Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 161

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cô ta càng muốn thấy Cảnh Hảo Hảo khó chịu, anh lại càng là muốn nâng Cảnh Hảo Hảo lên mây.
Không chỉ có như thế, anh còn muốn để cho Kiều Ôn Noãn biết, anh vẫn còn đang lấy lòng Cảnh Hảo Hảo!
Kiều Ôn Noãn vốn định khiến cho Cảnh Hảo Hảo khó chịu, nhưng thật không ngờ, nháo đến cuối cùng, lại đổi lấy là cục diện Lương Thần theo đuổi Cảnh Hảo Hảo, cho dù đáy lòng rất mất hứng, trên mặt vẫn biểu hiện cực kỳ cao hứng ngượng ngùng kéo kéo môi.
......
Tính tiền xong, Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo dẫn đầu rời đi, lúc ra khỏi trung tâm thương mại, Cảnh Hảo Hảo đột nhiên muốn đi toilet, Lương Thần liền nói ở cửa chờ cô.
Với người bên ngoài mà nói, có lẽ sẽ tin tưởng lời nói của Lương Thần, nhưng đối với Cảnh Hảo Hảo mà nói, cô lại cảm thấy, đây chính là lí do thoái thác đường hoàng của Lương Thần.
Cô đối với Lương Thần mà nói, chỉ là đồ chơi tâm huyết dâng trào, đợi cho anh có một ngày chán ghét, cô vẫn là phải rời đi.
Vốn cô từng còn khát vọng có một gia đình hòa thuận, sau đó lại có một đứa nhỏ đáng yêu, bọn họ cùng ở trong một sổ hộ khẩu, sau đó trên thế giới này, cô không bao giờ cô đơn một mình nữa, nhưng bởi vì Lương Thần xuất hiện, quấy rầy toàn bộ hết thảy của cô.
Thứ tốt đẹp của phụ nữ, chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, đêm đầu tiên, thanh xuân, mối tình đầu, những thứ này đều là thứ mất đi sẽ không bao giờ có nữa, mà đúng lúc phụ nữ muốn dùng hai loại này để đổi lấy hạnh phúc cả đời, mối tình đầu và thanh xuân của cô đều cho Thẩm Lương Niên, đêm đầu tiên của cô cho Lương Thần, hiện tại trên người cô không có thứ tốt đẹp gì, ngày nào đó, rời khỏi Lương Thần, ở thành phố Giang Sơn này, ai lại sẽ cần cô?
Kiều Ôn Noãn có thể mặc áo cưới xinh đẹp, làm cô dâu của Thẩm Lương Niên, mà cô...... có lẽ cả đời này, đều không có cơ hội làm cô dâu......

Gần đây, tâm tình của cô, dần dần đi ra từ trong bi thương mình và Thẩm Lương Niên chia tay, nhưng bởi vì một câu kia của Kiều Ôn Noãn, lại biến thành tâm tình lại xuống dốc.
Cảnh Hảo Hảo ngồi ở trên bồn cầu, cảm thấy tương lai của mình ảm đạm không ánh sáng, thẳng đến điện thoại cô đột nhiên chấn động, là Lương Thần gọi điện thoại tới, cô mới chậm rãi đứng lên, đi ra toilet.
Vừa ra tới, cô liền thấy được Thẩm Lương Niên ở trong hành lang, người đàn ông dựa lưng vào vách tường, như là đang đặc biệt đợi cô, nghe được tiếng bước chân, liền xoay qua, nhìn thấy là cô, liền đứng thẳng thân mình, nhìn chằm chằm cô không có lên tiếng.
Cảnh Hảo Hảo tạm dừng một chút, liền dời tầm mắt, mở bước chân, đi về phía trước, càng tới gần Thẩm Lương Niên, Cảnh Hảo Hảo càng cảm thấy toàn thân mình chết lặng, cô cố gắng duy trì sự bình tĩnh của mình, để cho chính mình nhìn không chớp mắt, trấn định tự nhiên đi qua từng bước một từ trước mặt Thẩm Lương Niên.
Nhưng mà, ngay tại lúc cô sắp lướt qua bên người Thẩm Lương Niên, người đàn ông lại đột nhiên vươn tay, bắt tay cô.
Tay anh, vẫn dày rộng ấm áp như trước, Cảnh Hảo Hảo lại không có an bình và hạnh phúc lúc trước, ngược lại liền vội vàng xao động muốn hất ra.
Nhưng giây tiếp theo, Thẩm Lương Niên đã bắt lất cổ tay cô, nâng lên cao cao, hung hăng vung lên trên mặt của mình.
Cho dù Cảnh Hảo Hảo không dùng được lực, nhưng khí lực của Thẩm Lương Niên vẫn để cho tay Cảnh Hảo Hảo tạo thành một cái tát vang dội ở trên mặt anh.
Một cái tát như vậy, đánh cho Cảnh Hảo Hảo nháy mắt giật mình tại chỗ.
Thẩm Lương Niên không dừng lại kéo tay cô, liên tục quăng hai bạt tai trên mặt của mình.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lúc này Cảnh Hảo Hảo mới hoàn hồn, dùng sức kéo tay của mình xuống từ trong lòng bàn tay của Thẩm Lương Niên.
Thẩm Lương Niên nhìn Cảnh Hảo Hảo, dung nhan quen thuộc, so với lúc ở bên người anh, thoạt nhìn càng xinh đẹp hơn, trên người mặc quần áo và trang sức sang quý hoa lệ anh chưa từng mua cho cô, giữa mặt mày trải qua trang điểm, có cảm giác độc đáo xinh đẹp vờn quanh.
Anh không tự chủ được liền nghĩ đến, ở trong hội sở, cô im lặng ngồi ở bên người Lương Thần, mặt mày cong cong cười yếu ớt với Lương Thần, thần thái bình tĩnh chúc phúc anh và Kiều Ôn Noãn...... Liền giống như ở đáy lòng của cô, anh không tồn tại chút nào.
Anh biết, đây là anh nên có, anh xứng đáng, nhưng anh vẫn đau, mười năm của anh và cô, đi từ trong hoàn cảnh cằn cỗi mà lại gian nan tới mười năm, cứ như vậy bởi vì anh nhất thời tinh trùng lên não, hoàn toàn vẽ một dấu chấm hết.
Lúc đó, anh còn ôm tâm lý may mắn, cho là chuyện của anh và Kiều Ôn Noãn vĩnh viễn sẽ không bại lộ, hiện tại anh mới biết được, trên thế giới này, không có bí mật nào, không phải không đến, là thời điểm chưa tới mà thôi.
Đáy mắt Thẩm Lương Niên, đột nhiên trở nên nong nóng, anh cũng không chờ Cảnh Hảo Hảo mở miệng, liền nói thẳng: “Ba cái tát này, là anh nên có, cái tát thứ nhất là tôi vốn nói mang em cao bay xa chạy, kết quả lại lỡ hẹn, cái tát thứ hai là anh cho Kiều Ôn Noãn cơ hội thương tổn em, cái tát thứ ba là anh thật xin lỗi em......”
Thẩm Lương Niên như là sợ hãi lời nói của mình, nói không hết, ngữ điệu rất nhanh nói: “Hảo Hảo, những thứ này đều là anh gieo gió gặt bảo, anh chẳng trách người khác, nhưng Hảo Hảo em tin tưởng anh, anh chưa từng nghĩ tới muốn dùng tiền cắt đứt tất cả giữa chúng ta, tấm thẻ kia không phải anh muốn đưa cho em. Hảo Hảo, em tin anh.”
“Lương Niên, tôi tin anh thì như thế nào?” Cảnh Hảo Hảo nghe xong lời nói của Thẩm Lương Niên, sau một lúc lâu mới mở miệng, giọng nói rất bình tĩnh: “Anh sắp kết hôn với Kiều Ôn Noãn, tôi là phụ nữ của Lương Thần, đáy lòng anh rõ ràng, đời này hai chúng ta cũng sẽ không có khả năng nữa, cho nên, anh thật sự không cần giải thích với tôi nhiều như vậy......”
Cho dù hiện tại, anh giải thích rõ ràng toàn bộ hiểu lầm giữa chúng ta, chúng ta vẫn sẽ không trở lại như trước được nữa, có chút hiểu lầm, không bằng vẫn tồn tại, như vậy dù sao cũng tốt hơn thật lòng yêu nhau nhưng lại bị buộc tách ra, bởi vì oán hận vĩnh viễn đều dứt bỏ dễ dàng hơn.
“Anh biết, nhưng anh......” Thẩm Lương Niên vừa mới nói mấy chữ, đột nhiên Từ Dung liền vội vàng đi tới từ một bên: “Lương Niên, tôi biết cậu sẽ tới nơi này gặp cô ấy mà, cậu thật sự là không muốn sống nữa ư, có phải cảm thấy bây giờ còn chưa đủ hỗn loạn không!”

Từ Dung vừa hung tợn thấp giọng nói chuyện, vừa vội vàng đi đến trước mặt Thẩm Lương Niên, ôm bờ vai của anh, nói với Cảnh Hảo Hảo: “Lương Thần đã đi qua tìm cô rồi, nếu bị cậu ấy nhìn thấy hai người lại ở trong này lén gặp mặt, hai người cũng sẽ không có quả ngọt để ăn đâu.”
Từ Dung nói xong, liền mạnh mẽ đẩy Thẩm Lương Niên, đi vào trong toilet.
Thẩm Lương Niên theo bản năng kháng cự khí lực của Từ Dung, muốn đi về phía Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo bình tĩnh nhìn Thẩm Lương Niên muốn giãy khỏi Từ Dung, chậm rãi mở miệng nói: “Lương Niên, anh là tồn tại trong quá khứ và là hư vô trong lúc này của tôi.”
Trong nháy mắt sắc mặt Thẩm Lương Niên liền tái nhợt một mảnh, toàn thân liền không có một chút khí lực.
Tồn tại trong quá khứ, hư vô lúc này...... Nhưng cho dù là hư vô thì như thế nào? Hảo Hảo, mặc dù em không thể cùng một chỗ với tôi, tôi vẫn sẽ đòi lại toàn bộ nợ Kiều Ôn Noãn thiếu em!
Từ Dung trực tiếp đẩy mạnh một hơi Thẩm Lương Niên vào toilet, sau đó, Cảnh Hảo Hảo chợt nghe phía sau truyền đến tiếng bước chân vội vã, cô quay đầu, liền nhìn thấy Lương Thần bước nhanh tới đây.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc