Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 154

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Kể từ sau khi Cảnh Hảo Hảo và anh hoàn toàn chia tay, anh liền dưỡng thành thói quen say rượu, nhưng kỳ quái là, gần đây càng uống càng cảm thấy tửu lượng không lớn bằng lúc trước.
Đêm nay, ăn cơm ở trong này, chỉ mới uống nửa cân rượu, liền cảm thấy trong dạ dày khó chịu giống như hỏa thiêu.
Đi vào toilet, khom người liền nôn mửa.
Mở vòi nước ra, lúc rửa mặt, anh liền xuyên qua gương, thấy được thân ảnh Cảnh Hảo Hảo đi qua phía sau mình.
Anh cảm thấy như là một giấc mộng, sửng sốt trong chốc lát, theo bản năng liền xoay người đuổi tới, kết quả người còn chưa ra khỏi toilet, chợt nghe đến bên ngoài có người nói chuyện với Cảnh Hảo Hảo.
Trong toilet cũng không có người khác, hai người cách cửa toilet đặc biệt gần, Thẩm Lương Niên nghe rành mạch đoạn đối thoại của hai người.
Vốn ngay lúc Tôn Nham xem Cảnh Hảo Hảo trở thành công cụ kiếm tiền, bảo cô đi thổi gió bên gối Lương Thần, đáy lòng anh liền tức đến nổ tung, sau lại nghe được ông ta lẩm bầm lầu bầu mắng Cảnh Hảo Hảo, cả người không kiềm được liền nhảy ra, không nói hai lời động thủ.
Tôn Nham ngẩng đầu, nhìn Thẩm Lương Niên, nhíu nhíu mày, vẻ mặt không hờn giận: “Mày là ai, dựa vào cái gì vô duyên vô cớ đánh người?”
“Đánh đúng là mày!” Gần đây Thẩm Lương Niên trôi qua rất không thoải mái, vẫn đều đang tìm một chỗ để phát tiết, hiện tại rốt cục tìm được rồi, cho nên xuống tay không chút lưu tình.
Tuy rằng thoạt nhìn thể trạng Tôn Nham rất lớn, nhưng đều là mập giả tạo, hoàn toàn không có khí lực thực tế gì, bị Thẩm Lương Niên đánh dán vào vách tường, hoàn toàn không đánh lại được.

Trên đường có người phục vụ nhìn thấy nơi này nháo ra chuyện đánh nhau ẩu đả, lập tức kêu bảo an đến đây, bảo an tiến lên, vừa định can ngăn, Thẩm Lương Niên liền trực tiếp níu lấy cổ áo Tôn Nham, kéo ông ta một dduongf từ khách sạn đến bãi đổ xe bên ngoài.
Ra khách sạn, việc này liền không có một chút quan hệ với khách sạn, bảo an cũng không có đi ra theo.
Thẩm Lương Niên đặt Tôn Nham ở trên xe của mình, cũng không nói gì, chỉ vung cánh tay đánh lên mặt Tôn Nham.
Tôn Nham bị đánh đến choáng váng, bộ dáng hung ngoan lúc đầu cũng biến mất vô tung vô ảnh theo, cuối cùng biến thành tiếng cầu xin tha thứ.
Thẩm Lương Niên như là không có nghe thấy, chính là phát tiết lửa giận trong cơ thể mình, phát tiết đến cuối cùng, anh mới đỏ mắt, âm trầm hỏi một câu: “Là mày bỏ thuốc cô ấy, đưa cô ấy đến phòng Lương Thần?”
Tôn Nham nghe thấy Thẩm Lương Niên lại vung cánh tay tới, không hề do dự lắc đầu, nói: “Không phải tôi muốn đưa cô ta đến phòng Lương tổng, là đưa nhầm phòng, chúng ta muốn đưa tới một căn phòng khác, vốn là tôi tìm một người anh em tới ngủ với cô ta, kết quả, ai biết ngày đó mọi người uống rượu, có chút mơ hồ, liền choáng váng hồ đồ đưa cô ta đến phòng cách vách.”
Thẩm Lương Niên vừa nghe là chuẩn bị tìm người khác ngủ với Cảnh Hảo Hảo, lại nổi trận lôi đình, thêm khí lực vào quả đấm, đánh lên mặt Tôn Nham.
Tôn Nham đau đến kêu trời kêu đất, miệng rất nhanh nói: “Xin anh đừng đánh, xin anh đừng đánh, chuyện bỏ thuốc cô ta, ngủ với cô ta này, cũng không phải là tôi an bài, tôi nhiều nhất chỉ là lấy chút chỗ tốt hỗ trợ làm việc mà thôi, muốn chỉnh cô ta là người khác!”
Thẩm Lương Niên dừng quả đấm ở chỗ cách trước mặt Tôn Nham nửa mét, thở hổn hển nặng nề, hỏi: “Ai? Là ai bảo mày đi làm việc này?”
Hiện tại Tôn Nham bị đánh, làm sao còn nhớ rõ lúc Kiều Ôn Noãn cho ông ta tiền, cảnh cáo ông ta nhất định phải giữ bí mật chuyện này, lập tức không chút do dự khai toàn bộ: “Là Kiều Ôn Noãn!”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Hiện tại Tôn Nham bị đánh, làm sao còn nhớ rõ lúc Kiều Ôn Noãn cho ông ta tiền, cảnh cáo ông ta nhất định phải giữ bí mật chuyện này, lập tức không chút do dự khai toàn bộ: “Là Kiều Ôn Noãn!”
Nghe xong tên này, sắc mặt Thẩm Lương Niên lập tức liền thay đổi trong nháy mắt, có kinh ngạc, có phẫn nộ, không thể tin nổi, cuối cùng lại hóa thành vẻ mặt âm trầm.
Tôn Nham nhìn thấy sắc mặt Thẩm Lương Niên trầm thấp giống như có thể giết người bất cứ lúc nào, không có dừng lại chút nào liền giơ hai tay, làm ra tư thế đầu hàng, cẩn thận nói ra toàn bộ mọi chuyện có thể nói: “Lúc trước là Kiều Ôn Noãn tự mình tìm tới tôi trước, nói với tôi, biểu diễn vai nữ số một trong bộ phim của tôi, hơn nữa mở miệng muốn phí studio rất thấp, nhưng mà có một điều kiện, đó chính là bảo tôi quay được video Cảnh Hảo Hảo làm tình với người khác, sau đó chuyện thất bại, cô ta liền trực tiếp cho tôi một trăm ngàn phí bịt miệng......”
Thẩm Lương Niên nghe những lời này, chỉ cảm thấy khí lực toàn thân giống như đều bị tháo nước, cả người lung la lung lay hai cái, liền ngã thối lui về phía sau, đụng vào xe bên cạnh.
Xe bởi vì người bên ngoài đụng vào, phát ra tiếng báo động chói tai.
Thẩm Lương Niên lại như là hoàn toàn không biết, dựa vào xe, ánh mắt trở nên có chút dại ra.
Tôn Nham có chút nghi hoặc người đàn ông vừa mới hung ác bạo lực đánh mình, sao lại lập tức biến thành bộ dáng hoang mang lo sợ?
Nhưng rất nhanh, ông ta liền hồi thần, hoàn toàn không quản buồn bực nơi đáy lòng mình, chỉ thừa dịp khe hở hiện tại Thẩm Lương Niên hoàn toàn không có thời gian quan tâm ông ta, nhanh chóng chạy về phía khác.
Bởi vì Tôn Nham rời đi, bãi đỗ xe chỉ còn lại một mình Thẩm Lương Niên.
Bãi đỗ xe là ngoài trời, mùa đông gió lạnh, xen lẫn ẩm ướt của sông Hoàn Thành, gào thét thổi tới.

Trên ngã tư đường xa xa, xe lui lui tới tới, không gián đoạn chút nào.
Thẩm Lương Niên lại cảm thấy giờ phút này mình như là người câm ăn hoàng liên, có khổ lại nói không nên lời, trong dạ dày vốn bởi vì uống rượu đã ói không còn một mảnh, đột nhiên lại bắt đầu quay cuồng, anh miễn cưỡng nâng tay lên, vịn xe, khom người nôn khan.
Anh phân không rõ chính mình bởi vì uống rượu mới ghê tởm, hay là bởi vì chuyện Kiều Ôn Noãn làm mà buồn nôn, anh làm thế nào cũng không khắc chế được mình nôn mửa, đến cuối cùng, toàn bộ lục phủ ngũ tạng khó chịu giống như đều bị vét sạch.
Toàn thân Thẩm Lương Niên không có khí lực, lảo đảo lui hai bước, liền ngã ngồi ở trên đất, ngơ ngác nhìn phía trước, gió lạnh vù vù từ trong cổ ngẩng lên của anh, chui vào trong ngực anh, phảng phất như sắp đóng băng trái tim của anh.
Lạnh lẽo như băng như vậy, khiến cho anh hơi thanh tỉnh một ít, trong đầu, chậm rãi có tư tưởng.
Anh rốt cục hiểu được, vì sao lúc trước Cảnh Hảo Hảo ngồi ở trong xe Lương Thần, khi thấy anh, trong ánh mắt lộ ra là tuyệt vọng và đau đớn kịch liệt, anh cũng rốt cục hiểu được, lúc mình ở vùng ngoại thành đón Cảnh Hảo Hảo trở về nội thành, cô vừa nhìn thấy Lương Thần xuất hiện, liền sẽ tội nghiệp cầu anh buông cô ra như vậy......
Nếu không phải hai năm trước, lúc đối mặt với ám chỉ của Kiều Ôn Noãn, anh động tâm, thì sao sẽ có những chuyện sau này?
Anh vẫn còn tưởng rằng, Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần là vì chính mình giới thiệu mới quen biết nhau......
Lúc ấy, anh còn nghĩ, sao Cảnh Hảo Hảo lại đột nhiên rời khỏi anh.
Hiện tại, cuối cùng anh mới hiểu được, thế gian này, làm gì có đột nhiên?

Tất cả đột nhiên, đều kém theo một dự báo rất dài.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc