy ví tiền của mình ra, tìm ở bên trong nửa ngày, cuối cùng cũng chỉ tìm được 46 đồng tiền lẻ, còn thiếu Cảnh Hảo Hảo bảy đồng, Lương Thần lạnh mặt, trực tiếp đi ra phòng ngủ, đứng ở chỗ lan can tầng hai, tức giận hô về phía lầu dưới: “Thím Lâm, thím Lâm!”
Thím Lâm và Cảnh Hảo Hảo vừa mới vào nhà, nghe được tiếng la của Lương Thần, lập tức đáp một câu.
Lương Thần trực tiếp nói với thím Lâm: “Lấy lên cho tôi bảy đồng!”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc