Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 144

Tác giả: Diệp Phi Dạ


“Cô quay về nói cho anh ta biết, bảo anh ta bớt cầm những tiền này đến ghê tởm tôi, Cảnh Hảo Hảo tôi xác thực từng ngu ngốc tốn sức vì anh ta, buông tha học tập, buông tha cuộc sống cô gái 14 tuổi lúc ấy nên trôi qua, tôi cũng thừa nhận, tiền tôi cho anh ta, xa xa không nhiều bằng tiền hiện tại anh ta kiếm được, nhưng đây cũng không đại biểu cho anh ta có thể xem thường người khác như vậy!” Ngực Cảnh Hảo Hảo phập phồng lên xuống nhìn tấm thẻ bị mình ném kia cào Kiều Ôn Noãn bị thương, tiếp tục nói: “Còn có cô, cũng đừng đến trước mặt tôi, đắc ý dào dạt khoe khoang những chuyện này nữa, Thẩm Lương Niên đối với tôi mà nói, chính là một người đàn ông tôi không cần, tôi cũng không cần thứ gì, hiện tại cô làm như đang che chở bảo bối, cô cảm thấy rất kiêu ngạo sao?”
Cô từng thấy qua cảnh tượng những người phụ nữ bởi vì tình yêu nổi điên làm ra chuyện tàn nhẫn, cô ở trong phim, cũng từng diễn qua phụ nữ như vậy, cô từng tin tưởng, một đời một thế của mình, tuyệt đối sẽ không thay biến thành một người phụ nữ như vậy.
Hiện tại, cô mới hiểu được, lúc tình yêu tốt đẹp, có thể khiến cho một người phụ nữ trở nên vô cùng tốt đẹp, lúc tình yêu biến chất, mọi người sẽ lộ ra sắc mặt xấu xí.
Cảnh Hảo Hảo nhịn không được nở nụ cười, nhìn Kiều Ôn Noãn tiếp tục nói: “Cô làm bạn gái của anh ta, thật sự không xem là bản lãnh gì, dù sao chức bạn gái đó, tôi đã sớm làm qua, nếu cô thật có thể làm Thẩm phu nhân, vậy cô mới nghiêm túc lợi hại hơn tôi, cho dù cô thật muốn đến trước mặt tôi khoe khoang, vậy ít nhất cô phải có năng lực ở cùng một chỗ với Thẩm Lương Niên đủ bốn năm!”
Dừng một chút, vừa rồi Kiều Ôn Noãn kích thích cô như thế nào, hiện tại Cảnh Hảo Hảo cô liền trả lại như thế đó: “Chỉ là, cô cố gắng như thế nào đi nữa, cô cũng vĩnh viễn chỉ có thể xem như là bạn gái thứ hai của Thẩm Lương Niên, vai thứ nhất kia, cả đời này cô cũng đừng mong nhận được.”
Cảnh Hảo Hảo chưa bao giờ biết miệng của mình cũng có thể bén nhọn như vậy, một câu, đã nói ra chuyện đáy lòng Kiều Ôn Noãn kiêng kị nhất.
Nhưng mà, Cảnh Hảo Hảo lại hoàn toàn không có tâm tình thưởng thức Kiều Ôn Noãn bị chính mình đả kích, thậm chí cô còn không muốn nhìn Kiều Ôn Noãn thêm một phút nào, cho nên liền khom người, vào xe của mình, sau đó cầm chìa khóa xe đi khởi động xe.
Không biết có phải bị tấm thẻ ngân hàng Thẩm Lương Niên cho chọc tức hay không, ngón tay cô run rẩy lợi hại, cắm nhiều lần, mới cắm được chìa khóa vào, cô khẩn cấp chuyển động chìa khóa xe, sau đó điều chỉnh tốt tay lái, khởi động động cơ, liền rời đi.
Kiều Ôn Noãn đứng ở bên cạnh cửa xe của cô, Cảnh Hảo Hảo nghiêng đầu là có thể nhìn thấy, cô cảm thấy cô ta thực chướng mắt, rất chướng mắt, trong đầu cô thỉnh thoảng nghĩ đến tấm thẻ ngân hàng Thẩm Lương Niên cho mình kia.
Toàn thân cô khắc chế không được run rẩy lên, sao Thẩm Lương Niên lại có thể khi dễ cô như vậy chứ?

Cảnh Hảo Hảo cảm thấy chính mình thật sự tức đến sắp nổ tung, cho nên liền hung hăng lắc lắc đầu, không nhìn tới Kiều Ôn Noãn, nhanh chóng đạp chân ga, quay xe, chuẩn bị rời đi.
Kiều Ôn Noãn đứng ở ngoài xe, bị lời nói của Cảnh Hảo Hảo làm cho ánh mắt hơi có chút lạnh lẽo, cô ta nhìn xe trước mặt mình nhanh chóng khởi động, sau đó quẹo lại về phía mình đứng, cô ta theo bản năng lui ra sau hai bước, né tránh xe Cảnh Hảo Hảo, nhưng ngay lúc cô ta vừa định cất bước, đột nhiên trong đầu cô ta chợt lóe, ngược lại tiến về phía Cảnh Hảo Hảo hai bước.
Bởi vì Kiều Ôn Noãn đứng ở bên cạnh xe, cho nên Cảnh Hảo Hảo không có nhìn vào trong kính chiếu hậu.
Cô muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, chân giẫm chân ga có chút dùng sức, nhanh như chớp liền vọt ra ngoài, sau đó, xuyên qua cửa sổ xe, cô chợt nghe được một tiếng thét chói tai.
Cả người Cảnh Hảo Hảo cứng đờ, theo bản năng liền nhìn xuyên qua kính chiếu hậu, phát hiện cả người Kiều Ôn Noãn té trên mặt đất, đầu đập xuống đất, có máu đỏ tươi chảy xuôi ra.
Màu đỏ chói mắt như vậy, khiến cho đầu óc Cảnh Hảo Hảo lập tức ngây ngốc.
Cô nhớ rõ giữa xe mình và Kiều Ôn Noãn có một khoảng cách, cho dù là tốc độ mình rất nhanh, quẹo cua như vậy, cũng không hẳn là sẽ đụng vào cô, dùng giới hạn lớn nhất, xe của cô nhiều nhất cũng sẽ cách thân thể của cô ta một bước xa.
Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, sao cô lại đụng phải cô ta?
Cảnh Hảo Hảo thất thần hồi lâu, mới vội vàng giẫm phanh lại.
Một tiếng thét chói tai kia của Kiều Ôn Noãn, khiến cho nhân viên công tác bãi đỗ xe nhanh chóng chạy lại đây, nhìn thấy đầu Kiều Ôn Noãn đều là máu té trên mặt đất, mọi người ai cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Trong đó có người phản ứng nhanh, lập tức lấy điện thoại di động ra, gọi 110 và 120.
Nhân viên công tác bãi đổ xe, ngăn cản xe Cảnh Hảo Hảo, gõ vang cửa kính xe, lúc này Cảnh Hảo Hảo mới hậu tri hậu giác hạ cửa kính xe xuống.
“Người là cô đụng?”
Sắc mặt Cảnh Hảo Hảo tái nhợt, mím môi không nói gì.
“Chúng ta đã báo cảnh sát, cũng đã ghi lại biển số xe của cô, bãi đỗ xe có camera, hy vọng cô trước đừng tự tiện rời đi, chờ cảnh sát và xe cứu thương lại đây xử lý.”
Cảnh Hảo Hảo vẫn không nói gì, thậm chí cô cũng không có nghe được rốt cuộc người khác nói cái gì, trong đầu vẫn dừng lại ở chỗ rốt cuộc mình làm sao lại đụng phải Kiều Ôn Noãn.
Xe cảnh sát và xe cứu thương là một trước một sau tới bãi đỗ xe.
Người trong xe cảnh sát, đầu tiên là cầm máy chụp hình, chụp mấy tấm trên mặt Kiều Ôn Noãn, sau đó lại chụp hai tấm về phía xe của Cảnh Hảo Hảo, sau đó Kiều Ôn Noãn liền được người ôm lên xe cứu thương, có thể bởi vì sốt ruột cứu giúp, xe cứu thương rất nhanh rời đi.
Sau đó, người trong xe cảnh sát, trực tiếp đi tới trước xe Cảnh Hảo Hảo, nói: “Phiền toái tiểu thư, theo chúng ta đi cục cảnh sát một chuyến.”
Cảnh Hảo Hảo ngơ ngác xuống xe, bị hai cảnh sát giao thông trực tiếp dẫn tới trước cửa xe cảnh sát, mở cửa xe, để cho Cảnh Hảo Hảo ngồi xuống trước, sau đó bọn họ mới đi lên xe theo, sau đó xe cảnh sát liền rời khỏi bãi đỗ xe.

......
Đại đa số tính sự cố giao thông được coi là án nhân sự, tình huống Kiều Ôn Noãn bị thương cụ thể như thế nào, Cảnh Hảo Hảo và người cục cảnh sát cũng không biết, cho nên lúc ban đầu người cục cảnh sát, chỉ ghi khẩu cung đơn giản.
Hai người lấy khẩu cung, có thể là nhìn quen những sự cố giao thông này, cũng không có nháo ra tai nạn chết người, lại nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo là một cô gái, thái độ rất bình thường, ngữ khí nói chuyện cũng rất tự nhiên, chỉ là tìm hiểu một chút tình huống, sau đó người cảnh sát lớn tuổi trong đó nói: “Đợi sau khi đương sự tỉnh lại, các người có thể thương lượng một chút, có thể tự giải quyết vấn đề này hay không, sự cố giao thông như vậy, chúng tôi từng gặp qua rất nhiều, nếu không có nháo ra mạng người đặc biệt lớn, cũng không phải lái xe sau khi say rượu, trên cơ bản chính là tự giải quyết riêng, bồi thường một ít tiền là được, nếu giải quyết không thông, các người hãy suy nghĩ thêm về phương pháp thông qua luật pháp.”
Cảnh Hảo Hảo gật gật đầu.bạn nào muốn đọc trước chương liên hệ:
Cảnh sát đứng lên, tiếp tục nói với Cảnh Hảo Hảo: “Cảnh tiểu thư, hiện tại cô có thể gọi điện thoại liên lạc người nhà hoặc là bạn của cô, tới đây làm đảm bảo, là có thể rời khỏi nơi này.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc