Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 151

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Qua hồi lâu, tiếng khóc của Cảnh Hảo Hảo mới dần dần ngừng lại, lúc này Lương Thần mới chậm rãi nâng tay lên, vỗ phía sau lưng của cô, như là dỗ đứa nhỏ, nói: “Tôi biết em ủy khuất, cũng biết em khó chịu, em không muốn đụng Kiều Ôn Noãn, nhưng cố tình lại gặp phải chuyện rắc rối này, chỉ là em yên tâm, tôi cũng sẽ không trơ mắt nhìn em bị khi dễ, em chờ, đợi cơ hội, tôi khẳng định sẽ báo thù cho em!”
“Được rồi, đừng khóc nữa, em xem xem hiện tại đã ba giờ rạng sáng, người khác đều trong giấc mộng hẹn hò với chu công rồi, chúng ta không thể lãng phí thời gian dưỡng dung ở trên người không đáng giá như vậy chứ.”
Lương Thần nói xong, liền hơi kéo Cảnh Hảo Hảo ra một chút, nhìn thấy trên mặt cô phủ kín nước mắt, liền nói: “Em nhìn mặt em xem, khóc giống như con mèo hoa, nhanh đi rửa mặt, khóc lớn nửa ngày như vậy cũng mệt mỏi rồi, nhanh ngủ thôi.”
Cảnh Hảo Hảo bị Lương Thần nói đến mặt hơi hơi đỏ lên, đẩy Lương Thần ra, chuẩn bị xuống giường, kết quả giây tiếp theo Lương Thần liền lôi kéo cánh tay của cô, kéo cô đến dưới thân anh: “Em xem tôi lãng phí hơn nửa đêm, ở nơi này nghe em khóc, em không thể dùng xong liền ném người chứ, cho chút phúc lợi, rồi đi rửa cũng không muộn.”
Nói xong, Lương Thần liền hơi hơi nghiêng mặt.
Cảnh Hảo Hảo biết, anh đây là ý tứ muốn để mình hôn anh, cô có chút nhăn nhó rũ hạ mí mắt, sau đó nhẹ nhàng nâng hàm dưới lên, như chuồn chuồn lướt nước, chạm một cái lên gò má anh, liền dùng lực đẩy anh ra, dép cũng không mang liền chạy vào phòng tắm.
Lương Thần theo khí lực của cô, lật người nằm ở trên giường, nhìn thân ảnh cô nhanh chóng biến mất không thấy, khóe môi anh không nhịn được liền câu lên, sau đó nâng tay lên, nhẹ nhàng chạm vào gò má của anh - nơi vừa được cánh môi cô khẽ chạm vào, nơi đó giống như còn lưu lại một chút tê dại kích thích.
......
Nháo đi ra một sự cố như vậy, ngày hôm sau Lương Thần trực tiếp phân phó trợ lý của mình an bài một tài xế khác cho Cảnh Hảo Hảo dùng khi ra ngoài.
Cảnh Hảo Hảo đã hết bận chuyện tổ phim, cũng không cần ra ngoài, vừa mới xảy ra chuyện đụng người, Cảnh Hảo Hảo không có một chút tâm tư ra cửa, cả ngày liền dứt khoát vùi ở trong biệt thự.

Mắt thấy bước chân tết âm lịch dần dần tới gần, người hầu trong biệt thự đều bận rộn lên, mọi người đểu quét tước vệ sinh, đổi một ít đồ cũ kỹ thành mới, ước chừng kéo dài khoảng bốn năm ngày.
Mỗi ngày người hầu bận rộn không có khe hở ngừng lại, mà Cảnh Hảo Hảo lại thanh nhàn dứt khoát ở trong phòng xem phim điện ảnh.
Cuối cùng người hầu cũng sửa sang tới gian phòng ngủ của Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần, vừa sáng sớm, thím Lâm liền bế nhất đại xấp sách đi vào.
Cảnh Hảo Hảo đã muốn rời giường, đang ngồi xổm trước tủ ti vi, tìm kiếm phim điện ảnh mình chưa xem qua, nghe được tiếng gõ cửa của thím Lâm, Cảnh Hảo Hảo dừng động tác lại, đứng lên liền nhìn thấy thím Lâm cười hì hì tiêu sái tới đây, đặt những thứ kia ở trên bàn, nói với Cảnh Hảo Hảo: “Cảnh tiểu thư, những thứ này đều là trong phòng của cô và Thần thiếu gia, cần đổi mới thứ gì, Thần thiếu gia nói để tôi đưa cho cô, chọn một ít thứ mình thích.”
Cảnh Hảo Hảo có chút tò mò đi tới, ngồi ở trên sô pha, tiện tay mở một quyển sách ra, nhìn thấy bên trong toàn bộ đều là đủ loại bức màn, Cảnh Hảo Hảo lật một tờ một tờ, cuối cùng liền chọn ba bộ mình thích cho bốn mùa xuân hạ thu đông. trưa nay ra tiếp tục vài chương nữa và chiều tối cũng thế chỉ duy nhất ở trên thích.doctruyen nhé các bạn
Ngay sau đó chính là đồ dùng trên giường, còn có một ít áo choàng tắm, áo ngủ, quần áo linh tinh, cũng giống như bức màn, đều là phong cách và màu sắc dùng cho một năm bốn mùa, cái gì cần có đều có.
Yêu cầu của Cảnh Hảo Hảo với quần áo của mình cũng không nhiều, cho nên tùy ý chọn hai bộ trong các mùa, liền khép sách lại.
“Cảnh tiểu thư, Thần thiếu gia nói, cô chỉ cần chọn lựa quần áo cô không thích ra là được rồi, nếu đều thích, ngài ấy sẽ trực tiếp để người ta chuẩn bị toàn bộ.”
Cảnh Hảo Hảo liếc mắt nhìn gian quần áo một cái, nghĩ đến Lương Thần chuẩn bị cho mình rất nhiều quần áo, chính mình mặc cũng chưa mặc qua, thậm chí đại đa số còn đều trêu nhãn hiệu ở phía trên, Cảnh Hảo Hảo nhịn không được lên tiếng nói: “Nơi đó có rất nhiều quần áo cháu chưa mặc qua, hơn nữa cũng mặc không hết, không cần thêm mới.”
“Thần thiếu gia nói, những thứ kia đến sang năm đều là kiểu dáng lỗi thời, muốn đổi toàn bộ quần áo trong tủ quần áo của Cảnh tiểu thư thành kiểu mới nhất sang năm.” Thím Lâm vừa nói, vừa sửa sang lại sách ở một bên, còn nói: “Cảnh tiểu thư, bằng không như vậy đi, quần áo trên sách kia, tôi trực tiếp để người ta đều chuẩn bị, đến lúc đó cô thích loại nào thì mặc loại đó, nếu số lượng chuẩn bị thiếu, Thần thiếu gia lại sẽ tức giận.”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cảnh Hảo Hảo nghe nói như thế, nhìn biểu tình thím Lâm trong nháy mắt trở nên có chút áy náy, nhịn không được liền nhớ lại chuyện mấy ngày trước.
Thành phố Giang Sơn đi vào mùa đông, thời tiết càng ngày càng lạnh, lúc Lương Thần để cho người ta chuẩn bị quần áo cho cô, quên chuẩn bị mũ, sau đó liền trực tiếp để cho người ta đưa tới một ít kiểu mũ nón cho cô chọn lựa. Cảnh Hảo Hảo cảm thấy quá nhiều sẽ lãng phí, cho nên liền chọn hai kiểu mình thích, kết quả buổi tối lúc Lương Thần đi phòng thay quần áo thay quần áo, nhìn thấy phòng cất quần áo chỉ có hai cái mũ mùa đông, nhất thời thở hồng hộc đi ra khỏi phòng ngủ, đứng ở trước lan can lầu hai, lớn tiếng hô hai câu gọi thím Lâm dưới lầu, chờ lúc thím Lâm chạy ra từ phòng bếp, anh liền căm tức chỉ vào phòng ngủ, đổ ập xuống chửi mắng một trận: “Không phải bảo các người chuẩn bị mũ ư? Chuẩn bị ở chỗ nào vậy hả? Cả một ngày các người đều đang làm gì? Hầu hạ một người còn hầu hạ không tốt?”
Cảnh Hảo Hảo biết thím Lâm sợ quần áo chuẩn bị thiếu, bị Lương Thần mắng, liền gật gật đầu, đồng ý.
Lúc này thím Lâm mới ôm những sách đó, nói: “Những người đó còn đang chờ dưới lầu, tôi sẽ nói những món cô chọn cho bọn họ biết.”
“Ừ.” Cảnh Hảo Hảo đứng lên, khẽ gật đầu với thím Lâm, chờ sau khi thím Lâm rời đi, cũng không có tâm tình xem phim nữa.
Cô tiện tay cầm lấy di động, lật xem lịch ngày, lại có thể chỉ còn thời gian một tuần lễ, sẽ đi vào tết âm lịch.
Trong lúc bất tri bất giác, cô lại có thể ở trong biệt thự này hơn nửa năm rồi.
Sau buổi trưa, Cảnh Hảo Hảo ăn xong cơm trưa, ngồi ở trên ban công phơi nắng, tối hôm qua số lần Lương Thần muốn cô có chút nhiều, đến hơn ba giờ mới ngủ, hiện tại phơi nắng ở dưới ánh mặt trời ấm áp, Cảnh Hảo Hảo có chút mệt rã rời, cả người vùi ở trên ghế mây, mí mắt chưa đến một lát liền khép lại, ngủ thiếp đi.
Gần tới cuối năm, hạng mục công việc trong công ty dần dần ít đi, buổi chiều Lương Thần không có chuyện lớn gì, chưa đến ba giờ, liền trở về nhà.
Nhóm người hầu đang bận rộn đổi lại bầu không khí lớn trong năm mới, nhìn thấy Lương Thần, liền ngừng công việc trên tay lại: “Thần thiếu gia.”

Đợi cho Lương Thần đi qua, liền lại nhanh nhẹn bận rộn lên.
Lương Thần vừa kéo cà vạt, vừa đi vào phòng ngủ, không thấy bóng người Cảnh Hảo Hảo, vừa định xoay người đi ra ngoài hỏi thím Lâm một chút, liền liếc nhìn thấy cô gái nhỏ vùi trên ghế mây ở ban công.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc