Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 160

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Ngữ điệu anh rất bình tĩnh, giống như là anh cam tâm tình nguyện cưới Kiều Ôn Noãn, Cảnh Hảo Hảo cảm thấy chính mình thực rất không có tiền đồ, sao vào lúc nghe được câu “Cám ơn” như thế, đáy lòng lại còn đau theo.
Kiều Ôn Noãn nghe được Thẩm Lương Niên nhận lấy chúc phúc, đáy lòng càng yên tâm hơn, cô ta nghiêng đầu, nhìn Cảnh Hảo Hảo, vẻ mặt tao nhã cười nói: “Hảo Hảo, hôn lễ của tôi và Lương Niên đã đặt vào ngày 14 tháng sau, là lễ tình nhân trắng, ngày đó nếu cô có thời gian, hy vọng cô và Lương tổng cùng nhau tới tham gia.”
Thẩm Lương Niên đứng ở một bên, cũng không tỏ vẻ gì, giống như ý tứ của Kiều Ôn Noãn, liền đại biểu ý tứ của anh.
Cảnh Hảo Hảo nghĩ, ở phương diện giơ tay chém xuống, nhẫn tâm quyết tuyệt này, chung quy cô vẫn còn kém hơn Thẩm Lương Niên, giống như là một trận tình yêu của bọn họ, trong mười năm đó, không hề cố kỵ hy sinh nhất là cô, cô sủng ái anh, luyến tiếc anh chịu một chút khổ sở, kết quả là, anh cho cô một tấm thẻ ngân hàng, liền nghĩ muốn lật đổ tất cả quá khứ của bọn họ.
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo khổ sở hơn nữa, cũng không cho phép chính mình lộ ra một chút manh mối ở trước mặt Thẩm Lương Niên và Kiều Ôn Noãn, cô cũng nhẹ nhàng cong môi lên, nhìn Thẩm Lương Niên, cười càng tao nhã, càng quyến rũ hơn Kiều Ôn Noãn, ngữ khí cũng càng chân thành, càng vui vẻ hơn: “Được, ngày đó, tôi và Lương Thần, khẳng định sẽ đưa đại lễ đến.”
Nói xong, Cảnh Hảo Hảo thong thả quay đầu, nhìn Lương Thần, mặt mày cong cong cười nhàn nhạt, nói: “Tôi đi thay quần áo trước.”
Lương Thần ngẩng đầu, nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai cô, cho người phục vụ đứng sau Cảnh Hảo Hảo một ánh mắt, người phục vụ liền thức thời dẫn Cảnh Hảo Hảo đi vào phòng thay đồ.
Đợi khi cửa phòng thay đồ đóng lại, lúc này Lương Thần mới lười nhác quay đầu, nhìn Thẩm Lương Niên và Kiều Ôn Noãn, như là rất nghi hoặc, mở miệng nói với Thẩm Lương Niên: “Đúng rồi Lương Niên, lúc trước anh từng bảo Kiều tiểu thư đưa cho Hảo Hảo một tấm thẻ ngân hàng sao?”
Lương Thần vừa nói ra những lời này, trong nháy mắt sắc mặt Kiều Ôn Noãn trở nên có chút khó coi.
Chuyện này, là cô vụng trộm đi làm sau lưng Thẩm Lương Niên, anh hoàn toàn không biết, cô thật không ngờ, Cảnh Hảo Hảo lại có thể nói cho Lương Thần biết.

Kiều Ôn Noãn thật cẩn thận nâng mí mắt lên, liếc mắt đánh giá Thẩm Lương Niên một cái, phát hiện sắc mặt người đàn ông cũng không có khác thường gì, đáy lòng của cô lại càng thêm bất ổn.
Lương Thần nhìn thần thái cố ra vẻ trấn định nhưng thật ra đã sớm khẩn trương thành một đoàn của Kiều Ôn Noãn, ý cười nơi khóe môi càng sâu, càng như là tán gẫu về chuyện kia, nói: “Lương Niên, tôi biết lúc trước anh là dùng tiền của Cảnh Hảo Hảo sáng lập công ty, hiện tại hai người tách ra, trả tiền lại cũng đúng thôi, những tiền kia cũng là Hảo Hảo nên có, nhưng lúc trước Hảo Hảo cho anh bao nhiêu tiền, hiện nay liền trả lại cho cô ấy bấy nhiêu tiền, anh cần gì trả lại gấp mười cho Hảo Hảo, đây không phải là dùng tiền cắt đứt quan hệ ư, lại nói...... hiện tại Hảo Hảo đi theo tôi, làm sao hiếm lạ chút tiền này, anh có thể cho cô ấy bao nhiêu, cho nhiều hơn nữa, cũng không bằng tiền tôi có.”
Từ khi Thẩm Lương Niên nghe được câu đầu tiên, liền biết là Kiều Ôn Noãn ra tay, anh đối mặt với châm chọc khiêu khích của Lương Thần, thần thái vẫn như cũ, chỉ là sau khi Lương Thần nói xong, ngẩng đầu, ngữ khí bình tĩnh nói: “A Thần, anh nói đúng, là tôi thiếu suy tính.”
Cũng đã đến nước này, còn gánh vác thay Kiều Ôn Noãn?
Lương Thần cười lạnh một tiếng, nhìn Kiều Ôn Noãn, có thâm ý nói: “Lương Niên, có thể lấy được Kiều tiểu thư - người phụ nữ như vậy, thật là phúc khí của anh.”
Anh cố ý tăng thêm hai chữ “Phúc khí” này.
Anh cố ý tăng thêm hai chữ “Phúc khí” này, làm cho người ta trong nháy mắt liền hiểu được, anh là đang nói mát.
Từ Dung hiểu Lương Thần, cảm giác được không khí trong lời nói người đàn ông càng ngày càng không thích hợp, liền hoà giải lên tiếng nói: “Đêm nay, chúng ta tụ hội ở nơi này? Vẫn là chỗ cũ à?”
Lương Thần ngược lại không có tiếp tục khó xử nói tiếp, chỉ chậm rãi tựa vào trên sô pha, cầm lấy tạp chí một bên vừa lật xem, vừa thuận miệng nói: “Chỗ cũ thôi.”
Âm trong lời nói của Lương Thần vừa rơi xuống định, cửa phòng thay đồ cách đó không xa liền bị mở ra.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


“Lương tiên sinh, ngài xem bộ này có thích hợp hay không?”
Lương Thần quay đầu, liền nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo mặc lễ phục màu đỏ do mình chọn duyên dáng yêu kiều đứng ở nơi đó, làn da của cô vốn trắng nõn, phối với màu đỏ thẫm, có vẻ giống như sứ trắng, trong suốt long lanh.
Ở trong phòng thay quần áo, người nơi này còn trang điểm nhàn nhạt cho cô, tóc dài đen nhánh bối lên, lộ ra cổ tinh xảo, thoạt nhìn cực kỳ kinh diễm.
Trong khoảng thời gian ngắn, Lương Thần, Từ Dung cùng Thẩm Lương Niên đều nhìn thẳng mắt.
Lương Thần hồi thần đầu tiên, đứng lên, đi tới trước mặt Cảnh Hảo Hảo, đánh giá từ trên xuống dưới một vòng, sau đó đi đến trước quầy trang sức một bên nhìn nhìn, chỉ vào một bộ trang sức trân châu hồng nhạt, bảo người phục vụ lấy ra, tự mình đeo cho Cảnh Hảo Hảo, lúc này Lương Thần mới vừa lòng gật gật đầu, nói:“Không tệ.”
“Vậy Lương tiên sinh vẫn là quét thẻ tính tiền sao?”
“Ừ.” Lương Thần lên tiếng, lấy từ trong túi của mình ra một tấm thẻ, đưa cho người phục vụ: “Không có mật mã, trực tiếp cà đi.”
Sau đó liền ôm Cảnh Hảo Hảo đi trở về trước sô pha, chờ Cảnh Hảo Hảo ngồi xuống, còn săn sóc bưng cho Cảnh Hảo Hảo một ly nước.
Kiều Ôn Noãn nhìn thấy Thẩm Lương Niên nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo trang phục lộng lẫy đến xuất thần, đáy lòng hơi có chút không thoải mái, sau đó nghiêng đầu, nhìn Cảnh Hảo Hảo, giống như thân thiết nói: “Lương tổng đối với Hảo Hảo thật đúng là rất tốt, cũng không biết, Lương tổng và Hảo Hảo khi nào thì kết hôn?”
Kết hôn với Cảnh Hảo Hảo?

Sáu chữ này, khiến đáy lòng Lương Thần hung hăng rung động một chút, cả đời này của anh, cho tới tận bây giờ, cũng chưa từng nghĩ tới kết hôn...... Hiện tại, Kiều Ôn Noãn vừa hỏi như vậy, trong đầu anh đột nhiên liền luẩn quẩn quanh hình ảnh kết hôn với Cảnh Hảo Hảo...... Sau đó tầm mắt kìm lòng không đậu liền dừng ở trên từng loạt từng loạt áo cưới xinh đẹp cách đó không xa...... Cảnh Hảo Hảo gả cho anh...... Sáu chữ này chậm rãi thổi qua ở trong đầu anh, làm cho đáy lòng anh, không biết xảy ra chuyện gì, lại dâng lên một chút chờ mong.
Kiều Ôn Noãn nhìn Lương Thần qua một lúc lâu cũng không nói gì, ánh mắt liền liếc mắt nhìn Cảnh Hảo Hảo một cái, trong lời nói ẩn giấu tiếp tục hỏi: “Chẳng lẽ Lương tổng còn chưa nghĩ tới muốn kết hôn với Hảo Hảo sao?”
Sao Cảnh Hảo Hảo lại không hiểu hàm nghĩa che dấu trong những lời này của Kiều Ôn Noãn, cô theo Lương Thần thì như thế nào? Ăn no uống say, hưởng thụ cuộc sống xa hoa người bên ngoài không hưởng thụ được thì như thế nào? Người đàn ông này, cuối cùng cũng sẽ không cho cô một thứ quan trọng nhất với người phụ nữ, đó là: Danh phận.
Cảnh Hảo Hảo cũng biết, Kiều Ôn Noãn đây là đang đả kích mình.
Lương Thần lại chậm rãi kéo tinh thần về vào lúc này, nhất thời liền hiểu được Kiều Ôn Noãn là muốn khiến cho Cảnh Hảo Hảo khó chịu, liền lập tức mở miệng, không nhẹ không nặng nói: “Hảo Hảo, không phải là tôi muốn cưới là cưới, hai người chúng tôi, cưới hay không chưa bao giờ quyết định bởi tôi, mà ở chỗ Hảo Hảo có lấy chồng hay không.”
Muốn ở chỗ của anh quét mặt mũi Cảnh Hảo Hảo?
Vậy phải xem anh có cho cơ hội hay không.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc