Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 146

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Trên mặt Thẩm Lương Niên cũng không có hiện ra quá nhiều biểu tình, chỉ nhìn thoáng qua bình truyền dịch của cô, giọng nói có chút lãnh đạm mở miệng, nói: “Trước nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Tuy rằng những lời này của anh, nói không chưa một chút an ủi và quan tâm nào, nhưng Kiều Ôn Noãn lại cảm thấy rất mỹ mãn.
Cô không ngừng gật gật đầu, liền ngoan ngoãn nằm ở trên giường bệnh, gật đầu, nói: “Được, nghỉ ngơi thật tốt, nghỉ ngơi thật tốt.”
Thẩm Lương Niên như là không có nhìn thấy Kiều Ôn Noãn kích động, chỉ thản nhiên rũ mi mắt, ngồi ở trên sô pha bên cạnh, nhìn tạp chí đặt trong bệnh viện.
Trong phòng bệnh cực kỳ yên tĩnh.
Hai người không nói chuyện gì với nhau.
Kiều Ôn Noãn nằm ở trên giường bệnh, tuy rằng cảm giác đầu đau đớn lợi hại, nhưng cũng không có chút ý tứ muốn nghỉ ngơi.
Cô chỉ nhẹ nhàng nghiêng đầu, nhìn Thẩm Lương Niên, cho dù anh không còn có liếc mắt nhìn mình một cái, nhưng cô vẫn cảm thấy, ở chung như vậy, rất yên tĩnh mà an nhàn.
Qua khoảng nửa tiếng, cửa phòng bệnh đột nhiên bị người gõ vang, sau đó có một y tá đi đến: “Kiều tiểu thư, cô đã tỉnh?”
Kiều Ôn Noãn gật gật đầu, y tá đi lên trước, hơi điều chỉnh tốc độ vô nước biển chậm đi một chút, tiếp tục mở miệng, nói: “Kiều tiểu thư, vừa rồi cục cảnh sát gọi điện thoại tới, hỏi tình huống của cô, còn nói, nếu cô đã tỉnh, hy vọng hỏi một câu cô chuẩn bị giải quyết riêng sự cố giao thông hôm nay, hay là áp dụng phương pháp pháp luật? Bọn họ cũng nói, người gây ra tai nạn tên Cảnh Hảo Hảo kia đã khai xong khẩu cung, bởi vì không phải điều khiển sau khi say rượu, có thể chỉ cần bồi thường tiền, cũng bảo cô suy nghĩ một chút, cụ thể muốn bồi thường bao nhiêu tiền, vậy thì bàn bạc với Cảnh tiểu thư.”

“Cô nói người gây tai nạn là ai?” Kiều Ôn Noãn còn chưa mở miệng nói chuyện, Thẩm Lương Niên ngồi ở một bên đột nhiên liền ngẩng đầu, hỏi một câu.
“Cảnh Hảo Hảo.”
“Hảo Hảo đụng cô?” Sắc mặt Thẩm Lương Niên, nháy mắt liền trở nên có chút khó coi, xoay qua, nhìn chằm chằm Kiều Ôn Noãn hỏi.
Kiều Ôn Noãn gật gật đầu.
“Sao cô ấy có thể vô duyên vô cớ đụng vào cô?” Thẩm Lương Niên nhíu chặt mi tâm, ngữ khí lập tức trở nên có chút trầm thấp: “Có phải cô đi tìm Hảo Hảo không? Cô đã làm gì đó với Hảo Hảo, Hảo Hảo mới đụng vào cô?”
“Cái gì gọi là em đã làm gì cô ta? Lương Niên, hiện tại là em bị cô ta đụng phải, không phải cô ta bị em đụng phải.”
Thẩm Lương Niên lại hoàn toàn không có để ý đến Kiều Ôn Noãn, trực tiếp hỏi y tá vừa mới tới: “Là cục cảnh sát nào?”
“Là cục cảnh sát đường Học Viện.”
Tiếng nói của y tá vừa rơi xuống, Thẩm Lương Niên liền cầm áo khoác của mình lên, đi về phía cửa phòng bệnh.
“Lương Niên, anh đi làm cái gì?” Kiều Ôn Noãn nghĩ cũng không nghĩ liền ngồi dậy từ giường bệnh, nâng tay lên, nhổ kim tiêm trên cổ tay của mình, muốn đuổi theo.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


“Kiều tiểu thư, cô không thể rời đi.” Y tá vội vàng tiến lên ngăn cản.
Kiều Ôn Noãn đẩy y tá ra, nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía cửa, miệng còn nói: “Lương Niên, anh không thể đi, anh không thể đi tìm cô ta!”
Nhưng mà, Kiều Ôn Noãn vừa mới đi đến cạnh cửa, đột nhiên cả người liền ôm bụng, ngồi xổm xuống, miệng phát ra tiếng kêu thống khổ.
“Kiều tiểu thư, Kiều tiểu thư......” Y tá lo lắng tiến lên, còn chưa có vươn tay nâng Kiều Ôn Noãn dậy, liền nhìn thấy trên quần ngủ cô ta, có vết máu lớn chảy ra, trong chốc lát liền nhuộm quần áo thành màu máu.
“Kiều tiểu thư, Kiều tiểu thư......” Y tá lo lắng tiến lên, còn chưa có vươn tay nâng Kiều Ôn Noãn dậy, liền nhìn thấy trên quần ngủ cô ta, có vết máu lớn chảy ra, trong chốc lát liền nhuộm quần áo thành màu máu.
“Kiều tiểu thư, cô làm sao vậy?”
Kiều Ôn Noãn như là không nghe được tiếng kinh hô của y tá, chỉ gắt gao ấn bụng của mình, trên mặt không có huyết sắc gì bởi vì thống khổ mà trở nên có chút vặn vẹo, miệng của cô chỉ phát ra âm điệu đứt quãng “Đau, đau......”.
Rốt cuộc y tá từng gặp qua loại tình huống khẩn cấp này, tuy rằng trong nháy mắt bị dọa đến thất kinh, nhưng rất nhanh liền phản ứng kịp, xoay người đi đến trước giường bệnh, nhấn chuông. gọi cấp cứu khẩn cấp
“Kiều tiểu thư, cô trước nhẫn nại một chút, bác sĩ lập tức sẽ tới đây.”
Mặt Kiều Ôn Noãn tái nhợt, miễn cưỡng gật gật, còn chưa mở miệng nói chuyện, cả người liền lâm vào bên trong hôn mê.

......
Lương Thần vừa xuống máy bay, liền ngựa không ngừng vó tự mình lái xe, chạy từ sân bay thành phố Giang Sơn tới cục cảnh sát đường Học Viện.
Dọc theo đường đi, tăng tốc vượt không biết bao nhiêu đèn đỏ, cuối cùng liền phanh khẩn cấp lại, dừng ở cửa chính cục cảnh sát.
Lương Thần trực tiếp ném lại một câu với trợ lý ngồi ở ghế cạnh tài xế, bởi vì anh tăng tốc độ mà có chút kinh hồn chưa định: “Lát nữa anh tìm chỗ đậu xe.”
Liền trực tiếp đẩy cửa xe ra, xuống xe, sải bước đi về phía cửa cục cảnh sát.
Lương Thần đi chưa tới hai bước, đột nhiên trước người liền truyền đến một đạo phanh gấp, sau đó cửa xe bị mở ra, đi xuống là Thẩm Lương Niên cũng là thần thái lo lắng.
Thẩm Lương Niên nhìn thấy Lương Thần, bước chân hơi dungwfw một chút, anh ta còn chưa có mở miệng nói chuyện, Lương Thần giống như là con báo vùng dậy, đột nhiên không hề dấu hiệu vung cánh tay, hung hăng vung về phía Thẩm Lương Niên.
Cả người Thẩm Lương Niên còn bị vây trong trạng thái sững sờ, giây tiếp theo liền cảm giác được mặt trái của mình, truyền đến một trận đau nhức, sau đó cả người lảo đảo ra sau hai bước, liền đụng vào trên xe của mình.
Lương Thần hoàn toàn không có cho Thẩm Lương Niên có cơ hội trốn tránh và nói chuyện gì, như là kẻ điên, mang theo mười phần nổi giận, nâng chân lên, hung hăng đá lên bụng Thẩm Lương Niên, trực tiếp đạp Thẩm Lương Niên quỳ rạp xuống trên đất, sau đó quyền cước gia tăng hướng về phía Thẩm Lương Niên, cũng không quản tiếp xúc đến là đầu hay là chỗ hiểm, liên tiếp không ngừng rơi xuống.
Từ đầu đến cuối Lương Thần đều không có phát ra tiếng vang, chỉ dùng bạo lực nói chuyện.

Trợ lý của anh vừa mới dừng xe xong, liền thấy được hình ảnh như vậy, vội vàng cầm chìa khóa xe chạy tới, nhưng chỉ đứng ở một bên, sửng sốt không dám phát ra tiếng nói.
Lương Thần xuống tay rất nặng rất ngoan, nhưng Thẩm Lương Niên lại chỉ mím môi, cứ đứng như thế, cũng không có bởi vì đau đớn mà phát ra một chút tiếng vang, cũng không có ý tứ đánh trả và phản kháng nào, chỉ yên lặng thừa nhận.
Lương Thần hung hăng đạp Thẩm Lương Niên dựa vào trên xe, nhưng không có rời khỏi thân thể Thẩm Lương Niên, chống đỡ chân trên ngực anh ta, ngực mang theo phập phồng rõ ràng nhìn Thẩm Lương Niên, trong ánh mắt đằng đằng sát khí còn lưu lại tức giận: “Tôi nói cho anh biết, Thẩm Lương Niên, anh nghĩ muốn làm bao nhiêu phụ nữ, đó là chuyện của anh, Lương Thần tôi không có quyền hỏi, nhưng anh tốt nhất đã có bản lãnh ăn, vậy thì đừng không có bản lãnh không quản được những phụ nữ đó!”
“Tôi mặc kệ hiện tại rốt cuộc anh và Kiều Ôn Noãn nháo ra thiêu thân gì, dù các người nháo đến trình độ tàn sát lẫn nhau, cũng không có quan hệ gì với Cảnh Hảo Hảo!”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc