Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 159

Tác giả: Diệp Phi Dạ


“Vậy thì thật không có ý tứ, anh kết hôn mà tôi lại phải nghe thấy từ tin tức, cũng không nói trước với tôi một tiếng.” Lương Thần nửa nói đùa nói: “Là cô gái nhà ai, khi nào thì giới thiệu một chút?”
“Lương Niên, anh xem bộ này đẹp mắt không?” Lời nói của Lương Thần vừa dứt, cửa gian thay quần áo cách đó không xa liền bị kéo ra, Kiều Ôn Noãn mặc một thân áo cưới trắng noãn đi ra, vui sướng đứng ở cách đó không xa, quay một vòng, hỏi.
Cảnh Hảo Hảo vừa nhìn thấy Thẩm Lương Niên, liền nghĩ đến hình ảnh anh và Kiều Ôn Noãn xích lõa thân thể cùng một chỗ, đáy lòng hơi có chút khó chịu, cho nên vẫn luôn im lặng ngồi ở bên người Lương Thần, lắc lắc đầu nhìn ngoài cửa sổ.
Kiều Ôn Noãn đột nhiên nói ra, khiến cho cô theo bản năng nâng đầu một chút.
Kiều Ôn Noãn mặc áo cưới cô dâu khảm đầy kim cương, trên mặt lộ ra nụ cười phấn khởi, chỉ là trong nháy mắt cô ta nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần, tươi cười hơi trở nên có chút cứng ngắc, sau đó liền nhấc làn váy, đi tới trước mặt Thẩm Lương Niên.
Lương Thần nhìn Thẩm Lương Niên, biết rõ còn cố hỏi: “Lương Niên, vị này là?”
“Vị hôn thê của tôi, Kiều Ôn Noãn.” Thẩm Lương Niên thực trấn tĩnh nhìn về phía Lương Thần, nói giới thiệu Kiều Ôn Noãn: “Lương Thần, CEO tập đoàn Giang Sơn, Tiểu Noãn, em hẳn là biết đi.”
Kiều Ôn Noãn thật không ngờ Thẩm Lương Niên lại sẽ giới thiệu mình ở trước mặt Cảnh Hảo Hảo như vậy, đáy lòng nhịn không được mừng thầm một trận, liền thẹn thùng ngồi ở bên người Thẩm Lương Niên, kéo cánh tay anh, thân thiết nói: “Đương nhiên biết, Lương tổng ở thành phố Giang Sơn, có ai không biết chứ.”
Tuy rằng giữa bốn người, có nói ân oán tình thù nói không rõ, nhưng giờ này phút này, ở nơi trường hợp công cộng này, mọi người lại đều thu liễm cảm xúc của mình lại, Kiều Ôn Noãn vẫn luôn hiểu chuyện, sau khi nói xong câu nói kia, liền thoải mái vươn tay về phía Lương Thần, nói: “Lương tổng, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”
“Hóa ra người Lương Niên muốn kết hôn là Kiều tiểu thư.” So sánh với vẻ trấn định của Thẩm Lương Niên, Lương Thần có vẻ càng khí định thần nhàn hơn, ngữ khí hơi có vài phần tản mạn, nhìn Kiều Ôn Noãn vươn tay tới, cũng không có bất kỳ ý tứ muốn tiếp, chỉ tự mình tiếp tục nói: “Hảo Hảo cũng từng nhắc tới Kiều tiểu thư với tôi đấy.”

Kiều Ôn Noãn theo bản năng nhìn thoáng qua Cảnh Hảo Hảo, đáy lòng nghĩ Cảnh Hảo Hảo nhất định không phải nói điều gì tốt đẹp về cô, nhưng trên mặt vẫn duy trì ý cười nhợt nhàn, nhìn thấy Lương Thần vẫn không có vươn tay như trước, đáy lòng hơi có chút xấu hổ, vừa định ngượng ngùng rút về, Lương Thần lại hơi hơi đứng dậy, vươn tay, giống như chuồn chuồn lướt nước chạm vào đầu ngón tay cô ta một chút, sau đó ngay lập tức thu hồi, rút khăn tay bên cạnh, lau lau tay, câu môi, nói: “Xin lỗi, tôi có chút thích sạch sẽ, sau khi chạm vào một vài đồ vật bẩn, không nhanh chóng lau sạch sẽ, đáy lòng sẽ không thoải mái.”
Lời này của Lương Thần, nói tàn nhẫn không lưu tình.
Mọi người ở đây, đều hiểu được Lương Thần đây là lộ liễu mắng Kiều Ôn Noãn là đồ vật bẩn không sạch sẽ!
Kiều Ôn Noãn bị nói như vậy, sắc mặt đỏ lên, theo bản năng nhìn về phía Thẩm Lương Niên, nhìn thấy biểu tình thờ ơ của Thẩm Lương Niên, không nhịn được liền âm thầm nắm chặt quyền đầu.
Không khí trong nháy mắt trở nên có chút xấu hổ, nhưng mà Lương Thần lại như là hoàn toàn không có cảm thấy có gì không ổn, tiếp nhận quyển phục vụ đưa tới, đẩy tới trước mặt Cảnh Hảo Hảo, mở ra, âm điệu hoàn toàn khác với khi nói chuyện với Kiều Ôn Noãn vừa rồi, lộ ra ôn nhu rõ ràng: “Nhìn xem thích bộ nào, để cho người ta mang cho em mặc thử.”
Cảnh Hảo Hảo cúi đầu, nhìn về phía quyển sổ, một tay Lương Thần tự nhiên khoát lên trên sô pha sau đầu cô, một tay giúp cô lật tập, thỉnh thoảng còn có thể chỉ vào lễ phục xinh đẹp phía trên, thấp giọng hỏi một câu “Có thích cái này không?”.
Hình ảnh như vậy, thoạt nhìn hai người giống như là một đôi tình nhân đang trong tình yêu cuồng nhiệt, nam tuấn nữ mĩ, mang theo hình ảnh có mấy phần cảnh đẹp ý vui.
Thẩm Lương Niên lại cảm thấy mắt chua xót, cánh tay bị Kiều Ôn Noãn ôm, mơ hồ dâng lên một tầng cực nóng, anh nâng tay lên, bóp tắt thuốc, xoay qua nhẹ giọng nói với Kiều Ôn Noãn: “Đi thôi, anh giúp em chọn lựa bộ áo cưới khác.”
Kiều Ôn Noãn nghe giọng nói mềm nhẹ của Thẩm Lương Niên, trên mặt lập tức nở rộ ra nụ cười ngọt ngào, nhu thuận đi theo Thẩm Lương Niên đứng lên: “Được, chỉ cần là anh chọn, em đều thích. Nhân tiện, em cũng giúp anh chọn lễ phục chú rể.”
Thẩm Lương Niên nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, không có cự tuyệt, để lại một câu: “Chúng tôi đi qua xem một chút”, rồi mặc cho Kiều Ôn Noãn ôm cánh tay của mình, đi về trước lễ phục kết hôn hoa lệ ở một bên.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cảnh Hảo Hảo chỉ mặc vì tham gia tụ hội tối nay, một bộ là đủ, Lương Thần chọn từ trong tập ra được bảy tám bộ, cân nhắc qua lại một chút, liền chọn một váy dài màu đỏ thẫm.
Lúc Lương Thần đang chuẩn bị phân phó người phục vụ mang Cảnh Hảo Hảo đi mặc thử, Kiều Ôn Noãn và Thẩm Lương Niên cũng mang theo người phục vụ, cầm vài bộ quần áo đi trở về.
Kiều Ôn Noãn thấy được Cảnh Hảo Hảo, tay ôm cánh tay Thẩm Lương Niên càng dùng sức hơn, giống như là hận không thể đều dán gắt gao cả người ở trên người Thẩm Lương Niên, cũng cố ý phóng đại một ít âm lượng, nhõng nhẽo nói với Thẩm Lương Niên: “Lương Niên, lễ phục hôn lễ của chúng ta sáu bộ là đủ rồi, không cần phải chọn tám bộ giống như anh nói vậy.”
Cảnh Hảo Hảo không phải không biết, Kiều Ôn Noãn đây là đang khoe khoang cho mình nghe, ngụ ý, chính là Thẩm Lương Niên hy vọng bọn họ chọn tám bộ lễ phục, mà cô ta cảm thấy có chút lãng phí, sáu bộ đã đủ.
Thẩm Lương Niên cũng không có lên tiếng phản bác, hết thảy, phảng phất giống như đều là sự thật.
Mặt mày Kiều Ôn Noãn đều giương lên cao, như là một cô gái ngây thơ, kéo cánh tay Thẩm Lương Niên, ngang đầu, giơ tay mang nhẫn của mình lên, nói: “Em muốn bộ áo cưới kim cương vừa mặc thử, bọn họ nói, là trấn điếm chi bảo trong tiệm này, phía trên tổng cộng có hơn ba ngàn viên kim cương đấy! Cũng rất phù hợp với chiếc nhẫn này của em.”
Thẩm Lương Niên biết, Kiều Ôn Noãn đây là cố ý nói cho Cảnh Hảo Hảo nghe, cổ họng nghẹn đến có chút khó chịu, nhưng lại vẫn khẽ gật đầu.
Ý cười trên mặt Kiều Ôn Noãn càng ngày càng sâu.
Cảnh Hảo Hảo nghĩ đến mình hẳn là sẽ không khổ sở, nhưng khi nhìn thấy hôm nay Thẩm Lương Niên theo cô gái khác chọn lựa áo cưới, vẻ mặt dung túng cô gái khác, đáy lòng cô vẫn truyền đến từng luồng không thoải mái nhàn nhạt.
Lương Thần cảm giác được Cảnh Hảo Hảo cứng ngắc, vươn tay, nắm ở thắt lưng của cô, đột nhiên mở miệng nói: “Hảo Hảo, em đều quen biết với Lương Niên và Kiều tiểu thư đúng không, hiện tại bọn họ muốn vui vẻ kết hôn, chuyện tốt như vậy, chẳng lẽ em không nên chúc phúc một chút ư?”

Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng ngẩng đầu, nhìn Thẩm Lương Niên và Kiều Ôn Noãn dán gắt gao chung một chỗ ở trước mặt, chính mình như là đang đọc lời kịch trong tổ phim, nói: “Thẩm tiên sinh, Kiều tiểu thư, chúc mừng hai người, mong hai người hạnh phúc mỹ mãn, bạch đầu giai lão.”
Ánh mắt Thẩm Lương Niên nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, qua nửa ngày, mới mở miệng nói một câu: “Cám ơn.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc